Sửu phi giá đáo - Triệu Khương Lan
Chương 1940
Chương 1910
Mộ Dung Bắc Uyên nhìn nhìn khắp nơi một lần, gia đình này nhìn cũng không dư dả gì mấy, ngôi nhà cũ kỹ, thậm chí tường nhà cũng bị bong tróc.
“Nói đi, các ngươi muốn tìm hiểu cái gì?”
“Căn cứ vào ghi chép của quan phủ, Hoàng Tần Minh đã bị người nào đó giết chết. Người đã giết hắn có phải là kẻ thù của hắn ta không? Ngày thường Hoàng Tần Minh có xúc phạm đến ai, bà có biết không?”
“Không thể nào.”
Bà ta một mực chắc chắn: “Đại nhân, các ngươi có điều không biết. Con trai ta và người chồng mất sớm của ta có tính cách giống nhau. Bọn hắn đều trung thành trung thực. Bọn hắn không bao giờ tùy tiện gây thù chuốc oán với ai khác được, cho dù là người ngoài làm chuyện gì sai. Bọn hắn sẽ khoan dung đối xử với người khác, ít khi nào để trong lòng.”
“Hắn không kêu oan, nhưng chết không rõ lý do… chắc hẳn bà cũng biết rằng không lâu trước khi Hoàng Tần Minh gặp nạn, vợ chưa cưới của hắn là Phương Tú Yên cũng đã nhảy khỏi vách núi. Có phải giữa bọn hắn có nảy sinh khoảng cách gì nên mới kích động hay không? Hay là gia đình của Phương Tú Yên sinh lòng căm ghét nên nghĩ cách trả thù Hoàng Tần Minh.”
Bà ta lại lắc đầu chắc chắn: “Cũng không thể, ta nhớ rất rõ ràng. Sau khi Phương cô nương chết, con trai ta rất đau lòng, ta càng lo lắng hơn. Bởi vì nguyên nhân cái chết của Phương cô nương không rõ ràng, nên cũng có sự chậm trễ, trước đó lại trì hoãn chuyện thành hôn, sợ đứa nhỏ kia là vì trì hoãn thành hôn nên trong lòng mới nghĩ quẩn. Ta còn cố ý đến nhà họ Phương xin lỗi, ai ngờ nhà họ Phương rất rộng lượng. Tuy bọn hắn rất đau lòng, nhưng đã đảm bảo với ta cái chết của Phương cô nương không liên quan gì đến Tần Minh, nói bọn ta không cần áy náy, hỏi chuyện khác, bọn hắn cũng không chịu nói. Ai ngờ đâu…”
Bà ta che mặt khóc ồ lên: “Ai ngờ cách đây không lâu, con ta cũng bị người ta hại chết!”
“Đúng vậy. Chẳng những thế người ta còn là một cô nương tốt, mắt nhìn thôi đã muốn gả cho nhà chúng ta, cũng vì chuyện trì hoãn thành hôn nên mới tự sát, sao chúng ta có thể an tâm được… nếu Phương gia thật sự tố cáo ta, thì ta cũng không cần quá áy náy, đằng này lại không chịu nói rõ.”
Sau khi trò chuyện cùng bà lão một chút, bà ta đã nói ra tất cả mọi chuyện.
Mộ Dung Bắc Hải và Mộ Dung Bắc Uyên cùng đứng dậy cáo từ.
Mộ Dung Bắc Uyên nhắc nhở: “Tam ca, ta cảm thấy thái độ Phương gia năm đó có hơi kỳ quái. Bà lão này hiển nhiên không biết rõ tại sao con của mình lại chết, bị ai giết chết, mọi chuyện lại qua lâu như vậy rồi, người cũng đã mồ yên mã đẹp, không còn quyết đoán được. Chỉ có ra tay từ phía Phương gia, mới có thể tìm ra được một chút manh mối.” Mộ Dung Bắc Hải gật đầu đồng ý, hai người lại cùng nhau đi đến Phương gia.