Chương 172: Con Thuyền Tơ Sen

Vượt qua Tam Điệp, họ tiến vào vùng đất "Hạ Long trên cạn". Nhưng Tràng An hiện ra trước mắt họ không còn là những dòng sông xanh ngắt hiền hòa. Nước đã dâng cao, nhấn chìm những lối đi thông thường, biến cả vùng danh thắng thành một Bát Quái Trận Đồ bằng nước và đá.
Những dãy núi đá vôi giờ đây đóng vai trò như những bức tường mê cung. Sương mù dày đặc bao phủ mặt nước, và dưới lòng sông, những rễ cây cổ thụ bị biến dị dài hàng chục mét đang uốn lượn như những con thủy quái.
Chiếc xích lô 'Mầm Thép' không thể đi trên mặt nước lầy lội này.
"Chúng ta cần thuyền," Tuấn nói, nhìn quanh.
Nhưng những con thuyền nan cũ đều đã mục nát hoặc bị rễ cây quấn nát. Bỗng nhiên, Lan nhìn thấy một đầm sen khổng lồ phía xa. Những đóa sen ở đây không có màu hồng mà có màu Trắng Bạc, cánh hoa cứng như vỏ trai và lá to như chiếc mâm đồng.
"Tuấn, giúp em!" Lan chạy đến mép nước.
Cô nhắm mắt, tập trung toàn bộ năng lực 'Mầm Xanh'. Những đóa sen bạc bắt đầu chuyển động, chúng tự đan vào nhau, nhả ra những sợi Tơ Sen lấp lánh như dây cáp điện. Tuấn lập tức can thiệp bằng năng lực 'Mầm Thép'. Anh dùng những thanh sắt vụn từ một bến thuyền cũ, uốn cong chúng thành khung xương, rồi để tơ sen của Lan quấn chặt lấy.
Trong phút chốc, một con thuyền kỳ dị ra đời: Thuyền Tơ Sen Cốt Thép. Nó nhẹ như gỗ nhưng chắc chắn hơn vảy rồng.
Họ đẩy thuyền xuống nước. Tuấn không dùng mái chèo. Anh biến đôi bàn tay mình thành hai bánh lái gắn sau đuôi thuyền, dùng năng lực từ trường để đẩy con thuyền lướt đi trên mặt nước Tràng An.
Khi vào sâu trong hang động, họ đối mặt với thử thách thực sự: Những Luồng Gió Hút. Các hang động ở Tràng An sau khi bị biến đổi đã tạo thành một hệ thống ống hút khí khổng lồ, sẵn sàng nuốt chửng bất kỳ con thuyền nào đi lệch quỹ đạo.
"Giữ chắc, Lan!" Tuấn hét lên.
Con thuyền bị hút mạnh vào một hang tối đen. Những nhũ đá từ trên trần hang nhọn hoắt như răng nanh chực chờ đâm xuống. Tuấn điều khiển những sợi thép từ khung thuyền vươn ra, bám vào vách đá như những chân nhện để giữ thăng bằng. Lan dùng ánh sáng phát ra từ những đóa sen bạc trên mũi thuyền để dẫn đường.
Bên trong hang, họ thấy những xác tàu du lịch cũ bị nghiền nát, nhưng giữa những đống đổ nát đó, có những mầm non thực vật đang cố ngoi lên.
"Dòng nước đang chảy ngược ra sông Đáy," Tuấn nhận định sau khi quan sát dòng chảy. "Đất Bắc đang 'thở' qua hệ thống hang động này."
Vượt qua hang động cuối cùng, họ thấy mình đang đứng trước một vùng đồng bằng rộng lớn, nơi sông Đáy và sông Vân hội tụ. Phía xa, tháp chùa Bái Đính sừng sững trong sương sớm như một ngọn hải đăng tâm linh.
Đất Bắc đã ở ngay dưới chân. Nhưng bầu trời phía trước không còn xanh nữa, nó bị bao phủ bởi một đám mây đỏ sậm, đặc quánh hơn bất kỳ nơi nào họ từng đi qua.
"Hà Nội..." Tuấn thầm gọi tên thành phố quê hương, lòng nặng trĩu.
Hành trình nghìn dặm đã đến đoạn kết. Những thử thách cuối cùng tại Thủ đô đang chờ đợi vị Kỹ sư thép và Cô gái mầm xanh.
Tôi có thể tiếp tục viết hai chương tiếp theo về cuộc tiến quân vào Hà Nội và những biến đổi kỳ quái tại vùng đồng bằng sông Hồng, bạn có muốn không?