Sủng Thú Ta Ngự Sao Không Tính Là Thú Chứ?
Chương 66: Không phải thiên tài, mà là “viện trợ” quá đắc lực
Cô Tiểu Bạch cứ thế tự thuyết phục chính mình.
Sau đó bắt đầu vui mừng thay Minh Hi.
Rồi lại dặn dò cô vào trong bí địa phải cẩn thận, không được ham chơi, không được tin người lạ… bla bla dặn một đống.
Cuối cùng mới chịu phê duyệt đơn xin nghỉ một tuần cho Minh Hi.
Kết thúc cuộc gọi, Minh Hi thở phào nhẹ nhõm.
Cô cảm thấy ứng phó với người lớn còn mệt hơn thi đấu.
Còn bên phía cô Tiểu Bạch, sau khi do dự ba giây, lập tức lên mạng tìm tin tức về cuộc thi tuyển chọn nội bộ của tập đoàn Trường Hằng.
Sau đó…
Cô trực tiếp ngơ người.
Không phải chứ,
Đứa học sinh bình thường của cô… chẳng lẽ thật sự là thiên tài hiếm có? Xem Minh Hi đã làm những gì.
Đánh bại sủng thú hệ Long cao cấp?
Đứng đầu vòng bảng?
Huyền thoại bất bại?
Để sủng thú trung cấp học được kỹ năng cao giai?
Còn cái gì vô lý hơn nữa, một tháng thức tỉnh hai chìa khoá linh hồn?
Mấy tin tức này, video này, hot search này…
Nhân vật chính được nhắc đến thật sự là học sinh Minh Hi của cô sao?
=_= (●⁰ꈊ⁰● |||)
Không lẽ là hai người trùng tên trùng họ, lại còn khế ước cùng một sủng thú chứ?
Khi cô Tiểu Bạch bắt đầu hoài nghi nhân sinh vì Minh Hi, thì bên phía Phó Nhất Phàm lại bị một cuộc gọi của ông nội gọi về nhà chính Phó gia.
Cha cậu đứng bên cạnh ông nội, vẻ mặt như c.h.ế.t không nhắm mắt.
“Nói xem, rốt cuộc là chuyện gì?”
Gia chủ đương nhiệm Phó gia — Phó Đình — ngồi ngay ngắn trên chủ vị, mặt không biểu cảm nhìn Phó Nhất Phàm.
Phó Đình là một… người đàn ông trung niên tuấn mỹ tinh thần quắc thước.
Ông nhìn qua chỉ hơn bốn mươi tuổi, mặc trường sam rộng rãi thoải mái, tuấn tú nho nhã, phong thái như trúc xanh trước gió, hệt như người bước ra từ trong tranh cổ vậy.
Thực tế ông đã ở cái tuổi "cao niên" tám mươi mấy rồi.
Ngoại hình của Phó Nhất Phàm có tám phần giống Phó Đình, là đứa cháu giống ông nhất.
Chỉ là khí chất hai người khác nhau một trời một vực, đó là do tuổi tác và thực lực tạo nên.
Phó Nhất Phàm ngoan ngoãn đặt hai tay trước người, vẻ mặt khó hiểu hỏi: “Ông nội, chuyện gì cơ ạ?”
Phó Đình hừ một tiếng:
“Cha cháu vừa rồi hí hửng chạy tới tìm ta, nói cháu đứng thứ hai vòng bảng, chỉ thua một trận, đặc biệt tới báo công với ta, cháu có gì muốn nói không?”
Phó Nhất Phàm liếc trộm cha mình.
Cha cậu vẫn là gương mặt như người c.h.ế.t.
“…Ông nội, chuyện này thì còn nói gì nữa, cháu đúng là đứng thứ hai vòng bảng mà, tuy không bằng thành tích toàn thắng của anh họ, nhưng cháu còn nhỏ mà? Ông không thể yêu cầu cháu quá khắt khe.”
Phó Đình lại cười lạnh: “Thằng nhóc con mà dám chơi tâm cơ với ông à? Bản thân nặng nhẹ mấy cân mấy lượng chẳng lẽ không tự biết? Không biết thì đi uống thêm sữa AC Canxi đi.”
“Nói đi, có phải cháu bỏ tiền mua chuộc đối thủ không? Giống như cái thằng mập nhỏ công t.ử bột nhà họ Lý ấy?”
Phó Nhất Phàm: “……”
Nói thế là ý gì ạ? Độ tin cậy của anh trong lòng ông nội thấp đến thế sao?
Lại còn đem anh ra so với cái thằng ngốc Lý Phú Quý kia.
Sĩ khả nhẫn, thục bất khả nhẫn.
“Ông nội, ông không được oan uổng đứa cháu đôn hậu thật thà ngoan ngoãn đáng yêu này của ông đâu. Thành tích tốt của cháu là 'vàng thật bạc thật', à không, là danh bất hư truyền, dựa vào thực lực tự thân mà có đấy ạ.”
Tự cháu nghe lại lời mình nói đi, cháu có tin nổi không?
Phó Đình liếc anh: “Thành thật thì được khoan hồng, kháng cự thì bị nghiêm trị!”
Phó Nhất Phàm thầm nghĩ: Cháu chỉ nghe nói, thành thật thì khoan hồng, ngồi tù mọt gông; kháng cự thì nghiêm trị, về nhà ăn Tết thôi.
Tất nhiên anh không dám nói linh tinh trước mặt ông nội.
Thôi thôi.
Khai thì khai.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Dù sao anh cũng chẳng làm gì sai.
“Ông nội, chuyện là thế này. Hôm đó trời quang gió mát, cháu đi cùng anh họ vào sân vận động công nhân, nơi đó tiếng người huyên náo, biển người ——”
Phó Đình sắc mặt lạnh xuống: “Nói trọng điểm!”
Phó Nhất Phàm rụt cổ lại.
“Trọng điểm tới rồi mà… hôm đó cháu gặp học muội Minh Hi…”
Rồi bla bla kể hết.
Nghe xong lời kể của Phó Nhất Phàm, sắc mặt Phó Đình không đổi, chỉ có giữa đôi lông mày thoáng hiện một tia hứng thú.
Ngược lại cha Phó Nhất Phàm trợn tròn mắt, mặt đầy kinh ngạc.
Ông không tiếp tục giả c.h.ế.t nữa.
Nhìn con trai:
“Phàm Phàm, ý con là, con đ.á.n.h bại con bé nhà họ Lâm, thắng mười ba trên mười bốn trận, còn Ngụy Huân Huân đ.á.n.h bại Hoa Lộc, tất cả đều là do Minh Hi này đứng sau bày mưu tính kế?”
Phó Nhất Phàm dưới ánh nhìn hằm hằm của người cha già, thản nhiên gật đầu.
Sự thật đúng là vậy.
Mặt cha anh lập tức dài ra hơn cả mặt ngựa, ông nghiến răng nghiến lợi, hỏi từng chữ một: “Con bé còn là học muội của con ở trường THCS số 3 Hải Chu?”
Phó Nhất Phàm lại gật đầu.
Trái tim mong con thành rồng của người cha vỡ vụn.
Trong thư phòng rơi vào im lặng.
“Người con nói, Minh Hi, chính là cô bé ở vòng bảng ‘đá bay’ các thí sinh khác phải không?”
Phó Nhất Phàm kinh ngạc: “Ông nội cũng biết chuyện của Minh Hi học muội sao?”
Ông nội anh bận trăm công nghìn việc, dù đề xuất tổ chức Cúp Trường Hằng, nhưng bản thân ít khi quan tâm.
Dù năm nay có anh và anh họ tham gia, ông cũng chỉ xem kết quả, không chú ý quá trình.
Không ngờ ông lại biết Minh Hi.
“Trong giải đấu do ta tài trợ, sủng thú cao cấp hệ Long lại thua sủng thú trung cấp, chuyện lớn như vậy ta không biết sao được?”
Chỉ là Phó Đình không ngờ cháu mình lại quen cô bé đó, hơn nữa còn là “công thần phía sau” giúp nó đạt thành tích tốt.
Haiz!
Thực ra ông cũng từng ôm hy vọng, biết đâu đứa cháu nhỏ thật sự là thiên tài.
Kết quả cái thằng nhóc thối này đúng là một đứa trẻ "số hưởng" thôi.
Thiên tài cái gì chứ, rõ ràng là nhờ “viện trợ” quá dắc lực.
Nhưng hành vi của cháu ông cũng không tính là gian lận.
“Thằng nhóc này cũng coi như nguời ngốc có ngốc phúc, lại kết giao được một người bạn thú vị.”
Phó Nhất Phàm nghe vậy thở phào.
Xem như qua cửa rồi?
“Có dịp dẫn cô bé đó về nhà chơi.”
“À đúng rồi, tài liệu nội bộ về bí địa, cháu cũng gửi cho cô bé một bản.”
Phó Nhất Phàm ngẩng đầu nhìn ông nội, luôn cảm thấy ông cười kiểu “lão hồ ly”, không có ý tốt.
Lúc này Minh Hi đang đi dạo phố cùng Thiệu Đinh Đinh chuẩn bị đồ cho chuyến đi ngày mai, thì nhận được chuyển khoản của Phó Nhất Phàm.
100.000 tinh tệ.
Cùng với tin nhắn và một file nén tài liệu.
Nội dung rất đơn giản:
“Học muội, trước đó nói thắng một trận cho em 1 vạn tinh tệ, trong này đã bao gồm cả trận của Ngụy Huân Huân. Đừng khách sáo nhé, sau này anh còn phải nhờ em nhiều.”
Học trưởng Phó thật hào phóng.
10 vạn tinh tệ nói cho là cho.
Không trách nhiều người khóc lóc muốn kết bạn với đại gia.
Cái loại hạnh phúc này, đúng là không tệ chút nào.
Minh Hi suy nghĩ một chút, cuối cùng vẫn không trả lại số tiền này.
Đợi khi vào bí địa nếu kiếm được món gì tốt, cô sẽ tặng lại làm quà đáp lễ sau vậy.
Dù sao ban đầu chỉ nói nhận mỗi trận 1000, Minh Hi cũng không muốn chiếm tiện nghi người khác.
Có tài trợ từ Phó Nhất Phàm, Minh Hi mua đồ không còn bó tay bó chân nữa.
Dưới sự đề xuất của Thiệu Đinh Đinh, năng lượng hoàn của Kim Nguyên Bảo, d.ư.ợ.c tề bổ sung và d.ư.ợ.c tề trị liệu đều được nâng lên loại trung cao cấp, phù hợp hơn với Kim Nguyên Bảo.
Sau đó bắt đầu vui mừng thay Minh Hi.
Rồi lại dặn dò cô vào trong bí địa phải cẩn thận, không được ham chơi, không được tin người lạ… bla bla dặn một đống.
Cuối cùng mới chịu phê duyệt đơn xin nghỉ một tuần cho Minh Hi.
Kết thúc cuộc gọi, Minh Hi thở phào nhẹ nhõm.
Cô cảm thấy ứng phó với người lớn còn mệt hơn thi đấu.
Còn bên phía cô Tiểu Bạch, sau khi do dự ba giây, lập tức lên mạng tìm tin tức về cuộc thi tuyển chọn nội bộ của tập đoàn Trường Hằng.
Sau đó…
Cô trực tiếp ngơ người.
Không phải chứ,
Đứa học sinh bình thường của cô… chẳng lẽ thật sự là thiên tài hiếm có? Xem Minh Hi đã làm những gì.
Đánh bại sủng thú hệ Long cao cấp?
Đứng đầu vòng bảng?
Huyền thoại bất bại?
Để sủng thú trung cấp học được kỹ năng cao giai?
Còn cái gì vô lý hơn nữa, một tháng thức tỉnh hai chìa khoá linh hồn?
Mấy tin tức này, video này, hot search này…
Nhân vật chính được nhắc đến thật sự là học sinh Minh Hi của cô sao?
=_= (●⁰ꈊ⁰● |||)
Không lẽ là hai người trùng tên trùng họ, lại còn khế ước cùng một sủng thú chứ?
Khi cô Tiểu Bạch bắt đầu hoài nghi nhân sinh vì Minh Hi, thì bên phía Phó Nhất Phàm lại bị một cuộc gọi của ông nội gọi về nhà chính Phó gia.
Cha cậu đứng bên cạnh ông nội, vẻ mặt như c.h.ế.t không nhắm mắt.
“Nói xem, rốt cuộc là chuyện gì?”
Gia chủ đương nhiệm Phó gia — Phó Đình — ngồi ngay ngắn trên chủ vị, mặt không biểu cảm nhìn Phó Nhất Phàm.
Phó Đình là một… người đàn ông trung niên tuấn mỹ tinh thần quắc thước.
Ông nhìn qua chỉ hơn bốn mươi tuổi, mặc trường sam rộng rãi thoải mái, tuấn tú nho nhã, phong thái như trúc xanh trước gió, hệt như người bước ra từ trong tranh cổ vậy.
Thực tế ông đã ở cái tuổi "cao niên" tám mươi mấy rồi.
Ngoại hình của Phó Nhất Phàm có tám phần giống Phó Đình, là đứa cháu giống ông nhất.
Chỉ là khí chất hai người khác nhau một trời một vực, đó là do tuổi tác và thực lực tạo nên.
Phó Nhất Phàm ngoan ngoãn đặt hai tay trước người, vẻ mặt khó hiểu hỏi: “Ông nội, chuyện gì cơ ạ?”
Phó Đình hừ một tiếng:
“Cha cháu vừa rồi hí hửng chạy tới tìm ta, nói cháu đứng thứ hai vòng bảng, chỉ thua một trận, đặc biệt tới báo công với ta, cháu có gì muốn nói không?”
Phó Nhất Phàm liếc trộm cha mình.
Cha cậu vẫn là gương mặt như người c.h.ế.t.
“…Ông nội, chuyện này thì còn nói gì nữa, cháu đúng là đứng thứ hai vòng bảng mà, tuy không bằng thành tích toàn thắng của anh họ, nhưng cháu còn nhỏ mà? Ông không thể yêu cầu cháu quá khắt khe.”
Phó Đình lại cười lạnh: “Thằng nhóc con mà dám chơi tâm cơ với ông à? Bản thân nặng nhẹ mấy cân mấy lượng chẳng lẽ không tự biết? Không biết thì đi uống thêm sữa AC Canxi đi.”
“Nói đi, có phải cháu bỏ tiền mua chuộc đối thủ không? Giống như cái thằng mập nhỏ công t.ử bột nhà họ Lý ấy?”
Phó Nhất Phàm: “……”
Nói thế là ý gì ạ? Độ tin cậy của anh trong lòng ông nội thấp đến thế sao?
Lại còn đem anh ra so với cái thằng ngốc Lý Phú Quý kia.
Sĩ khả nhẫn, thục bất khả nhẫn.
“Ông nội, ông không được oan uổng đứa cháu đôn hậu thật thà ngoan ngoãn đáng yêu này của ông đâu. Thành tích tốt của cháu là 'vàng thật bạc thật', à không, là danh bất hư truyền, dựa vào thực lực tự thân mà có đấy ạ.”
Tự cháu nghe lại lời mình nói đi, cháu có tin nổi không?
Phó Đình liếc anh: “Thành thật thì được khoan hồng, kháng cự thì bị nghiêm trị!”
Phó Nhất Phàm thầm nghĩ: Cháu chỉ nghe nói, thành thật thì khoan hồng, ngồi tù mọt gông; kháng cự thì nghiêm trị, về nhà ăn Tết thôi.
Tất nhiên anh không dám nói linh tinh trước mặt ông nội.
Thôi thôi.
Khai thì khai.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Dù sao anh cũng chẳng làm gì sai.
“Ông nội, chuyện là thế này. Hôm đó trời quang gió mát, cháu đi cùng anh họ vào sân vận động công nhân, nơi đó tiếng người huyên náo, biển người ——”
Phó Đình sắc mặt lạnh xuống: “Nói trọng điểm!”
Phó Nhất Phàm rụt cổ lại.
“Trọng điểm tới rồi mà… hôm đó cháu gặp học muội Minh Hi…”
Rồi bla bla kể hết.
Nghe xong lời kể của Phó Nhất Phàm, sắc mặt Phó Đình không đổi, chỉ có giữa đôi lông mày thoáng hiện một tia hứng thú.
Ngược lại cha Phó Nhất Phàm trợn tròn mắt, mặt đầy kinh ngạc.
Ông không tiếp tục giả c.h.ế.t nữa.
Nhìn con trai:
“Phàm Phàm, ý con là, con đ.á.n.h bại con bé nhà họ Lâm, thắng mười ba trên mười bốn trận, còn Ngụy Huân Huân đ.á.n.h bại Hoa Lộc, tất cả đều là do Minh Hi này đứng sau bày mưu tính kế?”
Phó Nhất Phàm dưới ánh nhìn hằm hằm của người cha già, thản nhiên gật đầu.
Sự thật đúng là vậy.
Mặt cha anh lập tức dài ra hơn cả mặt ngựa, ông nghiến răng nghiến lợi, hỏi từng chữ một: “Con bé còn là học muội của con ở trường THCS số 3 Hải Chu?”
Phó Nhất Phàm lại gật đầu.
Trái tim mong con thành rồng của người cha vỡ vụn.
Trong thư phòng rơi vào im lặng.
“Người con nói, Minh Hi, chính là cô bé ở vòng bảng ‘đá bay’ các thí sinh khác phải không?”
Phó Nhất Phàm kinh ngạc: “Ông nội cũng biết chuyện của Minh Hi học muội sao?”
Ông nội anh bận trăm công nghìn việc, dù đề xuất tổ chức Cúp Trường Hằng, nhưng bản thân ít khi quan tâm.
Dù năm nay có anh và anh họ tham gia, ông cũng chỉ xem kết quả, không chú ý quá trình.
Không ngờ ông lại biết Minh Hi.
“Trong giải đấu do ta tài trợ, sủng thú cao cấp hệ Long lại thua sủng thú trung cấp, chuyện lớn như vậy ta không biết sao được?”
Chỉ là Phó Đình không ngờ cháu mình lại quen cô bé đó, hơn nữa còn là “công thần phía sau” giúp nó đạt thành tích tốt.
Haiz!
Thực ra ông cũng từng ôm hy vọng, biết đâu đứa cháu nhỏ thật sự là thiên tài.
Kết quả cái thằng nhóc thối này đúng là một đứa trẻ "số hưởng" thôi.
Thiên tài cái gì chứ, rõ ràng là nhờ “viện trợ” quá dắc lực.
Nhưng hành vi của cháu ông cũng không tính là gian lận.
“Thằng nhóc này cũng coi như nguời ngốc có ngốc phúc, lại kết giao được một người bạn thú vị.”
Phó Nhất Phàm nghe vậy thở phào.
Xem như qua cửa rồi?
“Có dịp dẫn cô bé đó về nhà chơi.”
“À đúng rồi, tài liệu nội bộ về bí địa, cháu cũng gửi cho cô bé một bản.”
Phó Nhất Phàm ngẩng đầu nhìn ông nội, luôn cảm thấy ông cười kiểu “lão hồ ly”, không có ý tốt.
Lúc này Minh Hi đang đi dạo phố cùng Thiệu Đinh Đinh chuẩn bị đồ cho chuyến đi ngày mai, thì nhận được chuyển khoản của Phó Nhất Phàm.
100.000 tinh tệ.
Cùng với tin nhắn và một file nén tài liệu.
Nội dung rất đơn giản:
“Học muội, trước đó nói thắng một trận cho em 1 vạn tinh tệ, trong này đã bao gồm cả trận của Ngụy Huân Huân. Đừng khách sáo nhé, sau này anh còn phải nhờ em nhiều.”
Học trưởng Phó thật hào phóng.
10 vạn tinh tệ nói cho là cho.
Không trách nhiều người khóc lóc muốn kết bạn với đại gia.
Cái loại hạnh phúc này, đúng là không tệ chút nào.
Minh Hi suy nghĩ một chút, cuối cùng vẫn không trả lại số tiền này.
Đợi khi vào bí địa nếu kiếm được món gì tốt, cô sẽ tặng lại làm quà đáp lễ sau vậy.
Dù sao ban đầu chỉ nói nhận mỗi trận 1000, Minh Hi cũng không muốn chiếm tiện nghi người khác.
Có tài trợ từ Phó Nhất Phàm, Minh Hi mua đồ không còn bó tay bó chân nữa.
Dưới sự đề xuất của Thiệu Đinh Đinh, năng lượng hoàn của Kim Nguyên Bảo, d.ư.ợ.c tề bổ sung và d.ư.ợ.c tề trị liệu đều được nâng lên loại trung cao cấp, phù hợp hơn với Kim Nguyên Bảo.