Chương 22: Kế hoạch du ngoạn

Sau một hồi trầm mặc, cuối cùng Tạ Huyên cũng nhận ra vẻ khó xử trên mặt Giang Lạc Tri. Vừa nghi ngờ có phải mình hiểu sai ý, vừa rút tay về đặt bát thuốc xuống, hắn tiện tay nếm thử thứ trong thìa. Ngay tức khắc, vị đắng xộc thẳng lên khiến Tạ Huyên nhíu ch ặ t mày, không ngừng ho sặc sụa.

Khi Giang Lạc Tri phát hiện thì đã muộn, vội vàng đưa cho hắn một viên mứt.

Tạ Huyên nhận lấy, trong lòng âm thầm oán đại phu kia không biết điều, cũng chẳng buồn điều chỉnh vị thuốc. Người biết thì hiểu là chữa bệnh, kẻ không biết còn tưởng là đang đầu độc người khác.

Đối diện ánh mắt lo lắng của Giang Lạc Tri, Tạ Huyên thở dài liên hồi, vẻ mặt lộ rõ xót xa:

“Lạc nương, bát thuốc này tạm thời đừng uống nữa. Để ta mời đại phu khác phối lại một thang mới.”

“Không được!” Trăn Trăn vừa nghe liền trợn mắt:

“Không uống thuốc thì sao khỏi bệnh được!”

Trăn Trăn xưa nay trước mặt Tạ Huyên vẫn luôn giữ thái độ lạnh nhạt, nay đột nhiên kích động như vậy khiến hắn sững sờ không thôi.

Nhưng Trăn Trăn chẳng thèm để ý, thao thao bất tuyệt từ chuyện không uống thuốc đúng giờ nguy hại thế nào cho tới viễn cảnh bệnh không khỏi, nói một mạch không ngừng.

Tạ Huyên bỗng thấy như nhìn thấy tổ mẫu mình năm xưa. Tổ mẫu cũng là kiểu người lải nhải như vậy, mấy năm trước khi tổ phụ tổ mẫu về Túc Châu, hắn mới may mắn thoát khỏi “tai ương” này.

“Trăn Trăn, ta đâu phải không cho Lạc nương uống thuốc, chỉ là vị thuốc này quả thực khó nuốt. Huống hồ trời đã lạnh, mời đại phu kê thêm một thang nữa cũng vẫn kịp.” Tạ Huyên vội vàng biện giải.

Giang Lạc Tri cũng lên tiếng phụ họa.

Trăn Trăn cuối cùng cũng nể mặt Tạ Huyên vài phần, không tiếp tục bám lấy chuyện thuốc thang nữa, chỉ là ánh mắt oán trách liếc về phía Giang Lạc Tri.

Giang Lạc Tri lập tức mỉm cười với nàng ấy, bộ dạng vô tội như thể muốn nói: ta có biết gì đâu.

Trăn Trăn cũng không tiện phát tác với Giang Lạc Tri, chỉ trừng Tạ Huyên một cái rồi bưng bát thuốc ra ngoài.

Tạ Huyên vẫn chưa hiểu chuyện gì xảy ra, nhưng thấy Trăn Trăn rời đi liền tiến sát lại bên Giang Lạc Tri, mắt sáng rỡ.

Nhìn dáng vẻ ấy, Giang Lạc Tri chợt nhớ tới Đại Hoàng. Mỗi lần Đại Hoàng muốn nàng v**t v*, ánh mắt cũng sáng long lanh như vậy, cái đuôi còn lắc qua lắc lại.

“Lang quân sao vậy?” Giang Lạc Tri hỏi.

Tạ Huyên lắc đầu, buồn bã nói:

“Sao Lạc nương không gọi tên ta?”

Giang Lạc Tri đỏ mặt, nhưng vẫn chiều theo ý của hắn, khẽ gọi:

“Tam lang.”

Tạ Huyên lập tức cười rạng rỡ, bất ngờ kéo nàng vào lòng ôm ch ặ t, mùi thuốc nhàn nhạt phảng phất quanh mũi.

Nửa người trên của Giang Lạc Tri bị Tạ Huyên ôm trọn, nhất thời có chút luống cuống. Nhưng Tạ Huyên cũng không làm gì thêm, chỉ lặng lẽ ôm nàng, vòng tay ngày càng siết ch ặ t.

Giang Lạc Tri cảm thấy hơi ngột ngạt, đang định mở miệng bảo hắn buông ra, chợt nghe Tạ Huyên buồn bã nói:

“Lạc nương, ta sai rồi.”

Hơi thở ấm áp của Tạ Huyên phả lên cổ, Giang Lạc Tri chẳng còn tâm trí nghĩ xem lời ấy có ý gì, chỉ muốn trước tiên thoát khỏi vòng tay hắn.

Cảm nhận được sự khước từ của nàng, Tạ Huyên hơi nới lỏng, nhưng tay vẫn đặt trên eo nàng. Hắn ngồi thẳng lại, nhìn vào mắt Giang Lạc Tri, đầy tự trách:

“Nếu không phải mấy ngày trước ta cố chấp không về, hôm nay Lạc nương cũng đâu phải chịu khổ thế này.”

“Không trách chàng, chàng cũng không cố ý.”

Giang Lạc Tri vốn chỉ muốn an ủi, nhưng nghe vào tai Tạ Huyên lại càng khiến hắn càng khó chịu. Trước đó hắn quả thật vì tức giận mà không về nhà, nhưng nếu nói thẳng ra, liệu Giang Lạc Tri có cho rằng hắn hẹp hòi, từ đó càng không muốn ở lại bên hắn không?

“Lạc Nương… nàng sẽ luôn ở đây chứ?”

Tạ Huyên nhìn nàng, giọng nói bất an.

Giang Lạc Tri lại nhớ tới Đại Hoàng. Khi mới được mang về, nó cũng như vậy, suốt ngày bám theo nàng, hễ không thấy nàng là lại rên ư ử, đôi mắt ướt át khiến nàng không nỡ rời xa.

Nàng chủ động ôm lấy Tạ Huyên, nhẹ nhàng vỗ lưng hắn:

“Đừng lo, ta ở đây. Ta sẽ luôn ở đây.”

Nghĩ đến những chuyện đã xảy ra trong khoảng thời gian này, nàng cảm thấy Tạ Huyên quả thực khác với Giang phụ và cả gã thư sinh kia. Nếu ở bên Tạ Huyên, việc không rời đi… dường như cũng có thể cân nhắc.

Tim Tạ Huyên đập loạn, vòng tay siết ch ặ t hơn nữa, như thể muốn xác nhận lời Giang Lạc Tri là thật.

Giang Lạc Tri mặc cho hắn ôm, giống như trước đây nàng từng an ủi Đại Hoàng, nhẹ nhàng xoa dịu Tạ Huyên.

Không biết đã qua bao lâu, Tạ Huyên vẫn chưa có ý buông tay. Giang Lạc Tri có chút mệt, liền đẩy nhẹ hắn một cái. Lúc này Tạ Huyên mới chịu thả ra, nhưng vẻ mặt tủi thân đáng thương, hệt như bộ dạng làm nũng của Đại Hoàng.

Giang Lạc Tri khẽ thở dài:

“Ta muốn ra ngoài đi dạo một lát, chàng có đi cùng không?”

Tạ Huyên lập tức gật đầu, ánh mắt từ đầu đến cuối vẫn dán ch ặ t vào tay Giang Lạc Tri.

Thấy vậy, Giang Lạc Tri không nhịn được cười thầm trong lòng, song vẫn chủ động nắm lấy tay hắn, cong cong khóe mắt:

“Đi thôi.”

“Được.”

Tạ Huyên đáp, rồi từ nắm tay chuyển sang mười ngón đan ch ặ t.

Giang Lạc Tri không ngăn cản động tác nhỏ ấy, chỉ là ý cười nơi khóe mắt càng sâu hơn, cùng Tạ Huyên thong thả dạo bước.

Theo yêu cầu vô cùng cứng rắn của Tạ Huyên, đại phu đã điều chỉnh lại phương thuốc. Dù mùi vị vẫn khó uống, song so với trước đã dễ chịu hơn không ít.

Tạ Huyên ngày ngày theo sát bên Giang Lạc Tri, khiến Trăn Trăn tức sắp nổ phổi. Bởi lẽ Tạ Huyên cướp hết việc của Trăn Trăn, làm nàng ấy cảm thấy vô cùng thất bại. Nhìn Giang Lạc Tri ngày nào cũng cười mắt, Trăn Trăn lại càng uất ức, mức độ không vừa mắt với Tạ Huyên ngày một tăng, hằng ngày chỉ mong hắn sớm quay lại Đại Lý Tự.

Trong nỗi mong chờ ấy, Tạ Huyên cuối cùng cũng trở về Đại Lý Tự, Giang Lạc Tri cũng đã khỏi bệnh. Chỉ là khác với trước kia sớm đi tối về, Tạ Huyên nay ngày nào cũng trở về phủ, vừa về liền tìm Giang Lạc Tri. Trăn Trăn không còn cách nào khác đành phải chấp nhận, lâu dần cũng quen, thậm chí có lúc còn chủ động nói cho Tạ Huyên biết Giang Lạc Tri đang ở đâu.

Ngày ấy, Tạ Huyên như thường lệ thẳng tiến Trường Phong viện.

Trăn Trăn đang chỉ huy nha hoàn nhổ cỏ trong sân, thấy hắn liền chỉ về phía thiên phòng, Tạ Huyên gật đầu cảm tạ rồi đi qua đó.

Từ sau khi Giang Lạc Tri khỏi bệnh, Tạ Huyên liền năn nỉ nàng ấy chuyển vào chính phòng. Tuy ngủ ở gian ngoài, nhưng rốt cuộc vẫn là chung một gian với nàng. Còn thiên phòng thì được đổi thành thư phòng của Giang Lạc Tri, Tạ Huyên đôi khi cũng xử lý công vụ tại đó, song phần lớn thời gian vẫn là nàng sử dụng.

Cửa phòng thiên mở rộng. Tạ Huyên vừa bước vào liền thấy Giang Lạc Tri nằm nghiêng trên ghế quý phi, hai mắt khép hờ, hàng mi theo nhịp thở khẽ động.

Hắn rón rén tiến lại, nhặt cuốn du ký rơi dưới đất lên. Đặt sách sang một bên án, rồi lấy chăn mỏng đắp lên người nàng.

Sau đó hắn đứng lặng nhìn nàng thật lâu, thần sắc trên mặt càng lúc càng dịu dàng. Mãi đến khi thấy nàng có dấu hiệu tỉnh lại, hắn mới giật mình quay đi, giả vờ nhìn thư án.

Trên án bày đầy tạp thư, trong đó du ký chiếm phần lớn. Tạ Huyên tùy tay cầm một quyển, phát hiện trong đó đều có ghi chú, đọc lướt vài dòng, đa phần là cảm ngộ.

Lúc này hắn chú ý tới một cuốn sổ mỏng bị du ký đè lên, bên trên chi chít chữ viết.

Hắn cúi đầu nhìn kỹ, phát hiện bên trong lại là kế hoạch xuất du. Tạ Huyên lập tức hứng thú, nhưng vẫn quay đầu nhìn Giang Lạc Tri một cái, thấy nàng vẫn ngủ yên mới khẽ thở phào.

Hắn nghĩ, nếu mình sớm chuẩn bị ổn thỏa chuyện xuất du, Giang Lạc Tri biết được ắt hẳn sẽ rất vui.

Nghĩ vậy, hắn không còn áy náy nữa, đặt du ký sang một bên, cầm cuốn sổ kia lên, vừa ghi nhớ các địa điểm vừa lật sang trang sau.

Nửa đầu ghi chép các thắng cảnh khắp nơi, nửa sau là những vật cần chuẩn bị, mọi thứ đều tính theo hai phần. Tạ Huyên thấy thế liền cho rằng đây là nàng chuẩn bị cho hai người họ.

Cho đến khi lật về sau, càng xem càng thấy không đúng.

Trong đó chuẩn bị toàn là vật dụng dành cho nữ tử, thậm chí cả phương án dự phòng cũng viết rõ, nếu hai nữ tử gặp phải hiểm cảnh thì nên ứng phó ra sao.

Tạ Huyên vẫn chưa chịu bỏ cuộc, lật đi lật lại hai ba lần, cuối cùng mới dám xác nhận, trong bản kế hoạch này, quả thực không hề có hắn.

Đúng lúc ấy Giang Lạc Tri tỉnh dậy. Thấy Tạ Huyên đứng bên cạnh còn hơi vui mừng, nhưng đến khi nàng ngồi dậy, hắn vẫn không hề phản ứng.

Nàng cảm thấy kỳ quái, bước đến bên hắn. Khi nhìn thấy vật trong tay hắn, tim nàng khẽ thắt lại.

Đó là thứ nàng từng viết, dự định sau này hòa ly sẽ cùng Trăn Trăn du hành thiên hạ. Nay nàng đã không còn ý định hòa ly, vốn định viết lại một bản khác rồi mới đem sổ ra, không ngờ lại bị Tạ Huyên nhìn thấy.

Quả nhiên, Tạ Huyên nghe thấy động tĩnh liền quay đầu, khóe mắt đã ửng đỏ, giọng đầy ủy khuất:

“Lạc Nương, nàng chẳng phải đã đáp ứng ở lại rồi sao? Vì sao vẫn muốn rời đi?”

“Không phải, không phải đâu, chàng nghe ta giải thích.”

Giang Lạc Tri vội nói:

“Đó là chuyện đã qua. Trước kia ta quả thực có ý định ấy, nhưng nay đã khác rồi.”

“Ta biết ta không nên ép nàng ở lại kinh thành, nhưng lùi một bước mà nói,, nàng vì sao không thể mang ta theo cùng?”

Hắn nói liên hồi:

“Ta rất hữu dụng, sẽ không gây phiền toái.”

Tạ Huyên gần như chẳng nghe nàng nói gì, tự mình liệt kê đủ thứ, từ giao thiệp với quan địa phương, trả giá với hàng quán ven đường, đến tinh thông võ nghệ có thể bảo hộ bên người, rồi còn kể ra đủ loại nguy hiểm khi hai nữ tử đơn độc lên đường, tận lực chứng minh giá trị bản thân.

Giang Lạc Tri trầm mặc hồi lâu, rồi hỏi:

“Thế còn phụ thân, mẫu thân chàng thì sao?”

“Trong nhà nô bộc đông đủ, không cần ta đích thân chăm nom. Hơn nữa phụ mẫu cũng chưa đến tuổi cần ta phụng dưỡng, thỉnh thoảng trở về thăm là được.”

Hắn nói rất tự nhiên, chỉ là không nói rằng Tạ phụ e rằng còn mừng vì hắn rời đi, như vậy sẽ chẳng còn ai quấy rầy những ngày tháng của Tạ phụ cùng Tạ mẫu.

“Vậy chàng không làm quan nữa sao?”

Đây mới là điều Giang Lạc Tri lo lắng nhất. Khi xưa Tạ Huyên chính vì không muốn đoạn tuyệt sĩ đồ mới chọn thành thân cùng nàng. Nếu theo nàng chu du tứ phương, chẳng khác nào tự đoạn tiền đồ.

Tạ Huyên bi thương gật đầu. Chức quan ở Đại Lý Tự, ba ngày hai bữa lại dính đại án, ai chịu nổi chứ? Làm mãi e rằng cũng chẳng sống được bao lâu. Hắn vốn đã tính sau này tìm việc khác.

Giang Lạc Tri vẫn do dự, nàng không muốn Tạ Huyên vì nàng mà bỏ lỡ tiền đồ.

“Lạc nương,” Tạ Huyên khẽ nói, “Lúc trước nàng an ủi ta… có phải chỉ vì ta giúp Giang gia, nên mới nói những lời ấy?”

Thấy nàng chậm chạp không đáp, hắn càng tin suy đoán ấy, lòng lạnh như tro . Thảo nào nàng không chịu cùng hắn chung giường, thì ra từ đầu đến cuối đều là giả.

“Dĩ nhiên không phải.”

Giang Lạc Tri không chút do dự phủ nhận, song Tạ Huyên vẫn chưa hoàn toàn tin.

“Chàng đừng nghĩ nhiều. Những lời ta nói đều là thật, cũng là chân tâm thực ý muốn ở bên chàng. Cuốn sổ kia chỉ là lúc ta vừa gả đến mới viết. Hôm nay ta vốn định xử lý nó, sao có thể thất tín?”

“Vậy nàng chỉ vì lời hứa ấy thôi sao?”

Giọng Tạ Huyên trầm xuống, ánh mắt không rời nàng.

“Không phải. Những gì ta nói đều xuất phát từ lòng mình, đều là điều ta thực sự nghĩ đến.”

Tạ Huyên nhìn nàng rất lâu, không thấy nửa phần miễn cưỡng, song trong lòng vẫn có chút vướng mắc, đối với bản kế hoạch không hề có mình kia, rốt cuộc vẫn canh cánh. Dẫu vậy hắn vẫn nhượng bộ:

“Ta tin nàng.”

Nói thì nói vậy, hắn đã âm thầm ghi nhớ trong lòng, quyết định sớm tìm một chức quan có thể cùng Giang Lạc Tri chu du thiên hạ. Triều đình nhiều chức vị, biết đâu thật sự có loại ấy. Nếu không, cùng lắm là từ quan vài năm, đợi đi khắp nơi rồi lại trở về.

Giang Lạc Tri cũng có tính toán riêng. Thấy Tạ Huyên bất an như vậy, nàng dự định ngày mai sẽ đến Đại Lý Tự đón hắn về nhà vài hôm, ở gần nhau một thời gian, hẳn Tạ Huyên cũng sẽ an tâm hơn.

Chương 16 - Chương 16 | Đọc truyện tranh