–      Con không muốn tái giá.

Hắn nhìn thẳng vào tổ phụ, trong mắt tràn đầy sự kiên quyết:

–      Con muốn thủ tang ba năm cho Cốc Thu.

–      Hoang đường!

Tổ phụ giận dữ:

–      Con đã bao nhiêu tuổi rồi mà còn không hiểu chuyện như vậy! Con là con trai độc nhất trong nhà, không nghĩ cách mau ch.óng khai chi tán diệp cho Đậu gia lại còn học đòi những kẻ phong lưu chịu tang cho thê t.ử… Rốt cuộc con có biết cái gì là trách nhiệm không? Tổ phụ giận đến chòm râu cũng dựng ngược lên:

–      Chuyện này không thương lượng gì cả! Ta sẽ nhanh ch.óng bảo tam tẩu con đến Chư gia định ngày thành hôn, con chỉ việc chờ là được!

Đậu Chiêu đứng ở cửa nghe lén suýt thì té ngửa.

Tháng năm sang năm, Vương Hành Nghi sẽ lại quay về.

Về sau Vương gia sẽ lăn lộn trong quan trường, tuyệt đối sẽ không để nữ nhi nhà mình đi làm tiểu thiếp.

Nếu phụ thân tái giá trước tháng năm năm sau, Vương gia hoặc là sẽ để Đậu Minh ở lại Đậu gia, đón Vương Ánh Tuyết về hoặc là sẽ cho Vương Ánh Tuyết ba thước lụa trắng, bức Vương Ánh Tuyết tự t.ử, hoặc là đưa Vương Ánh Tuyết đến am ni cô, sống cuộc sống thanh đăng cổ Phật cả đời.

Nếu phụ thân không tái giá trước tháng năm năm sau…

Kiếp trước, Vương Hành Nghi vẫn luôn cảm thấy mình nợ thê t.ử, nợ con cái rất nhiều, sau khi được phú quý vẫn chỉ sống cùng thê t.ử, không dính dáng đến nữ sắc, cũng vô cùng trân trọng con cái, luôn cố hết sức thỏa mãn yêu cầu của mình. Đặc biệt là với Vương Ánh Tuyết, không chỉ bị vị hôn phu từ hôn mà còn phải ra ngoài lo liệu cuộc sống trong nhà, làm lỡ hôn sự của chính mình nên ông lại càng chiều chuộng Đậu Minh, Đậu Hiểu hơn cả cháu nội.

Nếu nàng đoán không sai, Vương Hành Nghi chắc chắn sẽ nghĩ cách để Đậu gia phù chính Vương Ánh Tuyết.

Thế thì Vương Ánh Tuyết chẳng phải lại thành kế mẫu của nàng!

Không được, không được!

Tuyệt đối không thể để chuyện này xảy ra được!

Phụ thân phải tái giá trước tháng năm năm sau.

Để cho Vương Ánh Tuyết cút đi!

Thái độ của phụ thân lại vô cùng kiên định:

–      Phụ thân, nếu người không sợ trở mặt với Chư gia thì cứ định ngày với họ đi. Dù sao đến ngày đó con cũng không đi bái đường, Chư gia tiểu thư có gả đến con cũng mặc kệ nàng!

–      Ngươi định làm phản!

Mặt tổ phụ tím lại. “Xoảng” một tiếng, ném chung trà trong tay xuống đất:

–      Cần gì ngươi xuất hiện, cứ xem xem tiểu thư Chư gia có vào cửa hay không!

–      Phụ thân!

Đột nhiên phụ thân lại quỳ gối xuống trước mặt tổ phụ, nức nở nói:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

–      Về sau chuyện gì con cũng nghe phụ thân, phụ thân đồng ý với con chuyện này đi! Con biết con là độc đinh, qua 40 tuổi người mới sinh ra con, luôn mong có cháu bế, gia nghiệp có người kế thừa, phụ thân để con tùy hứng nốt một lần đi! Từ nay về sau, con nhất định sẽ sống có khuôn phép, ngoan ngoãn đọc sách, thi đỗ công danh, làm cho Đậu gia được rạng rỡ, sẽ sinh con đẻ cái cho Đậu gia. Phụ thân, người đồng ý với con lần này đi.

Phụ thân dập đầu binh binh với tổ phụ.

Tiếng động đó như nện vào tim Đậu Chiêu khiến lòng nàng cứng lại, thoáng bủn rủn?

Tại sao lại là bây giờ?

Sớm không giữ gìn vì mẫu thân, muộn chẳng giữ gìn mà lại chọn đúng lúc Vương Hành Nghi sắp trở lại!

Kiếp trước chẳng phải ngươi chỉ đợi mẫu thân tròn trăm ngày đã vội vàng lấy Vương Ánh Tuyết sao? Sao kiếp này lại muốn làm người tốt?

Nếu biết có hôm nay, sao lúc trước còn làm vậy!

Giờ mọi chuyện nàng đều đã sắp xếp ổn thỏa thì phụ thân lại nhảy ra ngáng đường!

Thế này là sao?

Đậu Chiêu vừa vội vừa tức.

Bên tai truyền đến giọng nói thoáng chần chừ của tổ phụ:

–      Con đã giữ tang cho nàng một năm… cũng coi như là đã hết lòng rồi…

–      Phụ thân, phụ thân.

Phụ thân lại dập đầu, giọng nói lại càng vang dội:

–      Con chỉ xin phụ thân một chuyện này, con chỉ xin phụ thân một chuyện này!

Đậu Đạc nhìn trán con tím bầm thở dài:

–      Con muốn giữ thì cứ giữ đi! Nhưng sang năm thi Hương phải đỗ mới được…

–      Đa tạ phụ thân, đa tạ phụ thân!

Vẻ mặt Đậu Thế Anh rất vui mừng.

Mặt Đậu Chiêu lại lạnh như băng, sờ lên thấy cả tay đều là nước.

※※※※※

Vài ngày sau, Chư gia cho người mang thư cho tam bá mẫu, nói ngũ tiểu thư thấy phụ thân là người trọng tình trọng nghĩa, đồng ý chờ phụ thân ba năm.

Tổ phụ mừng rỡ, tự mình vào nhà kho chọn lấy mấy tập giấy tốt, hai chiếc nghiên mực Đoan Khê, một chiếc b.út lông Hồ Châu rồi sai quản sự đưa tặng Chư cử nhân, cũng khen ngợi tam bá mẫu nhìn người chuẩn xác.

Tam bá mẫu mím miệng cười, hỏi phụ thân:

–      Bát tự này có đúng không?

Phụ thân không lên tiếng, thần sắc căng thẳng lại hòa hoãn lại.

Tam bá mẫu mang canh thiếp ghi ngày sinh tháng đẻ của phụ thân đưa cho Chư gia.

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Sống Lại Ta Quyết Trả Thù - Chương 56 | Đọc truyện chữ