Chương 170: Bí Mật Nếp Cái Hoa Vàng
Rời vùng đất Nghệ An nắng cháy, họ tiến vào Thanh Hóa – nơi có những dãy núi đá vôi sừng sững và những di sản kiêu hùng. Điểm đến của họ là Thành Nhà Hồ, tòa thành đá độc nhất vô nhị ở Đông Nam Á.
Nhưng khi đến gần, họ không thấy tòa thành cũ. Toàn bộ những khối đá khổng lồ nặng hàng chục tấn đã rời khỏi vị trí ban đầu, lơ lửng giữa không trung, tạo thành một mê cung đá khổng lồ bao vây lấy con đường thiên lý.
"Có thứ gì đó đang giữ những khối đá này lại," Lan quan sát. "Không phải từ trường, mà là một loại chất kết dính sinh học."
Tuấn tiến lại gần một khối đá đang bay thấp. Anh nhận thấy giữa các khe đá có một lớp nhựa màu vàng nhạt, dẻo quạnh và tỏa ra mùi thơm của xôi nếp.
"Đây chính là bí mật của tiền nhân!" Tuấn thốt lên. "Người xưa dùng mật mía và nước cơm nếp để gắn đá. Màn Sương Đỏ đã làm loại 'vữa' này sống lại."
Lớp vữa nếp này giờ đây đã biến thành một thực thể có ý thức, nó tên là Mật Liên Kết. Nó đang cố gắng "xây" lại một tòa thành mới theo trí nhớ hỗn loạn của nó, nhưng vì quá mạnh, nó đã nhấc bổng cả những khối đá lên cao.
Đột nhiên, từ trong mê cung đá, những luồng nhựa nếp bắn ra như những xúc tu, định quấn lấy chiếc xích lô thép.
"Nó muốn biến chúng ta thành một phần của bức tường!" Lan hét lên. Cô lập tức vung tay, những hạt Lúa Nếp Cái Hoa Vàng đột biến được tung ra.
Những cây lúa mọc nhanh thần tốc, vươn cao, trổ những bông lúa vàng rực. Lan dùng sức mạnh của mình để "giao tiếp" với linh hồn của loại nhựa nếp kia.
"Nếp về với lúa, nếp về với đất..." Lan thì thầm.
Mùi thơm nồng nàn của lúa chín làm dịu đi sự cuồng loạn của lớp nhựa nếp. Trong khi đó, Tuấn sử dụng năng lực điều khiển kim loại để tác động vào những mạch khoáng chất bên trong các khối đá xanh.
Anh không phá hủy, anh làm "nặng" chúng thêm. Anh điều chỉnh trọng tâm của hàng ngàn tấn đá, ép chúng phải hạ cánh xuống đúng những vị trí vững chãi nhất.
"VỀ CHỖ!" Tuấn gầm lên, hai tay ấn mạnh xuống mặt đất.
"ẦM... ẦM... ẦM..."
Những khối đá khổng lồ từ từ hạ xuống, ăn khớp với nhau một cách hoàn hảo như một trò chơi xếp hình vĩ đại. Lớp nhựa nếp theo lệnh của Lan chảy ngược vào các khe hở, đông cứng lại ngay lập tức, biến tòa thành trở nên vững chắc hơn bao giờ hết.
Khi khối đá cuối cùng vào vị trí, Thành Nhà Hồ hiện ra uy nghi dưới ánh hoàng hôn tà dương, sừng sững như một pháo đài bất khả xâm phạm.
Họ nghỉ chân dưới chân cổng thành phía Nam. Lan lấy ra một nắm cơm nắm nếp nương mang từ Hà Tĩnh, hai người cùng ăn trong sự yên bình hiếm hoi.
"Qua khỏi Thanh Hóa, chúng ta sẽ vào đến Ninh Bình," Tuấn nhìn về phía Bắc, nơi những rặng núi đá vôi mờ ảo trong sương. "Sắp đến đất Bắc rồi, Lan ạ."
Phía trước họ là Tam Điệp, là những hang động kỳ ảo của Tràng An, và xa hơn nữa là Thủ đô Hà Nội – nơi Màn Sương Đỏ đang đậm đặc nhất, chờ đợi cuộc đối đầu cuối cùng.
Rời vùng đất Nghệ An nắng cháy, họ tiến vào Thanh Hóa – nơi có những dãy núi đá vôi sừng sững và những di sản kiêu hùng. Điểm đến của họ là Thành Nhà Hồ, tòa thành đá độc nhất vô nhị ở Đông Nam Á.
Nhưng khi đến gần, họ không thấy tòa thành cũ. Toàn bộ những khối đá khổng lồ nặng hàng chục tấn đã rời khỏi vị trí ban đầu, lơ lửng giữa không trung, tạo thành một mê cung đá khổng lồ bao vây lấy con đường thiên lý.
"Có thứ gì đó đang giữ những khối đá này lại," Lan quan sát. "Không phải từ trường, mà là một loại chất kết dính sinh học."
Tuấn tiến lại gần một khối đá đang bay thấp. Anh nhận thấy giữa các khe đá có một lớp nhựa màu vàng nhạt, dẻo quạnh và tỏa ra mùi thơm của xôi nếp.
"Đây chính là bí mật của tiền nhân!" Tuấn thốt lên. "Người xưa dùng mật mía và nước cơm nếp để gắn đá. Màn Sương Đỏ đã làm loại 'vữa' này sống lại."
Lớp vữa nếp này giờ đây đã biến thành một thực thể có ý thức, nó tên là Mật Liên Kết. Nó đang cố gắng "xây" lại một tòa thành mới theo trí nhớ hỗn loạn của nó, nhưng vì quá mạnh, nó đã nhấc bổng cả những khối đá lên cao.
Đột nhiên, từ trong mê cung đá, những luồng nhựa nếp bắn ra như những xúc tu, định quấn lấy chiếc xích lô thép.
"Nó muốn biến chúng ta thành một phần của bức tường!" Lan hét lên. Cô lập tức vung tay, những hạt Lúa Nếp Cái Hoa Vàng đột biến được tung ra.
Những cây lúa mọc nhanh thần tốc, vươn cao, trổ những bông lúa vàng rực. Lan dùng sức mạnh của mình để "giao tiếp" với linh hồn của loại nhựa nếp kia.
"Nếp về với lúa, nếp về với đất..." Lan thì thầm.
Mùi thơm nồng nàn của lúa chín làm dịu đi sự cuồng loạn của lớp nhựa nếp. Trong khi đó, Tuấn sử dụng năng lực điều khiển kim loại để tác động vào những mạch khoáng chất bên trong các khối đá xanh.
Anh không phá hủy, anh làm "nặng" chúng thêm. Anh điều chỉnh trọng tâm của hàng ngàn tấn đá, ép chúng phải hạ cánh xuống đúng những vị trí vững chãi nhất.
"VỀ CHỖ!" Tuấn gầm lên, hai tay ấn mạnh xuống mặt đất.
"ẦM... ẦM... ẦM..."
Những khối đá khổng lồ từ từ hạ xuống, ăn khớp với nhau một cách hoàn hảo như một trò chơi xếp hình vĩ đại. Lớp nhựa nếp theo lệnh của Lan chảy ngược vào các khe hở, đông cứng lại ngay lập tức, biến tòa thành trở nên vững chắc hơn bao giờ hết.
Khi khối đá cuối cùng vào vị trí, Thành Nhà Hồ hiện ra uy nghi dưới ánh hoàng hôn tà dương, sừng sững như một pháo đài bất khả xâm phạm.
Họ nghỉ chân dưới chân cổng thành phía Nam. Lan lấy ra một nắm cơm nắm nếp nương mang từ Hà Tĩnh, hai người cùng ăn trong sự yên bình hiếm hoi.
"Qua khỏi Thanh Hóa, chúng ta sẽ vào đến Ninh Bình," Tuấn nhìn về phía Bắc, nơi những rặng núi đá vôi mờ ảo trong sương. "Sắp đến đất Bắc rồi, Lan ạ."
Phía trước họ là Tam Điệp, là những hang động kỳ ảo của Tràng An, và xa hơn nữa là Thủ đô Hà Nội – nơi Màn Sương Đỏ đang đậm đặc nhất, chờ đợi cuộc đối đầu cuối cùng.