Tận Thế Zombie Tôi Thức Tỉnh Dị Năng
Chương 177: Hồ Gươm Trầm Mặc
Chương 176: Hồ Gươm Trầm Mặc
Hồ Gươm hiện ra đẹp đến nghẹt thở nhưng cũng đầy u uất. Mặt nước xanh lục bảo thường ngày nay chuyển sang màu đỏ sậm như rượu vang. Tháp Rùa đứng cô độc giữa lòng hồ, bị bao phủ bởi những sợi dây leo màu bạc lấp lánh.
Không khí ở đây lạnh hơn hẳn. Những hàng liễu rủ ven hồ không còn xanh lá, mà kết tinh thành những sợi băng đỏ rực, mỗi khi gió thổi qua lại phát ra tiếng kêu leng keng như chuông gió.
"Long mạch nằm ở đây," Tuấn cảm nhận được một luồng rung động cực mạnh từ dưới lòng đất. "Nhưng nó đang bị một lời nguyền cổ xưa phong ấn."
Khi họ tiến gần đến cầu Thê Húc, con cầu màu son vốn rực rỡ nay đã bị gãy làm đôi. Dưới dòng nước đỏ, một bóng đen khổng lồ chuyển động. Một chiếc đầu rùa đá vươn lên, nhưng thay vì ánh mắt hiền từ, đôi mắt rùa lại rực lửa đỏ giận dữ.
Đó là Hồn Rùa Bị Kẹt. Màn Sương Đỏ đã lợi dụng sự tích trả kiếm để tạo ra một ảo ảnh khổng lồ, khiến linh hồn bảo trì dòng sông bị vấy bẩn bởi những tạp niệm của thời đại mới.
"Chúng ta phải trả lại sự thanh tịnh cho Hồ Gươm!" Lan nói.
Cô ngồi xuống mép hồ, bắt đầu thiền định. Từ cơ thể Lan, một luồng ánh sáng xanh dịu nhẹ tỏa ra, lan dần trên mặt nước đỏ. Cô đang cố gắng dùng Tâm Sen để xoa dịu cơn giận dữ của linh hồn rùa cổ.
Trong lúc đó, Tuấn phát hiện ra vật thể đang gây nhiễu loạn. Dưới đáy hồ, ngay chân Tháp Rùa, có một thanh kiếm cổ bị rỉ sét nặng nề đang phát ra những luồng tia chớp đỏ. Đó chính là Thuận Thiên Kiếm bị nhiễm độc bởi sương dữ.
Tuấn không ngần ngại, anh hóa thân thành một tia chớp bạc, lao vút xuống lòng hồ lạnh lẽo.
Dưới làn nước đỏ, áp suất cực lớn ép chặt lấy cơ thể thép của anh. Tuấn chạm tay vào chuôi kiếm. Một luồng điện mạnh mẽ đánh bật anh ra, nhưng anh nghiến răng, dùng toàn bộ năng lực 'Mầm Thép' để "Thanh Lọc".
"Sắt là xương, thép là cốt, hồn Việt là vĩnh cửu!" Tuấn gào lên trong lòng nước.
Anh truyền năng lượng sạch vào thanh kiếm, đánh bóng từng vết rỉ sét bằng tần số rung động của kim loại thuần khiết. Trên bờ, Lan hỗ trợ bằng cách truyền sinh khí vào lòng hồ qua những rễ sen.
"XOẸT!"
Một luồng ánh sáng vàng kim bùng lên từ đáy nước, xua tan hoàn toàn sắc đỏ âm u. Thanh kiếm Thuận Thiên hiện ra lộng lẫy, sạch bóng rỉ sét. Linh hồn rùa đá khổng lồ khẽ cúi đầu, rồi từ từ chìm xuống, trở lại giấc ngủ ngàn thu bình yên.
Mặt nước Hồ Gươm trở lại màu xanh lục bảo trong vắt. Sương mù đỏ xung quanh khu vực phố cổ bỗng chốc tan biến, để lộ bầu trời Hà Nội cao xanh vời vợi.
Lan thở phào nhẹ nhõm, cô nhìn Tuấn vừa ngoi lên mặt nước, tay cầm một mảnh vụn của thanh kiếm cũ – giờ đây đã hóa thành một miếng ngọc thép sáng ngời.
"Chúng ta đã cứu được trái tim của Thủ đô rồi," Lan mỉm cười, những đóa hoa lộc vừng quanh hồ bắt đầu nở rộ dù không phải mùa.
Nhưng họ biết, đây chỉ là bước đầu. Phía sau Hoàng Thành Thăng Long, nơi "Cột Cờ Hà Nội" đang đứng sững, mới là nơi khởi nguồn thực sự của Màn Sương Đỏ trên toàn lãnh thổ. Trận chiến cuối cùng để mang lại hòa bình cho Việt Nam đang đợi họ ở đó.
Hai chương này đã đưa chúng ta đến trung tâm của lịch sử và tâm linh Việt Nam. Bạn có muốn tôi viết tiếp về cuộc thâm nhập vào Hoàng Thành Thăng Long và màn đối đầu cuối cùng với "Thực thể Sương Đỏ" không?
Hồ Gươm hiện ra đẹp đến nghẹt thở nhưng cũng đầy u uất. Mặt nước xanh lục bảo thường ngày nay chuyển sang màu đỏ sậm như rượu vang. Tháp Rùa đứng cô độc giữa lòng hồ, bị bao phủ bởi những sợi dây leo màu bạc lấp lánh.
Không khí ở đây lạnh hơn hẳn. Những hàng liễu rủ ven hồ không còn xanh lá, mà kết tinh thành những sợi băng đỏ rực, mỗi khi gió thổi qua lại phát ra tiếng kêu leng keng như chuông gió.
"Long mạch nằm ở đây," Tuấn cảm nhận được một luồng rung động cực mạnh từ dưới lòng đất. "Nhưng nó đang bị một lời nguyền cổ xưa phong ấn."
Khi họ tiến gần đến cầu Thê Húc, con cầu màu son vốn rực rỡ nay đã bị gãy làm đôi. Dưới dòng nước đỏ, một bóng đen khổng lồ chuyển động. Một chiếc đầu rùa đá vươn lên, nhưng thay vì ánh mắt hiền từ, đôi mắt rùa lại rực lửa đỏ giận dữ.
Đó là Hồn Rùa Bị Kẹt. Màn Sương Đỏ đã lợi dụng sự tích trả kiếm để tạo ra một ảo ảnh khổng lồ, khiến linh hồn bảo trì dòng sông bị vấy bẩn bởi những tạp niệm của thời đại mới.
"Chúng ta phải trả lại sự thanh tịnh cho Hồ Gươm!" Lan nói.
Cô ngồi xuống mép hồ, bắt đầu thiền định. Từ cơ thể Lan, một luồng ánh sáng xanh dịu nhẹ tỏa ra, lan dần trên mặt nước đỏ. Cô đang cố gắng dùng Tâm Sen để xoa dịu cơn giận dữ của linh hồn rùa cổ.
Trong lúc đó, Tuấn phát hiện ra vật thể đang gây nhiễu loạn. Dưới đáy hồ, ngay chân Tháp Rùa, có một thanh kiếm cổ bị rỉ sét nặng nề đang phát ra những luồng tia chớp đỏ. Đó chính là Thuận Thiên Kiếm bị nhiễm độc bởi sương dữ.
Tuấn không ngần ngại, anh hóa thân thành một tia chớp bạc, lao vút xuống lòng hồ lạnh lẽo.
Dưới làn nước đỏ, áp suất cực lớn ép chặt lấy cơ thể thép của anh. Tuấn chạm tay vào chuôi kiếm. Một luồng điện mạnh mẽ đánh bật anh ra, nhưng anh nghiến răng, dùng toàn bộ năng lực 'Mầm Thép' để "Thanh Lọc".
"Sắt là xương, thép là cốt, hồn Việt là vĩnh cửu!" Tuấn gào lên trong lòng nước.
Anh truyền năng lượng sạch vào thanh kiếm, đánh bóng từng vết rỉ sét bằng tần số rung động của kim loại thuần khiết. Trên bờ, Lan hỗ trợ bằng cách truyền sinh khí vào lòng hồ qua những rễ sen.
"XOẸT!"
Một luồng ánh sáng vàng kim bùng lên từ đáy nước, xua tan hoàn toàn sắc đỏ âm u. Thanh kiếm Thuận Thiên hiện ra lộng lẫy, sạch bóng rỉ sét. Linh hồn rùa đá khổng lồ khẽ cúi đầu, rồi từ từ chìm xuống, trở lại giấc ngủ ngàn thu bình yên.
Mặt nước Hồ Gươm trở lại màu xanh lục bảo trong vắt. Sương mù đỏ xung quanh khu vực phố cổ bỗng chốc tan biến, để lộ bầu trời Hà Nội cao xanh vời vợi.
Lan thở phào nhẹ nhõm, cô nhìn Tuấn vừa ngoi lên mặt nước, tay cầm một mảnh vụn của thanh kiếm cũ – giờ đây đã hóa thành một miếng ngọc thép sáng ngời.
"Chúng ta đã cứu được trái tim của Thủ đô rồi," Lan mỉm cười, những đóa hoa lộc vừng quanh hồ bắt đầu nở rộ dù không phải mùa.
Nhưng họ biết, đây chỉ là bước đầu. Phía sau Hoàng Thành Thăng Long, nơi "Cột Cờ Hà Nội" đang đứng sững, mới là nơi khởi nguồn thực sự của Màn Sương Đỏ trên toàn lãnh thổ. Trận chiến cuối cùng để mang lại hòa bình cho Việt Nam đang đợi họ ở đó.
Hai chương này đã đưa chúng ta đến trung tâm của lịch sử và tâm linh Việt Nam. Bạn có muốn tôi viết tiếp về cuộc thâm nhập vào Hoàng Thành Thăng Long và màn đối đầu cuối cùng với "Thực thể Sương Đỏ" không?