[Thời gian khen thưởng còn lại: 1637 phút 32 giây]

Ai mà tin nổi? Minh Hi cái đồ "vắt cổ chày ra nước" đối với thời gian khen thưởng này, vậy mà lại ở trong Thời Chi Giới tận gần hai tiếng đồng hồ.

Lúc cô mang Kim Nguyên Bảo và Tiểu Ngân Hoa rời khỏi Thời Chi Giới, trông chẳng khác gì vừa nốc mấy cân rượu giả kém chất lượng, còn không có nổi hạt lạc ăn kèm.

Đôi mắt long lanh ánh nước.

Gương mặt nhỏ hồng hào.

Đôi môi đỏ nhuận như vừa quệt cả lớp son đậm.

May mà ưu điểm của cô không nhiều, nhưng có một cái là cực kỳ giữ được bình tĩnh.

Giây trước —— phát tài rồi phát tài rồi, bà đây phát tài to rồi!

★,:*:ヽ( ̄▽ ̄) ノ :*:゚★*

Giây sau —— trong núi có gì? Hoa thông ủ rượu, nước xuân pha trà.

( ̄_ ̄)

Cô bình thản như không có chuyện gì, ngồi xếp bằng trên giường lớn trong khách sạn, lấy cuốn sổ mới mua ra, mặt không biểu cảm, giọng nghiêm túc nói:

"Khụ khụ, bắt đầu tổng kết lại hai trận chiến tối qua và rạng sáng."

Kim Nguyên Bảo cũng giữ vẻ bình tĩnh, khẽ kêu một tiếng hưởng ứng.

Tiểu Ngân Hoa thì che miệng cười trộm, nhưng vẫn ngoan ngoãn đáp lại.

Một người hai thú giả vờ như chưa từng có chuyện gì xảy ra, bắt đầu nghiêm túc tổng kết.

Việc tổng kết, bọn họ làm rất nghiêm túc.

Ngoại trừ những thứ liên quan đến Thời Chi Giới không thể nhắc tới, mọi chuyện lớn nhỏ trong mấy tiếng qua đều được liệt kê rõ ràng.

Cuối cùng Minh Hi tổng kết:

"Trong lần nguy cơ này, chúng ta thu được không ít lợi ích."

Lợi ích về vật chất thì không thèm nhắc tới, đơn giản là "súng b.ắ.n chim đổi đại bác", cô sẵn lòng tự phong mình là người chiến thắng cuộc đời ở mức độ khoa trương luôn!

"...Tiểu Ngân Hoa hoàn thành tiến hóa thành công, chị thức tỉnh chìa khoá linh hồn thứ ba, còn Kim Nguyên Bảo nhờ vào Ác Chi Sa Lậu của Ảnh Điền Lạc và Thiên Sứ Chi Hôn của Tiểu Ngân Hoa mà thực lực được nâng cao vượt bậc."

Đúng là họa phúc tương y.

Cổ nhân nói chẳng sai.

“Tuy nhiên, chị không hy vọng các em vì thu hoạch lần này mà kiêu ngạo tự mãn, hoặc vì thế mà chủ động đi tiếp xúc với những chuyện nguy hiểm.

Phải nhớ rằng may mắn sẽ không mãi mãi ưu ái chúng ta.

Quá mức tự tin cũng là con đường dẫn đến cái c.h.ế.t.”

Cô dừng lại, vẻ mặt cực kỳ nghiêm túc.

Kim Nguyên Bảo và Tiểu Ngân Hoa gật gật đầu, nghĩ lại thì đúng là lúc nãy bọn nó có chút "bay bổng" thật.

"Còn nữa, trách nhiệm chính của lần nguy cơ này nằm ở chị.

Thứ nhất, chị bị ‘ nhan sắc’ của Nhứ Vân Thú mê hoặc, không kịp nhận ra nó có ý đồ xấu;

Thứ hai, quá coi thường đối thủ, sau khi Kim Nguyên Bảo giải quyết xong Ảnh Điền Hạc và Thằn Lằn Từ Ba, chị không đưa ra phán đoán chính xác, cuối cùng trúng chiêu của Kỳ Mộng Tinh Linh;

Thứ ba..."

Cô phân tích rất kỹ biểu hiện của bản thân, nói chung là chưa làm tốt.

"Mà công thần lớn nhất là Tiểu Ngân Hoa, nếu không phải em kịp thời tiến hóa, thức tỉnh những kỹ năng vô cùng hữu dụng, chúng ta lần này có lẽ thật sự gặp họa rồi."

"Đương nhiên Kim Nguyên Bảo cũng rất giỏi, trong tình huống thực lực đối thủ mạnh hơn em nhiều như vậy, lại còn lấy một địch hai, em đã thành công hoàn thành phản sát!"

Minh Hi nở nụ cười rạng rỡ, đôi mắt đen lánh phản chiếu bóng hình của tụi nó, "Chị lấy làm tự hào vì đã khế ước với các em!"

"Lôi lôi."

Kim Nguyên Bảo xua xua tay, tiểu gia mới không vì thế mà kiêu ngạo đâu.

Nó có thể phản sát nói cho cùng vẫn là nhờ Ngự Thú Sư nhà mình chỉ huy tốt, không có cô, nó biết mình không làm được.

Tiểu Ngân Hoa thì thu nhỏ lại bay tới trước mặt cô, đưa móng nhỏ nâng mặt cô lên, nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên trán.

"Lạc lạc."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Chị cũng là niềm tự hào của Ngân Hoa.

Đội trưởng đội đặc công bóng tối số 2 - đội trưởng Mộc Hoài Hứa - đang nghe lại hình ảnh và âm thanh truyền từ sủng thú của mình, không khỏi cảm thán trong lòng.

Cô bé Minh Hi này… đúng là lợi hại thật.

Toàn bộ quá trình tổng kết này đủ làm mẫu chuẩn luôn, trúng trọng tâm, sửa sai đầy đủ, không sót chỗ nào.

Hơn nữa, quan hệ giữa cô bé và hai sủng thú cũng tốt đến mức khó tin, hoàn toàn không giống khế ước từ triệu hoán Huyễn Thải.

Đây chính là thiên tài sao?

Đến cả thuộc tính "hố trời" của Chìa khóa Huyễn Thải cũng không ảnh hưởng được tới cô, sủng thú khế ước con sau lợi hại hơn con trước thì cũng thôi đi, chung sống còn tốt như vậy?

Đúng lúc này, thông tin liên lạc vang lên, anh nhìn một cái, là điện thoại của Vu Mẫn Lam.

Anh bảo cấp dưới tạm thời thay vị trí, rồi mới nhận cuộc gọi.

"Đội trưởng Mộc, vừa rồi Minh Hi đang làm gì?"

Giọng Vu Mẫn Lam có chút gấp.

Mộc Hoài Hứa lập tức nhận ra có vấn đề, đáp:

"Không làm chuyện gì đặc biệt cả.

Mục tiêu 5 giờ 11 phút rời khách sạn, đi siêu thị gần đó và cửa hàng đồ ăn sủng thú mua đồ dùng cá nhân và năng lượng hoàn, trong thời gian đó không tiếp xúc với người khả nghi, vật phẩm mua cũng không có gì bất thường.

5 giờ 42 phút quay về phòng khách sạn, vệ sinh đơn giản.

5 giờ 46 phút triệu hoán sủng thú.

Từ 5 giờ 47 đến 6 giờ 55, luôn cùng sủng thú của cô bé làm tổng kết."

Với tư cách là đội trưởng Đội Đặc Công Bóng Tối số 2, anh đương nhiên hiểu rõ Vu Mẫn Lam muốn biết điều gì nhất.

Vu Mẫn Lam ở đầu dây bên kia im lặng hồi lâu, mới hỏi lại:

"Anh chắc chắn trong khoảng 5 giờ 46 đến 5 giờ 50 cô bé không làm gì khác chứ?"

Mộc Hoài Hứa nhíu mày, "Tôi rất chắc chắn, đội trưởng Vu, là bên phía cô xảy ra chuyện gì sao?"

"Đúng, quả thực có tình huống, Ngụy Diên Cương đột nhiên nôn m.á.u, ngay trong khoảng thời gian tôi vừa hỏi anh đó, lão ta nói khế ước giữa lão và đạo cụ không gian bị cưỡng ép giải trừ rồi."

Mộc Hoài Hứa: "..."

Chẳng trách Vu Mẫn Lam lại tới hỏi anh xem Minh Hi đang làm gì.

Anh một lần nữa hồi tưởng kỹ lưỡng từng cử động của Minh Hi vừa rồi, chắc chắn xung quanh cô bé không hề xuất hiện bất cứ vật phẩm nào liên quan đến đạo cụ không gian.

Quan trọng hơn là việc cưỡng ép giải trừ đạo cụ khế ước của người khác đâu có đơn giản như thế?

Nếu không dựa vào đạo cụ hoặc thiết bị đặc thù, thì chỉ có cường giả cấp S mới có thể làm được.

Huống chi nghe nói đạo cụ không gian đó của Ngụy Diên Cương còn là cấp S, độ khó của việc giải trừ còn cao hơn!

Minh Hi là thiên tài, nhưng không phải quái vật.

Tuyệt đối không thể dựa vào chính bản thân cô bé mà giải trừ trói định của đạo cụ cấp S được.

Nếu nhất định phải nói có chỗ nào khiến anh cảm thấy hơi không đúng, thì đó là sau khi mua đồ về, tâm trạng của Minh Hi dường như trở nên rất tốt.

Nhưng tâm trạng của nữ sinh nhỏ có chút d.a.o động là chuyện bình thường.

"Cô vẫn nên cử người kiểm tra cơ thể của Ngụy Diên Cương đi, xác định xem lão ta có thực sự bị phản phệ do đạo cụ bị cưỡng ép giải trừ hay không.

Nếu đúng là vậy, thì chỉ có thể nói người lấy đi đạo cụ không gian của lão là kẻ khác!"

Ngữ khí của Mộc Hoài Hứa vô cùng quả quyết, thực ra phán đoán của anh ta không có vấn đề gì, dù sao thì ai mà ngờ được Minh Hi lại có "h.a.c.k" thần khí như Thời Chi Giới cơ chứ?

Vu Mẫn Lam thở dài:

"Tôi đã đang cho người làm kiểm tra cho Ngụy Diên Cương rồi."

Cô dừng lại một chút, có chút ngại ngùng mở lời: "Mộc đội chắc không phiền nếu gửi cho tôi toàn bộ video giám sát trong khoảng thời gian từ 5 giờ đến 6 giờ chứ?"

Không phải cô không tin năng lực của Mộc Hoài Hứa, chỉ là thích tự mình xác nhận hơn.

Mộc Hoài Hứa hiển nhiên không để ý.

Rất dứt khoát gửi toàn bộ video giám sát qua.

Anh nghĩ rồi hỏi:

"Nếu xác định đạo cụ không gian của Ngụy Diên Cương đã đổi chủ, mà người đó không phải Minh Hi, đội 2 chúng tôi còn cần tiếp tục chờ lệnh không?"

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Sủng Thú Ta Ngự Sao Không Tính Là Thú Chứ? - Chương 149 | Đọc truyện chữ