Sống Lại Ta Quyết Trả Thù
Chương 151
Nói rồi nàng lại quỳ xuống đất dập đầu với Đậu Chiêu.
Sắc mặt Đậu Chiêu hơi trầm lại.
Nếu Đan lão gia kia từng làm tri phủ Tùng Giang thì chắc chắn là Đậu gia cũng có quan hệ với ông ta.
Khó trách tam bá phụ không muốn quản.
Lòng Đậu Chiêu đã thoáng mấy phần tin tưởng.
Nàng làm người hai kiếp, kiếp trước vẫn sống ở kinh thành, nghe rất nhiều những vụ án oan, án sai nhưng đây vẫn là lần đầu tiên gặp chuyện ác bá cường hào bức ép dân nữ lương thiện làm thiếp.
Đều là nữ t.ử, nàng vô cùng tức giận.
Đậu Chiêu bảo Hải Đường đỡ tiểu cô nương kia lên, trầm ngâm nói:
– Sao ngươi tìm được đến chỗ ta? Tiểu cô nương bất an nói:
– Đậu tam gia không muốn giúp tôi, tôi chỉ đành hỏi thăm xem ai có thể nói chuyện trước mặt Đậu tam gia, có người nhắc tới tiểu thư, nói tiểu thư không chỉ đoan trang, vô cùng xinh đẹp, trầm ổn hào phóng mà còn là người đôn hậu, rất sẵn lòng giúp đỡ mọi người. Không chỉ được Thái phu nhân Đậu gia yêu thương mà mấy vị phu nhân còn lại cũng đều rất quý mến, tôi muốn xin tiểu thư giúp một chuyện…
Nàng lẩm bẩm.
Đậu Chiêu nhíu mày.
Những lời này là để nói về mình sao?
Sao nàng lại cảm thấy mình là kẻ lòng dạ lạnh lẽo, dù là chai mỡ có đổ trước mặt nàng, cản trở đường đi của nàng nàng cũng chẳng buồn nhặt lại…
Nhưng nếu tam bá phụ không muốn ra mặt thì có thể thấy chuyện này có ảnh hưởng đến Đậu gia, nàng không thể chỉ dựa vào mất phần nhiệt huyết mà ôm chuyện này vào mình được.
– Ngươi biết đó, cho dù ngươi tìm được ta thì chỉ sợ ta cũng không thể giúp ngươi được.
Đậu Chiêu nói xong, xốc màn xe lên, để lộ ra gương mặt còn có mấy phần thơ ngây.
Tiểu cô nương kia đứng bên cạnh Hải Đường, nhìn qua thì chứa quá 12 tuổi, làn da hơi đen, mày rậm mắt to, dáng người rắn chắc, mặc bộ áo võ màu đinh hương, thoáng nhìn qua thì khá giống một nam t.ử.
Không biết tỷ tỷ nàng trông thế nào?
Một suy nghĩ đột nhiên thoáng qua trong đầu Đậu Chiêu.
Tiểu cô nương kia cũng nhảy dựng lên:
– Tiểu thư… sao ngươi lại nhỏ như vậy?
Từ “người” đổi thành “ngươi”.
Trái lại, Đậu Chiêu lại cảm thấy kỳ quái:
– Lúc ngươi đến tìm ta thì chưa hỏi thăm rõ ràng sao?
Tiểu cô nương ngượng ngùng nói:
– Tôi nghe bọn họ nói tiểu thư là người rất được tôn kính, còn tưởng rằng tiểu thư đã cập kệ…
Nói xong người nàng run lên, nói tiếp:
– Tứ tiểu thư, nếu người không tiện ra mặt thì có thể xin trưởng bối Đậu gia giúp phụ thân tôi nói đỡ trước mặt Đậu tam gia không? Tôi sẽ lại đi tìm Đậu tam gia.
Sau đó như nhớ ra chuyện gì, vội hỏi:
– Lần nay tôi đi gặp Đậu tam gia cũng không đi tay không, sẽ theo lời tứ tiểu thư nhờ thầy cãi viết lại bản án cho phụ thân để Đậu tam gia xem, chưa biết chừng tam gia sẽ thay đổi suy nghĩ!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tuổi còn nhỏ mà nàng có thể linh mẫn được như vậy, một lần không thành sẽ biết nắm bắt lấy mấu chốt, nắm lấy cơ hội không buông.
Đậu Chiêu không khỏi âm thầm khen ngợi.
Điều này làm cho nàng nhớ lại lúc mình vừa bước chân vào phủ Tế Ninh hầu, mắt thấy mùa xuân chỉ có hai trận mưa nhỏ, nghi ngờ kinh thành sẽ có hạn hán, nghĩ đến Tuyên Ninh hầu Quách Thanh Hải cữu cữu làm thủy vận ở phủ Tổng Đốc, mấy lần đến cửa bái phỏng Quách phu nhân, thuyết phục Quách phu nhân và nàng cũng nhau đầu cơ lương thực, buôn bán nhất định sẽ có lãi lớn thì mới có thể ngăn cản được Ngụy Đình Trân nhúng tay vào việc của phủ Tế Ninh hầu.
– Phụ thân ngươi tên gì? Võ quán của các ngươi ở đâu? Tên là gì?
Nàng hỏi tiểu cô nương.
– Phụ thân tôi họ Biệt, tên Đại Dũng, tự Cương Nghị. Võ quán mở tại nhà tôi, ở phố Đông Hạng thành Đông, là võ quán Biệt thị, người vào thành hỏi là biết. – Lại bổ sung thêm: – Tôi là Tố Lan.
Đậu Chiêu liền chỉ vào Hải Đường:
– Sau này ngươi đến tìm nàng là được.
Biệt Tố Lan nghe vậy thì nhất thời mừng rỡ, đôi mắt to tròn cong cong lên như vành trăng, vội kéo tay Hải Đường ngọt ngào gọi tỷ tỷ, hỏi Hải Đường tên gì.
Cảm xúc vui mừng đó, khỏi cần nói Đậu Chiêu mà đến những ma ma đi theo cũng đều cảm nhận được.
Biệt Tố Lan cung kính dập đầu lạy Đậu Chiêu ba cái:
– Tứ tiểu thư, đại ân đại đức của tiểu thư, cả đời này tôi cũng không quên.
Đậu Chiêu nhìn nàng hơi mỉm cười, quay về Tây phủ sau đó cho người truyền Triệu Lương Bích đến, nói:
– Ngươi lên châu Thực Định, hỏi thăm qua chuyện của võ quán Biệt thị rồi mau ch.óng về đây báo lại cho ta.
Triệu Lương Bích đáp lời lui ra.
Đậu Chiêu coi như chẳng có việc gì, đến chỗ lục bá mẫu, lại bất ngờ gặp được Ô Thiện.
Hắn cười giải thích:
– Phu t.ử giảng hơi khó hiểu, hai ngày nay đang ở nhà tự mình nghiên cứu. Sao hôm nay tứ muội muội đến trễ như vậy?
Nàng vốn muốn tránh Ô Thiện nên mới đợi muộn như vậy mới đến chỗ lục bá mẫu học.
– Tình cờ gặp chút chuyện. Sang năm Ô tứ ca sẽ thi, không biết chuẩn bị đến đâu rồi?
– Cũng tạm ổn!
Ô Thiện cười nói, vẻ mặt tự tin.
Hai người nói chuyện phiếm đôi câu, Ô Thiện lại quay về sương phòng ở phía đông.
Dùng bữa trưa ở chỗ Kỷ thị, ngủ một giấc rồi Kỷ thị lại cùng Đậu Chiêu quay về Tây Đậu.
Đậu Chiêu gọi người bán gốc kiến lan đến, mấy hôm nay nàng đang bận rộn xử lý chuyện này.
Kỷ thị giúp đỡ nàng, cẩn thận đặt những rễ lan đã phơi nắng vào trong từng chiếc bồn.
Tổ mẫu ở bên cạnh nhìn xem, tiện tay rót nước cho các nàng.
Mọi người nói nói cười cười, lại xem mấy chậu hoa sơn trà đang mọc kia, mãi đến trời tối Kỷ thị mới cáo từ.
Triệu Lương Bích vẫn chờ ở bên ngoài lúc này mới tiến vào bẩm báo cho Đậu Chiêu:
– … Đan Kiệt tung tin đồn, chỉ cần Biệt Cương Nghị chịu bán nữ nhi làm thiếp cho hắn thì hắn sẽ ra mặt đảm bảo cho Biệt Cương Nghị. Biệt Cương Nghị sống c.h.ế.t không chịu, nghe nói đã bị đ.á.n.h cho chỉ thở vào không thở ra nổi. Tôi đã cố ý thay quần áo vào lao nhìn xem, lời đồn không sai. Tôi thấy nếu không ai chịu đứng ra bảo lãnh thì ông ta cũng chỉ sống thêm được mấy ngày nữa thôi.
Trong đáy mắt Đậu Chiêu ánh lên tia giận dữ, nói:
– Biệt Cương Nghị và vụ án kia có liên quan gì không?
Sắc mặt Đậu Chiêu hơi trầm lại.
Nếu Đan lão gia kia từng làm tri phủ Tùng Giang thì chắc chắn là Đậu gia cũng có quan hệ với ông ta.
Khó trách tam bá phụ không muốn quản.
Lòng Đậu Chiêu đã thoáng mấy phần tin tưởng.
Nàng làm người hai kiếp, kiếp trước vẫn sống ở kinh thành, nghe rất nhiều những vụ án oan, án sai nhưng đây vẫn là lần đầu tiên gặp chuyện ác bá cường hào bức ép dân nữ lương thiện làm thiếp.
Đều là nữ t.ử, nàng vô cùng tức giận.
Đậu Chiêu bảo Hải Đường đỡ tiểu cô nương kia lên, trầm ngâm nói:
– Sao ngươi tìm được đến chỗ ta? Tiểu cô nương bất an nói:
– Đậu tam gia không muốn giúp tôi, tôi chỉ đành hỏi thăm xem ai có thể nói chuyện trước mặt Đậu tam gia, có người nhắc tới tiểu thư, nói tiểu thư không chỉ đoan trang, vô cùng xinh đẹp, trầm ổn hào phóng mà còn là người đôn hậu, rất sẵn lòng giúp đỡ mọi người. Không chỉ được Thái phu nhân Đậu gia yêu thương mà mấy vị phu nhân còn lại cũng đều rất quý mến, tôi muốn xin tiểu thư giúp một chuyện…
Nàng lẩm bẩm.
Đậu Chiêu nhíu mày.
Những lời này là để nói về mình sao?
Sao nàng lại cảm thấy mình là kẻ lòng dạ lạnh lẽo, dù là chai mỡ có đổ trước mặt nàng, cản trở đường đi của nàng nàng cũng chẳng buồn nhặt lại…
Nhưng nếu tam bá phụ không muốn ra mặt thì có thể thấy chuyện này có ảnh hưởng đến Đậu gia, nàng không thể chỉ dựa vào mất phần nhiệt huyết mà ôm chuyện này vào mình được.
– Ngươi biết đó, cho dù ngươi tìm được ta thì chỉ sợ ta cũng không thể giúp ngươi được.
Đậu Chiêu nói xong, xốc màn xe lên, để lộ ra gương mặt còn có mấy phần thơ ngây.
Tiểu cô nương kia đứng bên cạnh Hải Đường, nhìn qua thì chứa quá 12 tuổi, làn da hơi đen, mày rậm mắt to, dáng người rắn chắc, mặc bộ áo võ màu đinh hương, thoáng nhìn qua thì khá giống một nam t.ử.
Không biết tỷ tỷ nàng trông thế nào?
Một suy nghĩ đột nhiên thoáng qua trong đầu Đậu Chiêu.
Tiểu cô nương kia cũng nhảy dựng lên:
– Tiểu thư… sao ngươi lại nhỏ như vậy?
Từ “người” đổi thành “ngươi”.
Trái lại, Đậu Chiêu lại cảm thấy kỳ quái:
– Lúc ngươi đến tìm ta thì chưa hỏi thăm rõ ràng sao?
Tiểu cô nương ngượng ngùng nói:
– Tôi nghe bọn họ nói tiểu thư là người rất được tôn kính, còn tưởng rằng tiểu thư đã cập kệ…
Nói xong người nàng run lên, nói tiếp:
– Tứ tiểu thư, nếu người không tiện ra mặt thì có thể xin trưởng bối Đậu gia giúp phụ thân tôi nói đỡ trước mặt Đậu tam gia không? Tôi sẽ lại đi tìm Đậu tam gia.
Sau đó như nhớ ra chuyện gì, vội hỏi:
– Lần nay tôi đi gặp Đậu tam gia cũng không đi tay không, sẽ theo lời tứ tiểu thư nhờ thầy cãi viết lại bản án cho phụ thân để Đậu tam gia xem, chưa biết chừng tam gia sẽ thay đổi suy nghĩ!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tuổi còn nhỏ mà nàng có thể linh mẫn được như vậy, một lần không thành sẽ biết nắm bắt lấy mấu chốt, nắm lấy cơ hội không buông.
Đậu Chiêu không khỏi âm thầm khen ngợi.
Điều này làm cho nàng nhớ lại lúc mình vừa bước chân vào phủ Tế Ninh hầu, mắt thấy mùa xuân chỉ có hai trận mưa nhỏ, nghi ngờ kinh thành sẽ có hạn hán, nghĩ đến Tuyên Ninh hầu Quách Thanh Hải cữu cữu làm thủy vận ở phủ Tổng Đốc, mấy lần đến cửa bái phỏng Quách phu nhân, thuyết phục Quách phu nhân và nàng cũng nhau đầu cơ lương thực, buôn bán nhất định sẽ có lãi lớn thì mới có thể ngăn cản được Ngụy Đình Trân nhúng tay vào việc của phủ Tế Ninh hầu.
– Phụ thân ngươi tên gì? Võ quán của các ngươi ở đâu? Tên là gì?
Nàng hỏi tiểu cô nương.
– Phụ thân tôi họ Biệt, tên Đại Dũng, tự Cương Nghị. Võ quán mở tại nhà tôi, ở phố Đông Hạng thành Đông, là võ quán Biệt thị, người vào thành hỏi là biết. – Lại bổ sung thêm: – Tôi là Tố Lan.
Đậu Chiêu liền chỉ vào Hải Đường:
– Sau này ngươi đến tìm nàng là được.
Biệt Tố Lan nghe vậy thì nhất thời mừng rỡ, đôi mắt to tròn cong cong lên như vành trăng, vội kéo tay Hải Đường ngọt ngào gọi tỷ tỷ, hỏi Hải Đường tên gì.
Cảm xúc vui mừng đó, khỏi cần nói Đậu Chiêu mà đến những ma ma đi theo cũng đều cảm nhận được.
Biệt Tố Lan cung kính dập đầu lạy Đậu Chiêu ba cái:
– Tứ tiểu thư, đại ân đại đức của tiểu thư, cả đời này tôi cũng không quên.
Đậu Chiêu nhìn nàng hơi mỉm cười, quay về Tây phủ sau đó cho người truyền Triệu Lương Bích đến, nói:
– Ngươi lên châu Thực Định, hỏi thăm qua chuyện của võ quán Biệt thị rồi mau ch.óng về đây báo lại cho ta.
Triệu Lương Bích đáp lời lui ra.
Đậu Chiêu coi như chẳng có việc gì, đến chỗ lục bá mẫu, lại bất ngờ gặp được Ô Thiện.
Hắn cười giải thích:
– Phu t.ử giảng hơi khó hiểu, hai ngày nay đang ở nhà tự mình nghiên cứu. Sao hôm nay tứ muội muội đến trễ như vậy?
Nàng vốn muốn tránh Ô Thiện nên mới đợi muộn như vậy mới đến chỗ lục bá mẫu học.
– Tình cờ gặp chút chuyện. Sang năm Ô tứ ca sẽ thi, không biết chuẩn bị đến đâu rồi?
– Cũng tạm ổn!
Ô Thiện cười nói, vẻ mặt tự tin.
Hai người nói chuyện phiếm đôi câu, Ô Thiện lại quay về sương phòng ở phía đông.
Dùng bữa trưa ở chỗ Kỷ thị, ngủ một giấc rồi Kỷ thị lại cùng Đậu Chiêu quay về Tây Đậu.
Đậu Chiêu gọi người bán gốc kiến lan đến, mấy hôm nay nàng đang bận rộn xử lý chuyện này.
Kỷ thị giúp đỡ nàng, cẩn thận đặt những rễ lan đã phơi nắng vào trong từng chiếc bồn.
Tổ mẫu ở bên cạnh nhìn xem, tiện tay rót nước cho các nàng.
Mọi người nói nói cười cười, lại xem mấy chậu hoa sơn trà đang mọc kia, mãi đến trời tối Kỷ thị mới cáo từ.
Triệu Lương Bích vẫn chờ ở bên ngoài lúc này mới tiến vào bẩm báo cho Đậu Chiêu:
– … Đan Kiệt tung tin đồn, chỉ cần Biệt Cương Nghị chịu bán nữ nhi làm thiếp cho hắn thì hắn sẽ ra mặt đảm bảo cho Biệt Cương Nghị. Biệt Cương Nghị sống c.h.ế.t không chịu, nghe nói đã bị đ.á.n.h cho chỉ thở vào không thở ra nổi. Tôi đã cố ý thay quần áo vào lao nhìn xem, lời đồn không sai. Tôi thấy nếu không ai chịu đứng ra bảo lãnh thì ông ta cũng chỉ sống thêm được mấy ngày nữa thôi.
Trong đáy mắt Đậu Chiêu ánh lên tia giận dữ, nói:
– Biệt Cương Nghị và vụ án kia có liên quan gì không?
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận