Chương 174: Long Mạch Sông Hồng

Càng gần Hà Nội, áp lực không khí càng nặng nề. Màn Sương Đỏ tại đây đã kết tinh thành những hạt bụi lân tinh đỏ rực, bay lơ lửng như những con đom đóm tử thần.
Trước mắt họ là cầu Giẽ - nơi con sông Hồng đỏ nặng phù sa bắt đầu phân nhánh vào vùng nội đô. Nhưng sông Hồng bây giờ không chảy. Dòng nước đặc quánh, đỏ rực như máu, đang sôi sùng sục dưới chân cầu.
"Long mạch bị nghẽn rồi," Tuấn đứng trên thành cầu, nhìn về phía chân trời nơi những tòa nhà cao tầng của Hà Nội hiện ra lờ mờ. "Có thứ gì đó đang đè lên tim của con Rồng."
Từ dưới lòng sông Hồng, một sinh vật khổng lồ trồi lên. Đó không phải là quái vật thịt xương, mà là một khối tổng hòa của phù sa, xác tàu bè rỉ sét và những rễ cây đa cổ thụ hàng trăm năm tuổi. Nó có hình dáng của một con Rùa Đá khổng lồ, nhưng trên lưng không mang bia đá mà mang một khối pha tinh thể màu đỏ thẫm – trái tim của Màn Sương Đỏ tại cửa ngõ phía Nam.
"Cụ Rùa..." Lan thốt lên, nhưng ngay lập tức cô nhận ra sự khác biệt. "Không, đây là sự oán hận của dòng sông bị ô nhiễm và bị bỏ rơi."
Con quái vật "Long Quy" gầm lên một tiếng trấn động cả vùng Phú Xuyên. Những cột nước đỏ bắn lên, hóa thành những lưỡi kiếm sắc lẹm lao về phía họ.
Tuấn không lùi bước. Anh biết đây là thử thách cuối cùng để chứng minh họ đủ tư cách bước vào Thăng Long.
"Lan, giữ cho anh một nhịp thở của đất!"
Tuấn lao mình xuống khỏi thành cầu. Giữa không trung, cơ thể anh chuyển hóa hoàn toàn sang dạng Thép Lỏng. Anh không dùng nắm đấm để tấn công con rùa. Anh biến mình thành một sợi dây cáp khổng lồ, lao thẳng vào khối pha lê đỏ trên lưng nó.
"Kenggggg!"
Tiếng va chạm vang dội như tiếng chuông đại hồng chung. Tuấn dùng năng lượng của 'Mầm Thép' để dẫn dụ sự hỗn loạn từ khối pha lê vào cơ thể mình. Anh chấp nhận để sương độc gặm nhấm tế bào máy móc để đổi lấy sự thanh sạch cho dòng sông.
Ở trên cầu, Lan dồn toàn lực vào những hạt giống Hoa Sen Trắng. Cô tung chúng xuống dòng nước đỏ đang sôi sùng sục.
"Hóa bùn thành ngọc!"
Những đóa sen trắng khổng lồ nở bung dưới chân con rùa, rễ của chúng đâm sâu vào lớp phù sa rỉ sét, hút lấy mọi chất độc, thanh lọc dòng nước. Khi dòng sông dần xanh lại, con rùa đá khổng lồ cũng dần lấy lại sự bình thản. Khối pha lê trên lưng nó vỡ vụn, hóa thành bụi hồng vô hại.
Con quái vật từ từ lặn xuống, để lại một mặt sông phẳng lặng như tờ. Một luồng gió mát rượi từ phía Bắc thổi về, mang theo mùi của hương hoa sữa và cốm mới – những mùi hương đặc trưng của Hà Nội mùa thu.
Tuấn ngoi lên mặt nước, thân hình thép của anh loang lổ những vệt đỏ nhưng đôi mắt lại sáng quắc hơn bao giờ hết. Anh trèo lên cầu, nhìn Lan mỉm cười.
"Chúng ta đến nơi rồi."
Phía trước họ, biển tên "Thành phố Hà Nội" hiện lên mờ ảo trong sương. Thủ đô nghìn năm văn hiến đang đợi họ ở phía sau bức màn đỏ kia, với những bí mật cuối cùng của nguồn gốc Màn Sương Đỏ.
Chúng ta đã chạm cửa ngõ Thủ đô. Bạn có muốn tôi tiếp tục kể về cuộc thâm nhập vào vùng "Lõi" của Hà Nội – Hồ Gươm và Hoàng Thành Thăng Long, nơi trận chiến cuối cùng sắp bắt đầu không?
Chương 175: Long Mạch Sông Hồng - Chương 175 | Đọc truyện tranh