Tận Thế Zombie Tôi Thức Tỉnh Dị Năng

Chương 183: Hạt Giống Hiền Tài

Chương 182: Hạt Giống Hiền Tài

Điểm dừng chân cuối cùng của họ trong chuyến hành trình ra Bắc là Văn Miếu - Quốc Tử Giám, biểu tượng của trí tuệ và tinh thần hiếu học của dân tộc.
Nơi đây, 82 tấm bia tiến sĩ trên lưng rùa đá vốn bị sương đỏ làm mờ mịt chữ nghĩa, nay dưới ánh mặt trời mới, bắt đầu phát ra những âm thanh rì rầm như tiếng đọc bài của hàng ngàn sĩ tử ngày xưa.
"Hiền tài là nguyên khí của quốc gia," Tuấn lẩm bẩm khi đứng trước Khuê Văn Các. "Nhưng nguyên khí ấy cần được bảo vệ bằng cả sức mạnh lẫn tâm hồn."
Tuấn nhận thấy các tấm bia đá đang bị "phong hóa" bởi một loại vi khuẩn máy móc – những hạt nano từ màn sương còn sót lại đang cố gắng xóa sạch những dòng sử liệu. Anh ngồi xuống giữa sân Thái Học, nhắm mắt lại. Anh không dùng lực, anh dùng Sóng Trí Tuệ.
Cơ thể thép của Tuấn phát ra một tần số đặc biệt, tương thích với rung động của đá xanh Thanh Hóa. Anh đang "sao lưu" lại toàn bộ tinh hoa của tiền nhân vào một hệ thống Lưu Trữ Kim Loại vĩnh cửu, đảm bảo rằng dù có bao nhiêu đại dịch, trí tuệ Việt cũng không bao giờ mất đi.
Trong khi đó, Lan đi dạo quanh những gốc cây muỗm cổ thụ hàng trăm năm tuổi. Cô nhận thấy những mầm non đang nhú lên từ kẽ đá. Đó không phải là cây thường, mà là Cây Trí Tuệ – một loài cây chỉ mọc ở những nơi có khí thiêng.
"Lan, em thấy gì không?" Tuấn hỏi khi đã hoàn thành việc gia cố các tấm bia.
"Em thấy tương lai, anh ạ," Lan chỉ vào một nhóm trẻ nhỏ vừa được cha mẹ dẫn vào Văn Miếu.
Những đứa trẻ này, sinh ra trong thời đại đại dịch, có đôi mắt sáng quắc và khả năng thích nghi kỳ diệu. Lan tặng cho mỗi đứa trẻ một hạt giống nhỏ màu xanh ngọc.
"Đây là hạt giống của Lòng Nhân Ái," Lan dặn dò. "Các con hãy trồng nó trong tâm hồn mình trước khi học chữ. Có đức mới có tài, có mầm xanh mới có sự sống bền lâu."
Khi hoàng hôn buông xuống, bóng của Khuê Văn Các trải dài trên sân gạch bát tràng. Tuấn và Lan đứng bên nhau, nhìn những đứa trẻ chạy nhảy vui đùa. Họ biết rằng, dù thép có cứng, dù mầm có xanh, thì sức mạnh thực sự của vùng đất này chính là sự kế thừa không ngừng nghỉ của các thế hệ.
Hành trình ra Bắc của họ không kết thúc bằng một chiến thắng lẫy lừng, mà bằng một sự gieo mầm âm thầm vào lòng đất mẹ.
Cánh cửa tương lai đã mở. Đất nước Việt Nam từ đây sẽ không chỉ hồi sinh mà còn chuyển mình mạnh mẽ, nơi những lũy tre làng sẽ được gia cố bằng cốt thép tinh vi, và những đô thị hiện đại sẽ được bao phủ bởi những rừng cây thanh lọc tâm hồn.
Câu chuyện về Kính Chủ Hư Không đã khép lại một chương đầy bi tráng. Bạn có muốn tôi tiếp tục kể về một cuộc phiêu lưu mới của Tuấn và Lan khi họ nhận được tín hiệu cầu cứu từ những dải đất xa xôi hơn trên thế giới không?
Chương 183: Hạt Giống Hiền Tài - Chương 183 | Đọc truyện tranh