Sống Lại Ta Quyết Trả Thù
Chương 58
Đậu Chiêu không thích người bà lãnh khốc này, nắm c.h.ặ.t t.a.y áo phụ thân.
Phụ thân thoáng do dự, bế Đậu Chiêu, cười cười bước qua:
– Con bé rất bướng bỉnh, người đã lớn tuổi rồi sao chịu nổi sự nghịch ngợm của nó. Con thấy, vẫn nên để nó đi cùng con thôi.
Nhị thái phu nhân thoáng ngây người, nhìn Đậu Chiêu đang im lặng rúc sâu vào lòng Đậu Thế Anh, cười gật gật đầu rồi nói:
– Cũng được, con bé không còn mẹ, ngươi có thể gần gũi với nó một chút thì đúng là không gì có thể tốt hơn!
Bà nói xong rồi buông rèm xe.
Phụ thân có chút bất ngờ.
Bên kia, ngũ đường huynh cao giọng gọi phụ thân:
– Thất thúc phụ, chỗ người còn trống không, chở giúp con hai nha hoàn được không.
Ngũ đường huynh có nhiều con nhất, bốn trai hai gái, nhưng mọi thứ đều vẫn chỉ được thu xếp như một phòng bình thường nên hắn luôn là người bận rộn nhất.
– Có, có có!
Phụ thân bến Đậu Chiêu đi qua:
– Nếu đông quá, ngươi cứ để Chi ca nhi đi cùng chúng ta đi.
Chi ca nhi là con trai trưởng của ngũ đường huynh, năm nay 15 tuổi, tên là Đậu Khải Tuấn, người này về sau sẽ làm Ngự Sử, vì tham gia hạch tội Trường Hưng Hầu Thạch Đoan Lan mà nổi tiếng trong giới chí sĩ. Sau khi ngũ đường bá Đậu Thế Xu vào nội các, vì tị hiềm nên hắn đến phủ Bảo Định làm tri phủ.
Mà lúc này, hắn chẳng qua chỉ là một thiếu niên chân dài tay dài, giọng nói như vịt đực mà thôi.
Biết mình không cần chen chúc với mẫu thân, muội muội trong một chiếc xe ngựa nên lập tức nhảy xuống xe ngựa nhà mình, cười hì hì chạy tới.
– Thất thúc tổ phụ!
Đậu Khải Tuấn hành lễ với phụ thân rồi vuốt tóc Đậu Chiêu:
– Tứ cô cô!
Trong thân thể Đậu Chiêu là linh hồn của người trưởng thành, tổ phụ, phụ thân vuốt tóc nàng nàng còn miễn cưỡng chịu đựng nhưng để thằng cháu 15 tuổi sờ đầu nàng… nàng thoáng nghiêng đầu đi đã tránh được tay Đậu Khải Tuấn.
– Ơ? Đậu Khải Tuấn thoáng hoang mang.
Đậu Thế Anh đã bế Đậu Chiêu vào xe ngựa, vừa đi vừa hỏi Đậu Khải Tuấn:
– Nghe nói mấy ngày trước con ở trong trường nói năng hùng hồn khiến cho Đỗ lão phu t.ử cũng phải cam bái hạ phong?
Đậu Khải Tuấn cười gượng, vứt sự khác lạ của Đậu Chiêu ra sau gáy, theo Đậu Thế Anh lên xe ngựa rồi ngồi xuống, vui vẻ nói:
– Thất thúc tổ phụ không phải đang ở nhà đóng cửa đọc sách sao? Sao ngay cả mấy trò đùa vui của con cháu trên trường cũng rõ như lòng bàn tay?
Ý là ám chỉ Đậu Thế Anh không chuyên tâm.
Quả đúng là mồm miệng lưu loát.
Đậu Chiêu cảm thấy hứng thú, nhìn nhìn Đậu Khải Tuấn.
– Lần nào cũng chỉ biết đấu võ miệng, cẩn thận đó, họa từ miệng mà ra.
Phụ thân cười nói:
– Khó trách cứ vài ngày lại thấy phụ thân con đến nhà Đỗ phu t.ử tạ lỗi.
Đỗ phu t.ử là gia sư của Đậu gia.
Đậu Khải Tuấn cười, dùng bả vai huých phụ thân rồi nói:
– Thất thúc tổ phụ, có chuyện này muốn thương lượng với người.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Bộ dáng có phần hơi du đãng.
Phụ thân nhíu mày.
Đậu Khải Tuấn cười nói:
– Con đã hẹn với các đồng môn rồi, lúc tiết nguyên tiêu sẽ đến phủ Thực Định xem hoa đăng, người giúp con chút lộ phí được không?
Phụ thân cười nói:
– Phụ thân con biết không?
– Biết, biết!
Đậu Khải Tuấn vừa nghe thấy có khả năng thì lập tức vui mừng nói:
– Phụ thân con đã đồng ý rồi nhưng chỉ cho con ba lạng bạc, còn chưa đủ mua một chiếc đèn hoa đăng! Thất thúc tổ phụ, con biết người là khẳng khái nhất, cho con mượn 20 lạng bạc, lúc nào người đến Phúc Phương trai mua đồ cổ, con sẽ xách đồ giúp người!
– Ta có thư đồng rồi, cần gì con trợ thủ? Hơn nữa, chẳng phải con cũng sẽ bắt thư đồng của mình làm!
– Vậy con chép kinh cho người!
Đậu Khải Tuấn mặt không thèm đỏ, hai mắt đảo qua đảo lại:
– Con biết người muốn chép một ngàn cuốn “Kinh pháp hoa” cho thất phu nhân, đợi đến ngày giỗ của thất phu nhân thì sẽ đốt cho người…
Đậu Chiêu kinh ngạc nhìn phụ thân.
Phụ thân cũng không chú ý tới nàng, cười nói:
– Chép kinh quý ở lòng thành, ngươi chép giúp ta thì có tác dụng gì? Được rồi, được rồi, 20 lạng bạc thì không được nhưng 10 lạng thì có thể suy nghĩ…
– Thất thúc tổ phụ, 10 lạng hơi ít!
Đậu Khải Tuấn mè nheo: “Nói ra chẳng phải mất mặt thất thúc tổ phụ lắm sao?”
– Ta còn không biết ta có mặt mũi gì đâu?
Phụ thân vẫn kiên quyết:
– Con còn nhỏ, ăn mặc đều có người lo, cần nhiều bạc như vậy làm gì? 10 lạng này con có cần không?
– Cần! Cần!
Đậu Khải Tuấn sợ nói thêm gì nữa thì ngay cả mười lạng bạc này cũng không còn.
Phụ thân cười nói:
– Nhưng ta sẽ nói với Tam ca, lục ca một tiếng, tránh để con lấy được của ta 10 lạng rồi còn đến chỗ bọn họ tống tiền!
– Thất thúc tổ phụ!
Đậu Khải Tuấn kêu t.h.ả.m rồi ngã lăn xuống gối.
Đậu Thế Anh cười lớn, cảm thấy tâm sự nặng nề trong lòng mấy hôm nay cũng tiêu tan đi không ít.
Đậu Chiêu nhìn phụ thân đang cười lớn, lòng lại thấy mọi cảm giác như đang pha tạp vào nhau.
Kiếp trước, nàng từng oán hận phụ thân.
Cho nên chưa bao giờ cẩn thận đ.á.n.h giá phụ thân.
Nàng luôn cảm thấy ngoài nghiên cứu “Chu Dịch” ra thì hắn chẳng quan tâm đến chuyện gì… Để mặc Đậu Minh kiêu ngạo, ương ngạnh, để mặc Đậu Hiểu gây chuyện thị phi, để mặc nàng tự sinh tự diệt!
Không ngờ, hắn còn có mặt này!
Tiếng xe ngựa lọc cọc hòa lẫn giọng nói, tiếng cười của Đậu Khải Tuấn, bọn họ nhanh ch.óng đến Bắc Lâu.
Trước từ đường họ Đậu đã có lác đác 7,8 chiếc xe ngựa đỗ lại đó, quản sự, gia đinh đang bận rộn ra ra vào vào. Nghe thấy có động tĩnh, có người chạy vào bẩm báo cho tam bá phụ, có người xông tới kéo xe giúp hoặc đưa ghế nhỏ tới, trong lúc nhất thời, từ đường nhà họ Đậu ồn ào, náo nhiệt vô cùng.
Phụ thân thoáng do dự, bế Đậu Chiêu, cười cười bước qua:
– Con bé rất bướng bỉnh, người đã lớn tuổi rồi sao chịu nổi sự nghịch ngợm của nó. Con thấy, vẫn nên để nó đi cùng con thôi.
Nhị thái phu nhân thoáng ngây người, nhìn Đậu Chiêu đang im lặng rúc sâu vào lòng Đậu Thế Anh, cười gật gật đầu rồi nói:
– Cũng được, con bé không còn mẹ, ngươi có thể gần gũi với nó một chút thì đúng là không gì có thể tốt hơn!
Bà nói xong rồi buông rèm xe.
Phụ thân có chút bất ngờ.
Bên kia, ngũ đường huynh cao giọng gọi phụ thân:
– Thất thúc phụ, chỗ người còn trống không, chở giúp con hai nha hoàn được không.
Ngũ đường huynh có nhiều con nhất, bốn trai hai gái, nhưng mọi thứ đều vẫn chỉ được thu xếp như một phòng bình thường nên hắn luôn là người bận rộn nhất.
– Có, có có!
Phụ thân bến Đậu Chiêu đi qua:
– Nếu đông quá, ngươi cứ để Chi ca nhi đi cùng chúng ta đi.
Chi ca nhi là con trai trưởng của ngũ đường huynh, năm nay 15 tuổi, tên là Đậu Khải Tuấn, người này về sau sẽ làm Ngự Sử, vì tham gia hạch tội Trường Hưng Hầu Thạch Đoan Lan mà nổi tiếng trong giới chí sĩ. Sau khi ngũ đường bá Đậu Thế Xu vào nội các, vì tị hiềm nên hắn đến phủ Bảo Định làm tri phủ.
Mà lúc này, hắn chẳng qua chỉ là một thiếu niên chân dài tay dài, giọng nói như vịt đực mà thôi.
Biết mình không cần chen chúc với mẫu thân, muội muội trong một chiếc xe ngựa nên lập tức nhảy xuống xe ngựa nhà mình, cười hì hì chạy tới.
– Thất thúc tổ phụ!
Đậu Khải Tuấn hành lễ với phụ thân rồi vuốt tóc Đậu Chiêu:
– Tứ cô cô!
Trong thân thể Đậu Chiêu là linh hồn của người trưởng thành, tổ phụ, phụ thân vuốt tóc nàng nàng còn miễn cưỡng chịu đựng nhưng để thằng cháu 15 tuổi sờ đầu nàng… nàng thoáng nghiêng đầu đi đã tránh được tay Đậu Khải Tuấn.
– Ơ? Đậu Khải Tuấn thoáng hoang mang.
Đậu Thế Anh đã bế Đậu Chiêu vào xe ngựa, vừa đi vừa hỏi Đậu Khải Tuấn:
– Nghe nói mấy ngày trước con ở trong trường nói năng hùng hồn khiến cho Đỗ lão phu t.ử cũng phải cam bái hạ phong?
Đậu Khải Tuấn cười gượng, vứt sự khác lạ của Đậu Chiêu ra sau gáy, theo Đậu Thế Anh lên xe ngựa rồi ngồi xuống, vui vẻ nói:
– Thất thúc tổ phụ không phải đang ở nhà đóng cửa đọc sách sao? Sao ngay cả mấy trò đùa vui của con cháu trên trường cũng rõ như lòng bàn tay?
Ý là ám chỉ Đậu Thế Anh không chuyên tâm.
Quả đúng là mồm miệng lưu loát.
Đậu Chiêu cảm thấy hứng thú, nhìn nhìn Đậu Khải Tuấn.
– Lần nào cũng chỉ biết đấu võ miệng, cẩn thận đó, họa từ miệng mà ra.
Phụ thân cười nói:
– Khó trách cứ vài ngày lại thấy phụ thân con đến nhà Đỗ phu t.ử tạ lỗi.
Đỗ phu t.ử là gia sư của Đậu gia.
Đậu Khải Tuấn cười, dùng bả vai huých phụ thân rồi nói:
– Thất thúc tổ phụ, có chuyện này muốn thương lượng với người.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Bộ dáng có phần hơi du đãng.
Phụ thân nhíu mày.
Đậu Khải Tuấn cười nói:
– Con đã hẹn với các đồng môn rồi, lúc tiết nguyên tiêu sẽ đến phủ Thực Định xem hoa đăng, người giúp con chút lộ phí được không?
Phụ thân cười nói:
– Phụ thân con biết không?
– Biết, biết!
Đậu Khải Tuấn vừa nghe thấy có khả năng thì lập tức vui mừng nói:
– Phụ thân con đã đồng ý rồi nhưng chỉ cho con ba lạng bạc, còn chưa đủ mua một chiếc đèn hoa đăng! Thất thúc tổ phụ, con biết người là khẳng khái nhất, cho con mượn 20 lạng bạc, lúc nào người đến Phúc Phương trai mua đồ cổ, con sẽ xách đồ giúp người!
– Ta có thư đồng rồi, cần gì con trợ thủ? Hơn nữa, chẳng phải con cũng sẽ bắt thư đồng của mình làm!
– Vậy con chép kinh cho người!
Đậu Khải Tuấn mặt không thèm đỏ, hai mắt đảo qua đảo lại:
– Con biết người muốn chép một ngàn cuốn “Kinh pháp hoa” cho thất phu nhân, đợi đến ngày giỗ của thất phu nhân thì sẽ đốt cho người…
Đậu Chiêu kinh ngạc nhìn phụ thân.
Phụ thân cũng không chú ý tới nàng, cười nói:
– Chép kinh quý ở lòng thành, ngươi chép giúp ta thì có tác dụng gì? Được rồi, được rồi, 20 lạng bạc thì không được nhưng 10 lạng thì có thể suy nghĩ…
– Thất thúc tổ phụ, 10 lạng hơi ít!
Đậu Khải Tuấn mè nheo: “Nói ra chẳng phải mất mặt thất thúc tổ phụ lắm sao?”
– Ta còn không biết ta có mặt mũi gì đâu?
Phụ thân vẫn kiên quyết:
– Con còn nhỏ, ăn mặc đều có người lo, cần nhiều bạc như vậy làm gì? 10 lạng này con có cần không?
– Cần! Cần!
Đậu Khải Tuấn sợ nói thêm gì nữa thì ngay cả mười lạng bạc này cũng không còn.
Phụ thân cười nói:
– Nhưng ta sẽ nói với Tam ca, lục ca một tiếng, tránh để con lấy được của ta 10 lạng rồi còn đến chỗ bọn họ tống tiền!
– Thất thúc tổ phụ!
Đậu Khải Tuấn kêu t.h.ả.m rồi ngã lăn xuống gối.
Đậu Thế Anh cười lớn, cảm thấy tâm sự nặng nề trong lòng mấy hôm nay cũng tiêu tan đi không ít.
Đậu Chiêu nhìn phụ thân đang cười lớn, lòng lại thấy mọi cảm giác như đang pha tạp vào nhau.
Kiếp trước, nàng từng oán hận phụ thân.
Cho nên chưa bao giờ cẩn thận đ.á.n.h giá phụ thân.
Nàng luôn cảm thấy ngoài nghiên cứu “Chu Dịch” ra thì hắn chẳng quan tâm đến chuyện gì… Để mặc Đậu Minh kiêu ngạo, ương ngạnh, để mặc Đậu Hiểu gây chuyện thị phi, để mặc nàng tự sinh tự diệt!
Không ngờ, hắn còn có mặt này!
Tiếng xe ngựa lọc cọc hòa lẫn giọng nói, tiếng cười của Đậu Khải Tuấn, bọn họ nhanh ch.óng đến Bắc Lâu.
Trước từ đường họ Đậu đã có lác đác 7,8 chiếc xe ngựa đỗ lại đó, quản sự, gia đinh đang bận rộn ra ra vào vào. Nghe thấy có động tĩnh, có người chạy vào bẩm báo cho tam bá phụ, có người xông tới kéo xe giúp hoặc đưa ghế nhỏ tới, trong lúc nhất thời, từ đường nhà họ Đậu ồn ào, náo nhiệt vô cùng.
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận