Sủng Thú Ta Ngự Sao Không Tính Là Thú Chứ?
Chương 119: Không nợ một thân nhẹ nhõm
Lần này e là mắc phải chứng hoang tưởng rồi!
Minh Hi dở khóc dở cười.
Giải thích không bằng trực tiếp đưa ra sự thật.
Đôi tay cô nhanh ch.óng kết ấn, không gian sủng thú đỏ rực như lửa linh hư hóa trước mắt họ, soi rọi bức tường trắng tinh của phòng khách thành một màu đỏ rực.
Vừa xuất hiện, Tiểu Ngân Hoa đã không thể chờ đợi được mà nhào vào lòng Minh Hi, nũng nịu cọ cọ vào mặt cô, kêu ca những câu đại loại như chị ơi em nhớ chị lắm, em nhớ chị c.h.ế.t đi được.
Các kiểu như vậy.
Không biết còn tưởng nó và Minh Hi là Ngưu Lang Chức Nữ, mỗi năm chỉ có thể gặp nhau một lần nhờ bầy chim khách đáng thương.
So với nó, Kim Nguyên Bảo lại điềm tĩnh hơn nhiều. Nó lễ phép gật đầu với Nguyễn Thanh Tùng, sau đó nhẹ nhàng kêu hai tiếng:
“Lôi lôi.”
Minh Hi mỉm cười phiên dịch: “Cữu gia gia, nó đang chào ông đó.”
Nguyễn Thanh Tùng: “……”
Tôi là ai? Tôi đang ở đâu? Tôi còn sống không? Ba câu hỏi kinh điển của trạng thái “đơ người”.
Sau khi hai bà cháu Minh Hi rời đi, Nguyễn Thanh Tùng vẫn rất lâu không thể hoàn hồn.
Ông ngồi trên sofa ngẩn người.
Thực sự không hiểu nổi, mới bao lâu không gặp mà đứa cháu ngoại của ông không chỉ xinh đẹp hơn, mà còn trở thành một thiên tài Ngự thú sư lợi hại như vậy!
Hai con sủng thú đó, trước giờ ông chưa từng thấy qua.
Chẳng lẽ ông đang nằm mơ thật sao?
“Cạch.”
Cửa nhà mở ra, một thanh niên xách cặp công văn, phía sau còn có một con đại mãng xà đi theo bước vào.
Thanh niên nhìn thấy Nguyễn Thanh Tùng ngồi bất động trên sofa, đôi mắt mất tiêu cự, đến cả việc anh ta vào nhà cũng không có phản ứng.
Nguyễn Việt Hoàn giật mình: “Ba, ba sao vậy? Không khỏe à? Con đưa ba đi bệnh viện ngay!”
“Hả?… Ba không sao, ba ổn mà.” Nguyễn Thanh Tùng bị giọng nói của con trai út kéo tỉnh, vội vàng ngăn anh lại, giải thích: “Vừa nãy cô con với Tiểu Hi đến nhà, nói vài chuyện, ba bị chấn động quá.”
Nguyễn Việt Hoàn thở phào nhẹ nhõm: “Ba không sao là tốt rồi.”
Sau đó lại tò mò:
“Cô con với Tiểu Hi nói gì mà khiến ba sốc vậy? Không phải bệnh của cô con tái phát chứ?”
Nguyễn Thanh Tùng lắc đầu, kể lại những thay đổi của Minh Hi.
Nguyễn Việt Hoàn càng nghe mắt càng mở to, biểu cảm lúc này giống y hệt Nguyễn Thanh Tùng khi thấy Kim Nguyên Bảo và Tiểu Ngân Hoa.
Đúng là cha con ruột thịt không sai vào đâu được.
Nguyễn Việt Hoàn đột nhiên hét lên: “Lôi Diêm Đại Phong! Ba, ba nói sủng thú của Tiểu Hi là Lôi Diêm Đại Phong á?!”
Nguyễn Thanh Tùng bị dọa giật mình: “Thằng nhóc thối, con muốn dọa c.h.ế.t ba à? Gào to thế làm gì? Lớn vậy rồi mà chẳng chín chắn chút nào.”
Khựng lại một chút, ông lại hỏi: "Lôi Diêm Đại Phong của Tiểu Hi nhi có gì không đúng sao?"
“Không đúng! Quá không đúng! À không, là quá đúng rồi!”
Nguyễn Việt Hoàn kích động đến mức nói năng lộn xộn.
“Ba có biết không, hiện tại trên toàn thế giới chỉ có một con Lôi Diêm Đại Phong, đây là dạng tiến hóa mới đó!”
“Minh Hi! Lúc nãy con còn tưởng trùng tên, hóa ra đúng là Tiểu Hi nhà mình! Trời ơi mẹ ơi!”
Nguyễn Việt Hoàn là trên đường tan làm mới nhìn thấy tin tức về việc Lôi Ma Điểu tiến hóa, còn chưa kịp tìm hiểu kỹ.
Cho nên trước đó anh chỉ nghĩ Ngự Thú Sư của Lôi Diêm Đại Phong trùng tên với cháu mình, vạn vạn không ngờ Minh Hi kia chính là Minh Hi này.
“Tiểu Hi nhi đúng là quá ngầu rồi!”
Nguyễn Thanh Tùng cũng không ngờ còn có chuyện này, nụ cười trên mặt càng lúc càng lớn.
Ông không nhịn được mà khoe giống hệt em gái mình:
“Con còn chưa biết đâu, sáng nay Minh Hi đã vượt qua khảo hạch tháp cực hạn, trở thành Ngự Thú Sư cấp E, còn phá hai kỷ lục của liên minh nữa.”
“Wow! Tiểu Hi bật h.a.c.k rồi à?!”
Ngỡ ngàng luôn!
Anh năm nay 23 tuổi, lớn hơn Minh Hi gần mười tuổi mà còn chưa thức tỉnh được chiếc chìa khoá linh hồn thứ hai.
Cùng mang huyết mạch nhà họ Nguyễn, sao chênh lệch lại lớn vậy?
Chẳng lẽ gen bên phía anh họ quá tốt?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nhưng lúc anh họ còn sống cũng chỉ ở trình độ Bạch Ngân thôi mà, cùng lắm là ưu tú hơn cái loại Thanh Đồng như anh một chút xíu.
Còn thiên phú này của Minh Hi, rõ ràng là tư thế trực tiếp lấy đầu của Vương Giả rồi.
“Ha ha, tốt, tốt quá… Cô c.o.n c.uối cùng cũng khổ tận cam lai rồi, sau này ba cũng yên tâm.”
Nguyễn Thanh Tùng thật sự rất vui—vui cho em gái, vui cho Minh Hi, cũng vui cho ba Minh Hi đã mất sớm.
“Ba, cái này là gì?” Nguyễn Việt Hoàn chú ý đến hũ mật ong trên bàn trà.
Nguyễn Thanh Tùng cười nói: “Tiểu Hi nhi tặng ba đấy, bảo là đồ tốt phù hợp cho cả già lẫn trẻ, có thể cường thân dưỡng sinh, bổ âm bổ thận, mỹ dung dưỡng nhan, nói còn quý hiếm hơn cả vật liệu hiếm nữa.”
Nhưng Nguyễn Việt Hoàn không vô tư như ba mình.
Anh làm sales, tiếp xúc nhiều thứ tốt, càng nhìn càng thấy hũ mật ong này không bình thường.
Màu sắc này, độ sánh này, còn cả mùi hương này… mật ong cao cấp nhất cũng không đạt tới chất lượng như vậy.
“Quấn quấn.”
Con đại mãng xà da xanh bên cạnh anh cũng kêu hai tiếng, thè lưỡi tỏ ý muốn ăn.
Đó là sủng thú của Nguyễn Việt Hoàn — Nhiễu Tất Mãng.
Thấy phản ứng khác thường của sủng thú, Nguyễn Việt Hoàn càng chắc chắn:
“Ba, con thấy Tiểu Hi không phải khoe khoang đâu. Hũ mật ong này nhìn thật sự không đơn giản, con lấy một ít làm mẫu mai mang đến công ty kiểm tra nhé.”
Người làm sales hầu như không có ngày nghỉ, 365 ngày bận rộn là chuyện bình thường.
Cho nên dù mai là Chủ nhật, anh vẫn phải đi làm.
“Được thôi, nhưng con chỉ được lấy một ít thôi đấy, ba đã hứa với Tiểu Hi nhi là chỗ mật này chỉ để mình ba dùng, không được tặng cho người khác đâu.”
Nguyễn Thanh Tùng không phải người keo kiệt, đối với người nhà bạn bè luôn hào phóng, nên Minh Hi mới đặc biệt dặn dò một câu.
Tửu Tiên Mật quá quý giá, Cữu gia gia một mình hưởng dụng là tốt nhất, ông cũng là người cần nó nhất.
Nguyễn Việt Hoàn không ý kiến, dưới ánh mắt giám sát của ba, anh chỉ dám dùng giấy thử cẩn thận lấy hai giọt.
Sau này, anh hối hận vô cùng vì sự “tiết kiệm” lúc đó.
Bởi đó là lần duy nhất anh tiếp xúc với Tửu Tiên Mật.
Sau khi anh đưa báo cáo kiểm nghiệm cho ba, hũ Tửu Tiên Mật lập tức bị khóa vào két sắt, ngoài ông ra không ai được chạm vào.
……
Hai bà cháu về đến khu chung cư rồi ghé sang nhà họ Thiệu bên cạnh.
Thực ra sáng sớm hôm nay Thiệu Đinh Đinh đã đến thăm rồi, xác nhận Minh Hi bình an trở về, cô còn vui hơn ai hết.
Từ khi biết tin Minh Hi mất tích, cô luôn bất an, ăn không ngon ngủ không yên.
Đến khi thấy Minh Hi trở về mới thật sự yên lòng.
Ban đầu Thiệu Đinh Đinh cũng muốn đi cùng Minh Hi đến Trung tâm Ngự Thú, nhưng bị Thiệu Bích Hoa ngăn lại vì bài tập giáo viên giao còn chưa làm xong.
Minh Hi cũng chuẩn bị quà cho hai mẹ con — một phần d.ư.ợ.c liệu cô thu thập trong bí cảnh.
Vì hướng nghề nghiệp tương lai của Thiệu Đinh Đinh là Đào Tạo Sư, những d.ư.ợ.c liệu này chắc chắn cần thiết.
Ngoài ra còn có hai quả Tráng Đảm.
Để cảm ơn họ đã chăm sóc bà cô trong thời gian cô vắng nhà, cũng cảm ơn Thiệu Bích Hoa đã tặng cô thẻ mời.
Coi như uống nước nhớ nguồn.
Một ngày bận rộn kết thúc, khi về đến nhà, vẻ u sầu và áp lực luôn hiện hữu trên gương mặt Nguyễn Thanh Hòa dường như tan biến chỉ sau một đêm, cả người trông trẻ ra vài tuổi.
Quả nhiên là “không nợ một thân nhẹ nhõm” sao.
“Bà, bà nghỉ sớm đi, cháu dẫn Kim Nguyên Bảo với Tiểu Ngân Hoa về phòng đọc sách.”
“Ngủ ngon.”
“Lôi lôi.”
“Lạc lạc.”
Hai bé cũng chúc Nguyễn Thanh Hòa ngủ ngon.
Trong khoảng thời gian tới, trọng tâm của Minh Hi sẽ đặt vào việc học.
Ngoài những hạng mục huấn luyện cần thiết vẫn duy trì, thời gian còn lại chính là học, học nữa, học mãi!
Không ai được phép cản trở cô học tập tiến bộ mỗi ngày!
Thời gian trôi nhanh, sau một tuần, Minh Hi lại quay về ngôi trường quen thuộc.
Kim Nguyên Bảo hạ xuống trước cổng trường THCS số 3, Minh Hi nhanh nhẹn nhảy xuống.
Cô phớt lờ những ánh mắt tò mò từ xung quanh, bình tĩnh thu Kim Nguyên Bảo vào không gian sủng thú, như không có gì xảy ra bước vào cổng trường, đi về phía lớp 26.
Minh Hi dở khóc dở cười.
Giải thích không bằng trực tiếp đưa ra sự thật.
Đôi tay cô nhanh ch.óng kết ấn, không gian sủng thú đỏ rực như lửa linh hư hóa trước mắt họ, soi rọi bức tường trắng tinh của phòng khách thành một màu đỏ rực.
Vừa xuất hiện, Tiểu Ngân Hoa đã không thể chờ đợi được mà nhào vào lòng Minh Hi, nũng nịu cọ cọ vào mặt cô, kêu ca những câu đại loại như chị ơi em nhớ chị lắm, em nhớ chị c.h.ế.t đi được.
Các kiểu như vậy.
Không biết còn tưởng nó và Minh Hi là Ngưu Lang Chức Nữ, mỗi năm chỉ có thể gặp nhau một lần nhờ bầy chim khách đáng thương.
So với nó, Kim Nguyên Bảo lại điềm tĩnh hơn nhiều. Nó lễ phép gật đầu với Nguyễn Thanh Tùng, sau đó nhẹ nhàng kêu hai tiếng:
“Lôi lôi.”
Minh Hi mỉm cười phiên dịch: “Cữu gia gia, nó đang chào ông đó.”
Nguyễn Thanh Tùng: “……”
Tôi là ai? Tôi đang ở đâu? Tôi còn sống không? Ba câu hỏi kinh điển của trạng thái “đơ người”.
Sau khi hai bà cháu Minh Hi rời đi, Nguyễn Thanh Tùng vẫn rất lâu không thể hoàn hồn.
Ông ngồi trên sofa ngẩn người.
Thực sự không hiểu nổi, mới bao lâu không gặp mà đứa cháu ngoại của ông không chỉ xinh đẹp hơn, mà còn trở thành một thiên tài Ngự thú sư lợi hại như vậy!
Hai con sủng thú đó, trước giờ ông chưa từng thấy qua.
Chẳng lẽ ông đang nằm mơ thật sao?
“Cạch.”
Cửa nhà mở ra, một thanh niên xách cặp công văn, phía sau còn có một con đại mãng xà đi theo bước vào.
Thanh niên nhìn thấy Nguyễn Thanh Tùng ngồi bất động trên sofa, đôi mắt mất tiêu cự, đến cả việc anh ta vào nhà cũng không có phản ứng.
Nguyễn Việt Hoàn giật mình: “Ba, ba sao vậy? Không khỏe à? Con đưa ba đi bệnh viện ngay!”
“Hả?… Ba không sao, ba ổn mà.” Nguyễn Thanh Tùng bị giọng nói của con trai út kéo tỉnh, vội vàng ngăn anh lại, giải thích: “Vừa nãy cô con với Tiểu Hi đến nhà, nói vài chuyện, ba bị chấn động quá.”
Nguyễn Việt Hoàn thở phào nhẹ nhõm: “Ba không sao là tốt rồi.”
Sau đó lại tò mò:
“Cô con với Tiểu Hi nói gì mà khiến ba sốc vậy? Không phải bệnh của cô con tái phát chứ?”
Nguyễn Thanh Tùng lắc đầu, kể lại những thay đổi của Minh Hi.
Nguyễn Việt Hoàn càng nghe mắt càng mở to, biểu cảm lúc này giống y hệt Nguyễn Thanh Tùng khi thấy Kim Nguyên Bảo và Tiểu Ngân Hoa.
Đúng là cha con ruột thịt không sai vào đâu được.
Nguyễn Việt Hoàn đột nhiên hét lên: “Lôi Diêm Đại Phong! Ba, ba nói sủng thú của Tiểu Hi là Lôi Diêm Đại Phong á?!”
Nguyễn Thanh Tùng bị dọa giật mình: “Thằng nhóc thối, con muốn dọa c.h.ế.t ba à? Gào to thế làm gì? Lớn vậy rồi mà chẳng chín chắn chút nào.”
Khựng lại một chút, ông lại hỏi: "Lôi Diêm Đại Phong của Tiểu Hi nhi có gì không đúng sao?"
“Không đúng! Quá không đúng! À không, là quá đúng rồi!”
Nguyễn Việt Hoàn kích động đến mức nói năng lộn xộn.
“Ba có biết không, hiện tại trên toàn thế giới chỉ có một con Lôi Diêm Đại Phong, đây là dạng tiến hóa mới đó!”
“Minh Hi! Lúc nãy con còn tưởng trùng tên, hóa ra đúng là Tiểu Hi nhà mình! Trời ơi mẹ ơi!”
Nguyễn Việt Hoàn là trên đường tan làm mới nhìn thấy tin tức về việc Lôi Ma Điểu tiến hóa, còn chưa kịp tìm hiểu kỹ.
Cho nên trước đó anh chỉ nghĩ Ngự Thú Sư của Lôi Diêm Đại Phong trùng tên với cháu mình, vạn vạn không ngờ Minh Hi kia chính là Minh Hi này.
“Tiểu Hi nhi đúng là quá ngầu rồi!”
Nguyễn Thanh Tùng cũng không ngờ còn có chuyện này, nụ cười trên mặt càng lúc càng lớn.
Ông không nhịn được mà khoe giống hệt em gái mình:
“Con còn chưa biết đâu, sáng nay Minh Hi đã vượt qua khảo hạch tháp cực hạn, trở thành Ngự Thú Sư cấp E, còn phá hai kỷ lục của liên minh nữa.”
“Wow! Tiểu Hi bật h.a.c.k rồi à?!”
Ngỡ ngàng luôn!
Anh năm nay 23 tuổi, lớn hơn Minh Hi gần mười tuổi mà còn chưa thức tỉnh được chiếc chìa khoá linh hồn thứ hai.
Cùng mang huyết mạch nhà họ Nguyễn, sao chênh lệch lại lớn vậy?
Chẳng lẽ gen bên phía anh họ quá tốt?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nhưng lúc anh họ còn sống cũng chỉ ở trình độ Bạch Ngân thôi mà, cùng lắm là ưu tú hơn cái loại Thanh Đồng như anh một chút xíu.
Còn thiên phú này của Minh Hi, rõ ràng là tư thế trực tiếp lấy đầu của Vương Giả rồi.
“Ha ha, tốt, tốt quá… Cô c.o.n c.uối cùng cũng khổ tận cam lai rồi, sau này ba cũng yên tâm.”
Nguyễn Thanh Tùng thật sự rất vui—vui cho em gái, vui cho Minh Hi, cũng vui cho ba Minh Hi đã mất sớm.
“Ba, cái này là gì?” Nguyễn Việt Hoàn chú ý đến hũ mật ong trên bàn trà.
Nguyễn Thanh Tùng cười nói: “Tiểu Hi nhi tặng ba đấy, bảo là đồ tốt phù hợp cho cả già lẫn trẻ, có thể cường thân dưỡng sinh, bổ âm bổ thận, mỹ dung dưỡng nhan, nói còn quý hiếm hơn cả vật liệu hiếm nữa.”
Nhưng Nguyễn Việt Hoàn không vô tư như ba mình.
Anh làm sales, tiếp xúc nhiều thứ tốt, càng nhìn càng thấy hũ mật ong này không bình thường.
Màu sắc này, độ sánh này, còn cả mùi hương này… mật ong cao cấp nhất cũng không đạt tới chất lượng như vậy.
“Quấn quấn.”
Con đại mãng xà da xanh bên cạnh anh cũng kêu hai tiếng, thè lưỡi tỏ ý muốn ăn.
Đó là sủng thú của Nguyễn Việt Hoàn — Nhiễu Tất Mãng.
Thấy phản ứng khác thường của sủng thú, Nguyễn Việt Hoàn càng chắc chắn:
“Ba, con thấy Tiểu Hi không phải khoe khoang đâu. Hũ mật ong này nhìn thật sự không đơn giản, con lấy một ít làm mẫu mai mang đến công ty kiểm tra nhé.”
Người làm sales hầu như không có ngày nghỉ, 365 ngày bận rộn là chuyện bình thường.
Cho nên dù mai là Chủ nhật, anh vẫn phải đi làm.
“Được thôi, nhưng con chỉ được lấy một ít thôi đấy, ba đã hứa với Tiểu Hi nhi là chỗ mật này chỉ để mình ba dùng, không được tặng cho người khác đâu.”
Nguyễn Thanh Tùng không phải người keo kiệt, đối với người nhà bạn bè luôn hào phóng, nên Minh Hi mới đặc biệt dặn dò một câu.
Tửu Tiên Mật quá quý giá, Cữu gia gia một mình hưởng dụng là tốt nhất, ông cũng là người cần nó nhất.
Nguyễn Việt Hoàn không ý kiến, dưới ánh mắt giám sát của ba, anh chỉ dám dùng giấy thử cẩn thận lấy hai giọt.
Sau này, anh hối hận vô cùng vì sự “tiết kiệm” lúc đó.
Bởi đó là lần duy nhất anh tiếp xúc với Tửu Tiên Mật.
Sau khi anh đưa báo cáo kiểm nghiệm cho ba, hũ Tửu Tiên Mật lập tức bị khóa vào két sắt, ngoài ông ra không ai được chạm vào.
……
Hai bà cháu về đến khu chung cư rồi ghé sang nhà họ Thiệu bên cạnh.
Thực ra sáng sớm hôm nay Thiệu Đinh Đinh đã đến thăm rồi, xác nhận Minh Hi bình an trở về, cô còn vui hơn ai hết.
Từ khi biết tin Minh Hi mất tích, cô luôn bất an, ăn không ngon ngủ không yên.
Đến khi thấy Minh Hi trở về mới thật sự yên lòng.
Ban đầu Thiệu Đinh Đinh cũng muốn đi cùng Minh Hi đến Trung tâm Ngự Thú, nhưng bị Thiệu Bích Hoa ngăn lại vì bài tập giáo viên giao còn chưa làm xong.
Minh Hi cũng chuẩn bị quà cho hai mẹ con — một phần d.ư.ợ.c liệu cô thu thập trong bí cảnh.
Vì hướng nghề nghiệp tương lai của Thiệu Đinh Đinh là Đào Tạo Sư, những d.ư.ợ.c liệu này chắc chắn cần thiết.
Ngoài ra còn có hai quả Tráng Đảm.
Để cảm ơn họ đã chăm sóc bà cô trong thời gian cô vắng nhà, cũng cảm ơn Thiệu Bích Hoa đã tặng cô thẻ mời.
Coi như uống nước nhớ nguồn.
Một ngày bận rộn kết thúc, khi về đến nhà, vẻ u sầu và áp lực luôn hiện hữu trên gương mặt Nguyễn Thanh Hòa dường như tan biến chỉ sau một đêm, cả người trông trẻ ra vài tuổi.
Quả nhiên là “không nợ một thân nhẹ nhõm” sao.
“Bà, bà nghỉ sớm đi, cháu dẫn Kim Nguyên Bảo với Tiểu Ngân Hoa về phòng đọc sách.”
“Ngủ ngon.”
“Lôi lôi.”
“Lạc lạc.”
Hai bé cũng chúc Nguyễn Thanh Hòa ngủ ngon.
Trong khoảng thời gian tới, trọng tâm của Minh Hi sẽ đặt vào việc học.
Ngoài những hạng mục huấn luyện cần thiết vẫn duy trì, thời gian còn lại chính là học, học nữa, học mãi!
Không ai được phép cản trở cô học tập tiến bộ mỗi ngày!
Thời gian trôi nhanh, sau một tuần, Minh Hi lại quay về ngôi trường quen thuộc.
Kim Nguyên Bảo hạ xuống trước cổng trường THCS số 3, Minh Hi nhanh nhẹn nhảy xuống.
Cô phớt lờ những ánh mắt tò mò từ xung quanh, bình tĩnh thu Kim Nguyên Bảo vào không gian sủng thú, như không có gì xảy ra bước vào cổng trường, đi về phía lớp 26.
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận