Sủng Thú Ta Ngự Sao Không Tính Là Thú Chứ?

Chương 68: Bí địa? Bí cảnh?

Thẻ bị phá hủy hoặc người giữ thẻ t.ử vong, tên trên bia sẽ biến mất.

Cho nên thẻ bí địa còn có tác dụng xác nhận người giữ thẻ còn sống hay không.

“Dựa theo kinh nghiệm trước đây, sau khi tiến vào thông đạo, đi khoảng mười mét là sẽ đến bên trong bí địa, sau khi ra ngoài sẽ gặp gì thì không ai có thể chắc chắn, có thể là môi trường trống trải an toàn, cũng có thể là sào huyệt của sinh vật siêu phàm hoang dã, thậm chí có thể ở ngay trong nước…

Tóm lại, tình huống gì cũng có thể xảy ra.

Cho nên mọi người nhất định phải chuẩn bị trước, luôn giữ cảnh giác.”

Hệ số nguy hiểm của bí địa Trường Hằng tuy không cao, sinh vật siêu phàm hoang dã bên trong bị quy tắc hạn chế, cấp bậc cao nhất cũng không vượt quá Tướng cấp.

Nhưng dù vậy, những năm trước vẫn có trường hợp t.ử vong hoặc bị thương nặng.

Con người khi đã đen đủi, ăn mì tôm cũng chẳng có gói gia vị.

Huống chi là sinh tồn tìm bảo vật trong môi trường hoang dã xa lạ.

Cho nên hôm qua Minh Hi bọn họ đều đã ký giấy miễn trừ trách nhiệm, một khi c.h.ế.t hoặc bị thương nặng trong bí địa, tập đoàn Trường Hằng không chịu trách nhiệm.

Phó Hiểu Điền rõ ràng là người rất có trách nhiệm, tiếp theo lại không ngừng nói thêm một đống lưu ý.

Dù Minh Hi đã thuộc lòng tài liệu nội bộ mà Phó Nhất Phàm cung cấp, cô vẫn nghe rất chăm chú.

Cảm thấy nghe nhiều nhớ nhiều thì mạng nhỏ của mình sẽ chắc chắn hơn.

Khoảng mười phút sau, Phó Hiểu Điền cuối cùng nói:

“Sau khi vào trong, bất kể gặp tình huống gì, nhớ phải lập tức triệu hoán sủng thú của các bạn.”

Để tránh ngự thú sư và sủng thú bị phân tán ngẫu nhiên đến các khu vực khác nhau, vượt quá phạm vi cảm ứng triệu hoán, nên trước khi vào tốt nhất không nên triệu hoán sủng thú ra.

Những gì cần nhắc đều đã nhắc, Phó Hiểu Điền cuối cùng cũng không nói thêm, bắt đầu gọi tên từng người theo danh sách.

Người được gọi sẽ tiến vào thông đạo.

Mọi người lần lượt đi vào.

“Minh Hi.”

Cuối cùng cũng gọi đến tên Minh Hi.

Minh Hi bước lên, đứng trước cửa thông đạo.

“Bình an trở về.”

Phó Hiểu Điền mỉm cười ôn hòa với cô, ánh mắt đầy khích lệ.

Minh Hi cũng cười gật đầu: “Anh cũng vậy.”

Nói xong, cô chỉnh lại ba lô, xác nhận thẻ bí địa vẫn đeo trên cổ, rồi bật đèn chiếu sáng, không chút do dự bước vào thông đạo tối đen trước mắt.

Minh Hi không chú ý, khi cô bước vào, thông đạo không gian khẽ vặn vẹo một chút, mà thẻ bí địa trước n.g.ự.c cô cũng chỉ lóe lên một cái rồi nhanh ch.óng tối lại.

Lúc này cô giống như đứa trẻ lần đầu đi dã ngoại, tâm trạng vừa hưng phấn vừa hồi hộp.

Cảm giác dưới chân rất kỳ lạ, không giống mặt đất bình thường, ngược lại giống như giẫm lên đệm lò xo, có chút choáng váng mất trọng tâm.

Minh Hi cố gắng giơ cao đèn chiếu sáng trong tay, muốn nhìn rõ môi trường xung quanh.

Nhưng không có gì cả, không thấy người đi trước, phía sau cũng không có động tĩnh.

Chỉ miễn cưỡng thấy được một khoảng nhỏ dưới chân kéo dài ra phía trước.

Xa hơn nữa chỉ có bóng tối, một mảng đen khiến người ta tim đập nhanh.

Đèn chiếu sáng công suất cao ở đây hiệu quả chẳng khác gì đèn đom đóm mộng mơ.

Minh Hi gọi nơi này là thiên đường chữa chứng sợ không gian kín.

Đến đây, dù có nặng đến đâu cũng khỏi không cần t.h.u.ố.c!

Mẹ khỏi lo mình đi thang máy mà bóng đèn nổ tung nữa.

Sau một hồi tự trấn an tâm lý, Minh Hi hít sâu một hơi, bắt đầu bước đi, trong lòng không ngừng ước lượng khoảng cách.

1 mét, 2 mét…

9 mét, 10 mét, 11 mét, 12 mét? Hả?

Chẳng phải nói khoảng 10 mét là tới bí địa sao?

Cho dù cô đo bằng bước chân không chuẩn, cho dù cô chân ngắn bước không dài.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Cũng không thể đi hơn 300 bước mà chưa tới 10 mét chứ?

Chẳng lẽ đi vào bí địa mà còn gặp “ma dẫn đường”?

Minh Hi có dự cảm không lành.

Theo thời gian trôi qua, cảm giác này càng lúc càng nặng, đè đến mức cô gần như không thở nổi.

Nửa tiếng, một tiếng, hai tiếng…

Trong thông đạo tối tăm chật hẹp, Minh Hi đi đến tê chân hoa mắt mà vẫn không thấy bóng dáng lối ra.

Đến khi cô suýt muốn cất giọng hát “Đường ở phương nào”, phía trước trong bóng tối mới mơ hồ xuất hiện một tia sáng.

Ông trời ơi!

Con cảm ơn ông vì đã đeo kính viễn vọng tám lần! Đã không thực sự nhốt c.h.ế.t con trong cái lối đi không gian này!

Cứ tiếp tục nhàn nhã dạo bộ một mình trong cái lối đi này thêm nữa, Minh Hi - một người vốn không có chứng sợ không gian hẹp - cũng phải mắc bệnh cuồng loạn mất.

Ánh sáng phía trước ngày càng rõ, Minh Hi không vì bị mắc kẹt quá lâu mà mất cảnh giác.

Khi đến gần lối ra, cô tắt đèn chiếu sáng, cầm c.h.ặ.t con d.a.o găm trong tay.

“Ầm ầm ầm!”

Tiếng sóng nước cực lớn vừa vang lên bên tai Minh Hi, cô đã cảm thấy dưới chân hẫng một cái —— bản thân cô biến thành một quả cân khổng lồ, đang thực hiện chuyển động rơi tự do.

“Đệt!”

Lúc này không c.h.ử.i thề thì đợi đến lúc nào? Đợi cô ngã thành đống thịt băm à?

Mặt Minh Hi trắng bệch, dùng tốc độ tay cực hạn như khi chơi game tranh mạng, nhanh ch.óng kết ấn triệu hoán Kim Nguyên Bảo.

“Lôi Lôi!”

Kim Nguyên Bảo từ không gian sủng thú bay ra, lao xuống mạnh mẽ đỡ lấy Minh Hi đang rơi thẳng xuống.

Đến khi ngồi vững trên lưng nó, Minh Hi mới thở phào, vừa rồi quá nguy hiểm.

Chỉ cần sơ suất là cô có thể “ra đi thanh thản”.

May mà Kim Nguyên Bảo là sủng thú hệ Phi Hành.

“Lôi?”

Tiếng kêu của Kim Nguyên Bảo kéo Minh Hi về thực tại.

Cô nhìn quanh, lúc này mới phát hiện trước mắt là một thác nước khổng lồ.

Khổng lồ đến mức nào?

Thác Angel (thác nước cao nhất thế giới) đứng trước mặt nó cũng phải cung kính thưa: "Đại ca, tiểu đệ thất lễ rồi!"

Chỉ thấy trong tầm mắt toàn là những dải nước bay thẳng xuống ba nghìn thước, sóng gầm đập đá, tiếng vang như sấm dậy.

Trên dòng sông, từng đợt bọt trắng cuồn cuộn.

Bí địa Trường Hằng đã cố định một trăm năm, toàn bộ địa hình bên trong, đến cả cát dưới lòng sông cũng có lẽ đã bị người Phó gia đào lên nghiên cứu.

Cho nên Minh Hi rất chắc chắn, nơi cô đang ở tuyệt đối không phải bí địa Trường Hằng, vì trong đó căn bản không có thác nước!

Còn là loại thác nước hùng vĩ khiến người ta phải cảm thán kỳ quan thiên nhiên thế này!

Vậy nên đây mẹ nó là chỗ nào? Một bí địa khác hay là một nơi nào đó trên Lam Tinh?

Phản ứng đầu tiên của Minh Hi là:

“C.h.ế.t tiệt! Học thuộc lưu ý cũng vô dụng!”

Sự sụp đổ của người thành thật (ಥ_ಥ)

Chưa từng nghe nói thông đạo bí địa lại dẫn sang bí địa khác!

Cô đâu phải đi mật đạo tình yêu do cha Đoàn Dự đào, thông khắp nơi đến bảy bà tám vợ. (nhân vật trong Thiên Long Bát Bộ của Kim Dung, nổi tiếng là đa tình, đi đến đâu người tình đến đó..)

Thông đạo bí địa chắc không “chơi lớn” vậy chứ?

"(◎_◎;)"

Não đang treo máy…

“Lôi lôi.”

Lúc này Kim Nguyên Bảo lại thấp giọng kêu hai tiếng, nghiêm túc nhắc Minh Hi nhìn xuống nước sông.

Nhìn kỹ.