Sống Lại Ta Quyết Trả Thù
Chương 62
Ánh mắt u buồn của phụ thân tựa như ánh trăng kia, như rất gần lại như rất xa.
Khiến lòng Đậu Chiêu chua xót.
Phụ thân cô đơn như vậy, tâm tư của hắn chỉ có thể nói cho nữ nhi còn chưa hiểu chuyện nghe vào những lúc đêm khuya thanh vắng thế này.
Nàng đột nhiên hơi hiểu ra, vì sao cả kiếp trước lẫn kiếp này, nàng chưa từng hận phụ thân.
※※※※※
Phụ thân vừa vào chính phòng đã viết thư, trời còn chưa sáng đã gọi Cao Thăng vào: “… Trước khi tam phu nhân ra cửa thì phải đưa được đến Chư gia ở thành đông”.
Cao Thăng rất bất ngờ nhưng vẫn làm theo lời dặn của phụ thân.
Giữa trưa, tam bá mẫu trở về, sắc mặt như gặp đại họa.
– Tiểu thúc, bên Chư gia nói phải thành thân trước tiết Đoan Ngọ, quá nhanh. Người khác nghe xong còn tưởng rằng Ngũ tiểu thư nhà bọn họ đi xung hỉ nữa.
Tổ phụ bất ngờ.
Chỉ có người không coi con dâu ra gì thì mới làm ra mấy chuyện như xung hỉ.
Lời này của Chư gia rất khó nghe.
Tam bá mẫu cũng có đồng cảm, lại thở dài nói:
– Cũng không trách bọn họ tức giận được, chờ ba năm là chúng ta nói, giờ thành thân sớm cũng là chúng ta nói. Chư gia cũng là nhà phú quý, không phải vội vàng chuẩn bị đồ cưới nhưng thông báo cho thân bằng quyến thuộc chỉ sợ cũng không kịp.
– Ta cũng biết. Chỉ là sự cấp thì phải tòng quyền, chỉ có thể như vậy.
Tổ phụ nói:
– Ta nhớ rõ Chư cử nhân có một vị tỷ tỷ gả đến nhà họ Trần ở huyện Tân Nhạc gần đây, hay là nhờ cô nãi nãi nói đỡ? – Con ăn trưa xong thì sẽ đến Tân Nhạc ngay.
Tam bá mẫu cũng không từ chối, lập tức đáp.
Tổ phụ nói mấy câu cảm tạ rồi giữ tam bá mẫu ở lại dùng cơm trưa.
– Đông Đậu, Tây Đậu vốn là một nhà, chuyện của thất thúc cũng là chuyện của nhà con.
Tam bá mẫu lại khách khí một hồi: “Chỉ sợ tối nay phải ở lại Tân Nhạc, chuyện trong nhà con còn phải thu xếp, tiểu thúc đừng khách khí, làm tốt chuyện này mới là quan trọng”.
Tổ phụ cũng không giữ lại nữa, để Thu Phân tiễn tam bá mẫu ra ngoài.
Sau đó, bất kể là Tam bá mẫu nhờ ai đến nói chuyện thì Chư gia vẫn kiên quyết không chịu.
Tam bá mẫu vội đến độ miệng như nổi bọt nước, vô cùng hối hận:
– Sớm biết như thế nên kết thân với tiểu đường muội của đại tẩu. Giờ có muốn đổi người cũng phải đợi giấy từ hôn của Chư gia, chỉ sợ không còn kịp nữa rồi.
Tổ phụ giận ch.ó đ.á.n.h mèo phụ thân, trời nóng bức nhưng bắt phụ thân quỳ gối trước sân không cây cối che nắng suốt một một chiều khiến cho đầu gối phụ thân tím bầm, ngay cả đi đường cũng gian nan, phải mời đại phu đến khám bệnh.
Sau đó, đại ca của Vương Ánh Tuyết là Vương Tri Bính đột nhiên đăng môn bái phỏng.
Vương Tri Bính năm nay chưa đến 30 nhưng có lẽ vì cuộc sống gian nan khiến hắn trông già như đã 40 tuổi.
Hắn đứng thẳng tắp giữa đại sảnh, có sự kiên nghị như cây tùng vươn cao giữa trời xanh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
– Tiểu muội nhà ta bị người làm ca ca như ta liên lụy nên mới phải xuất đầu lộ diện làm chút việc buôn bán. Vốn là không biết, giờ đã biết nên ta tới đón tiểu muội về.
Giọng nói của hắn sang sảng:
– Vốn cũng không muốn nhận sính lễ nhà các ngươi, giờ ngươi viết một tờ giấy thả thiếp, hai nhà chúng ta sau này không còn quan hệ, ai đi đường nấy.
Tổ phụ im lặng ngửa ngày, cuối cùng cho người mời Vương Ánh Tuyết đến.
Vương Ánh Tuyết thấy ca ca, vừa mừng vừa sợ.
– Đại ca, sao người lại quay về!
Nàng kìm lòng không đậu, nắm c.h.ặ.t t.a.y Vương Tri Bính, lập tức lại biến sắc, nhìn Vương Trí Bính một lượt:
– Có phải là phụ thân… xảy ra chuyện gì?
Còn chưa nói hết nước mắt đã tuân rơi.
– Không phải, không phải!
Vương Tri Bính cũng rơm rớm nước mắt, vôi nói:
– Phụ thân được bổ nhiệm làm huyện lệnh huyện Tân Thái, viết thư về nhà thì mới biết muội… muội vào Đậu phủ. Phụ thân biết chuyện rất hối hận, tự tát mình ba cái, nói là mọi người đã làm liên lụy đến muội, bảo ta mau ch.óng quay về đón muội về nhà.
– Huynh nói cái gì?
Vương Ánh Tuyết ngơ ngác nhìn Vương Tri Bính:
– Phụ thân, phụ thân… lão nhân gia đã quay về?
– Ừ.
Vương Tri Bính gật đầu lia lịa:
– Phụ thân đã quay về rồi, qua mấy ngày nữa sẽ đón mẫu thân và muội đi nhậm chức, đoàn tụ, muội sẽ không còn phải phiền não chuyện ăn uống gì nữa… Về sau, việc này đều để đại ca lo!
– Đại ca!
Vương Ánh Tuyết nắm tay áo Vương Trí Bính rồi khóc òa lên.
Vươn Tri Bính quay đầu đi, Vương Ánh Tuyết khóc ướt cả ống tay áo hắn, lúc này tâm tình hắn mới dần bình tĩnh lại.
– Muội đừng khóc, có cái gì cần nói về nhà hãy nói.
Vương Tri Bính nói xong thì nhìn qua tổ phụ nói:
– Nếu Đậu lão gia đã không còn gì dặn dò, chúng ta xin cáo từ.
Ngay cả xiêm y, đồ đạc của Vương Ánh Tuyết cũng không cần.
Tổ phụ đương nhiên không thể để Vương Ánh Tuyết cứ thế mà đi, cười nói:
– Lệnh tôn và Nguyên Cát nhà chúng ta vốn là đồng môn, không phải người ngoài. Nếu đã đến đây, không bằng ngồi xuống uống chén trà, để muội muội ngươi vào nhà, các nha hoàn, ma ma hầu hạ nàng cũng thu dọn lại đồ, đến lúc đó các ngươi mang cả người theo cũng được. Lệnh tôn vừa mới quay lại, có rất nhiều chuyện phải làm, dù sao cũng nên để mọi chuyện đều được thuận lợi. Vương thị có thẻ vào nhà chúng ta, dù là âm kém dương sai thì cũng không thể để nàng tay không mà đi được. Người khác nói ra cũng chẳng dễ nghe!
– Không cần!
Vương Trí Bính vừa đáp thì bên tai lại vang lên giọng nói cao v.út, sắc nhọn của muội muội:
– Huynh nói cái gì? Để ta theo huynh về, vậy Minh thư nhi phải làm sao bây giờ? Con bé vừa tròn một tuổi mà thôi!
Khiến lòng Đậu Chiêu chua xót.
Phụ thân cô đơn như vậy, tâm tư của hắn chỉ có thể nói cho nữ nhi còn chưa hiểu chuyện nghe vào những lúc đêm khuya thanh vắng thế này.
Nàng đột nhiên hơi hiểu ra, vì sao cả kiếp trước lẫn kiếp này, nàng chưa từng hận phụ thân.
※※※※※
Phụ thân vừa vào chính phòng đã viết thư, trời còn chưa sáng đã gọi Cao Thăng vào: “… Trước khi tam phu nhân ra cửa thì phải đưa được đến Chư gia ở thành đông”.
Cao Thăng rất bất ngờ nhưng vẫn làm theo lời dặn của phụ thân.
Giữa trưa, tam bá mẫu trở về, sắc mặt như gặp đại họa.
– Tiểu thúc, bên Chư gia nói phải thành thân trước tiết Đoan Ngọ, quá nhanh. Người khác nghe xong còn tưởng rằng Ngũ tiểu thư nhà bọn họ đi xung hỉ nữa.
Tổ phụ bất ngờ.
Chỉ có người không coi con dâu ra gì thì mới làm ra mấy chuyện như xung hỉ.
Lời này của Chư gia rất khó nghe.
Tam bá mẫu cũng có đồng cảm, lại thở dài nói:
– Cũng không trách bọn họ tức giận được, chờ ba năm là chúng ta nói, giờ thành thân sớm cũng là chúng ta nói. Chư gia cũng là nhà phú quý, không phải vội vàng chuẩn bị đồ cưới nhưng thông báo cho thân bằng quyến thuộc chỉ sợ cũng không kịp.
– Ta cũng biết. Chỉ là sự cấp thì phải tòng quyền, chỉ có thể như vậy.
Tổ phụ nói:
– Ta nhớ rõ Chư cử nhân có một vị tỷ tỷ gả đến nhà họ Trần ở huyện Tân Nhạc gần đây, hay là nhờ cô nãi nãi nói đỡ? – Con ăn trưa xong thì sẽ đến Tân Nhạc ngay.
Tam bá mẫu cũng không từ chối, lập tức đáp.
Tổ phụ nói mấy câu cảm tạ rồi giữ tam bá mẫu ở lại dùng cơm trưa.
– Đông Đậu, Tây Đậu vốn là một nhà, chuyện của thất thúc cũng là chuyện của nhà con.
Tam bá mẫu lại khách khí một hồi: “Chỉ sợ tối nay phải ở lại Tân Nhạc, chuyện trong nhà con còn phải thu xếp, tiểu thúc đừng khách khí, làm tốt chuyện này mới là quan trọng”.
Tổ phụ cũng không giữ lại nữa, để Thu Phân tiễn tam bá mẫu ra ngoài.
Sau đó, bất kể là Tam bá mẫu nhờ ai đến nói chuyện thì Chư gia vẫn kiên quyết không chịu.
Tam bá mẫu vội đến độ miệng như nổi bọt nước, vô cùng hối hận:
– Sớm biết như thế nên kết thân với tiểu đường muội của đại tẩu. Giờ có muốn đổi người cũng phải đợi giấy từ hôn của Chư gia, chỉ sợ không còn kịp nữa rồi.
Tổ phụ giận ch.ó đ.á.n.h mèo phụ thân, trời nóng bức nhưng bắt phụ thân quỳ gối trước sân không cây cối che nắng suốt một một chiều khiến cho đầu gối phụ thân tím bầm, ngay cả đi đường cũng gian nan, phải mời đại phu đến khám bệnh.
Sau đó, đại ca của Vương Ánh Tuyết là Vương Tri Bính đột nhiên đăng môn bái phỏng.
Vương Tri Bính năm nay chưa đến 30 nhưng có lẽ vì cuộc sống gian nan khiến hắn trông già như đã 40 tuổi.
Hắn đứng thẳng tắp giữa đại sảnh, có sự kiên nghị như cây tùng vươn cao giữa trời xanh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
– Tiểu muội nhà ta bị người làm ca ca như ta liên lụy nên mới phải xuất đầu lộ diện làm chút việc buôn bán. Vốn là không biết, giờ đã biết nên ta tới đón tiểu muội về.
Giọng nói của hắn sang sảng:
– Vốn cũng không muốn nhận sính lễ nhà các ngươi, giờ ngươi viết một tờ giấy thả thiếp, hai nhà chúng ta sau này không còn quan hệ, ai đi đường nấy.
Tổ phụ im lặng ngửa ngày, cuối cùng cho người mời Vương Ánh Tuyết đến.
Vương Ánh Tuyết thấy ca ca, vừa mừng vừa sợ.
– Đại ca, sao người lại quay về!
Nàng kìm lòng không đậu, nắm c.h.ặ.t t.a.y Vương Tri Bính, lập tức lại biến sắc, nhìn Vương Trí Bính một lượt:
– Có phải là phụ thân… xảy ra chuyện gì?
Còn chưa nói hết nước mắt đã tuân rơi.
– Không phải, không phải!
Vương Tri Bính cũng rơm rớm nước mắt, vôi nói:
– Phụ thân được bổ nhiệm làm huyện lệnh huyện Tân Thái, viết thư về nhà thì mới biết muội… muội vào Đậu phủ. Phụ thân biết chuyện rất hối hận, tự tát mình ba cái, nói là mọi người đã làm liên lụy đến muội, bảo ta mau ch.óng quay về đón muội về nhà.
– Huynh nói cái gì?
Vương Ánh Tuyết ngơ ngác nhìn Vương Tri Bính:
– Phụ thân, phụ thân… lão nhân gia đã quay về?
– Ừ.
Vương Tri Bính gật đầu lia lịa:
– Phụ thân đã quay về rồi, qua mấy ngày nữa sẽ đón mẫu thân và muội đi nhậm chức, đoàn tụ, muội sẽ không còn phải phiền não chuyện ăn uống gì nữa… Về sau, việc này đều để đại ca lo!
– Đại ca!
Vương Ánh Tuyết nắm tay áo Vương Trí Bính rồi khóc òa lên.
Vươn Tri Bính quay đầu đi, Vương Ánh Tuyết khóc ướt cả ống tay áo hắn, lúc này tâm tình hắn mới dần bình tĩnh lại.
– Muội đừng khóc, có cái gì cần nói về nhà hãy nói.
Vương Tri Bính nói xong thì nhìn qua tổ phụ nói:
– Nếu Đậu lão gia đã không còn gì dặn dò, chúng ta xin cáo từ.
Ngay cả xiêm y, đồ đạc của Vương Ánh Tuyết cũng không cần.
Tổ phụ đương nhiên không thể để Vương Ánh Tuyết cứ thế mà đi, cười nói:
– Lệnh tôn và Nguyên Cát nhà chúng ta vốn là đồng môn, không phải người ngoài. Nếu đã đến đây, không bằng ngồi xuống uống chén trà, để muội muội ngươi vào nhà, các nha hoàn, ma ma hầu hạ nàng cũng thu dọn lại đồ, đến lúc đó các ngươi mang cả người theo cũng được. Lệnh tôn vừa mới quay lại, có rất nhiều chuyện phải làm, dù sao cũng nên để mọi chuyện đều được thuận lợi. Vương thị có thẻ vào nhà chúng ta, dù là âm kém dương sai thì cũng không thể để nàng tay không mà đi được. Người khác nói ra cũng chẳng dễ nghe!
– Không cần!
Vương Trí Bính vừa đáp thì bên tai lại vang lên giọng nói cao v.út, sắc nhọn của muội muội:
– Huynh nói cái gì? Để ta theo huynh về, vậy Minh thư nhi phải làm sao bây giờ? Con bé vừa tròn một tuổi mà thôi!
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận