Kỷ thị rất muốn đọc quyển sách về Lan này nhưng lời đến miệng lại vội nuốt lại – hoa lan quý giá, nhiều nhà trồng lan, coi kỹ xảo trồng lan như nghề gia truyền, thậm chí truyền nam bất truyền nữ, ai biết bản Lan phổ ở Tây Đậu này là từ đâu mà có? So với việc không biết liêm sỉ mà đòi Đậu Chiêu cho xem thì chẳng bằng để Đậu Chiêu tặng mình mấy chậu hoa lan.

–     Ta chờ Đậu thị kiến lan của con. Chỉ là đến lúc đó đừng quên tặng cho bá mẫu mấy nhánh nha.

Nàng cười nói.

Đậu Chiêu thấy Kỷ thị không truy vấn chuyện trồng lan nữa thì thở phào nhẹ nhõm, liên thanh cam đoan:

–     Nhất định, nhất định rồi.

Kỷ thị và nàng nhìn hai chậu kiến lan còn đang nở kia:

–     Làm sao con có thể để nó nở đến tận bây giờ? Đậu Chiêu không dám khoe khoang, cười nói:

–     Con chỉ là thử trồng nó trong nhà ấm, không ngờ có thể nở đến tận bây giờ, còn không biết vì sao nở lâu được như vậy. Con sai nha hoàn đắc lực ngày ngày theo dõi, ghi lại sự biến hóa từng ngày, hẳn là có thể tìm được nguyên do.

Kỷ thị vô cùng tán thưởng:

–     Lúc trước chỉ biết là con chuyên tâm đọc sách, không ngờ con còn tốn nhiều công sức trồng hoa như vậy.

–     Dù sao cũng là tốn công, sao không cố hết sức để làm cho tốt nhất? Đậu Chiêu cười nói.

Kỷ thị gật đầu, vẻ mặt tán thưởng không thể tả hết bằng lời.

Có tiểu nha hoàn vội vã chạy vào:

–     Lục phu nhân, tứ tiểu thư, Hoàn cửu phu nhân sinh rồi.

Đậu Chiêu và Kỷ thị đều mừng rỡ, đồng thanh hỏi tiểu nha hoàn kia:

–     Sinh tiểu thư hay là thiếu gia? Hoàn cửu phu nhân khỏe mạnh bình an chứ?

Tiểu nha hoàn vội cười nói:

–     Hoàn cửu phu nhân sinh được một công t.ử, mẹ tròn con vuông.

Hai người không hẹn mà cùng chắp tay niệm A di đà Phật.

Niệm xong, cảm thấy thú vị, lại nhìn nhau bật cười.

Kỷ thị đề nghị Đậu Chiêu đem một chậu kiến lan cho Hoàng thị làm lễ tặng:

–     Là trưởng tôn, đến lúc đó chắc chắn có rất nhiều người đến mừng, chưa biết chừng nhà họ Hoàng ở Hoài An cũng tới, người Giang Nam rất yêu lan.

Đậu Chiêu có chút bất ngờ.

Kỷ thị luôn khiêm tốn nhưng mấy ngày nay thái độ lại rất lạ, chuyện gì cũng đẩy nàng lên trước.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Mãi đến tối sắp đi ngủ nghe được Hải Đường lẩm bẩm: “Quần áo mùa đông của tứ tiểu thư chỉ sợ lại phải may mới toàn bộ” thì mới hiểu được.

Mình cũng đến tuổi làm mai rồi.

Cuối cùng nàng tặng mấy miếng vải gấm làm lễ.

Kỷ thị giận nàng nhưng thầm nghĩ lại, cảm thấy là mình đã dạy Đậu Chiêu thành thế này.

Vương ma ma liền cười nói:

–     Tứ tiểu thư đây mới là đường hoàng, chín chắn, phu nhân phải vui mới đúng chứ.

–     Đúng thế! Nó càng như thế ta lại càng không nỡ để nó bị mai một đi!

Kỷ thị chán nản đáp.

Tiệc thưởng cúc Trùng dương ở Đông phủ, nàng vẫn dẫn Đậu Chiêu đi theo mình, đôi khi sẽ để nàng rót trà, mang khăn cho một số vị đức cao vọng trọng.

Đậu Chiêu biết Kỷ thị muốn làm gì nhưng nàng trời sinh tính tình ham học hỏi, thực sự là không làm nổi chuyện gì tự hủy danh dự của mình, đành cười nhận những lời khen “Ổn trọng hào phóng”, “Thông minh lanh lợi” của mọi người, so sánh với Nghi thư nhi và Thục thư nhi thì một người quá mạnh mẽ, một người quá chất phác.

Nhị thái phu nhân ở bên cười không nói gì.

Liễu ma ma thấp giọng nói:

–     Người thấy có cần mời lục phu nhân giúp chúng ta nhìn xem những chậu cúc kia đặt vậy đã được chưa – lục phu nhân là người Giang Nam, hẳn là kiến thức hơn chút ta.

Nhị thái phu nhân rất mất hứng nhưng Kỷ thị là con dâu của bà, cho dù là với lão bộc tri kỉ nhất thì bà cũng không muốn để Kỷ thị mất mặt trước Liễu ma ma.

–     Đây là bản lĩnh của Thọ Cô.

Nhị thái phu nhân liếc nhìn Liễu ma ma một cái rồi nói:

–     Muốn trách thì trách bọn họ đã không dạy dỗ Nghi thư nhi, Thục thư nhi cho cẩn thận.

Liễu ma ma vội cúi đầu vâng dạ.

Nhị thái phu nhân vịn tay tam đường tẩu đến phòng khách ngắm hoa.

Bình thường đều là lục bá mẫu đỡ nhị thái phu nhân.

Đậu Chiêu thấy gương mặt bình thản của Kỷ thị, lòng thầm thở dài một tiếng.

Nếu nói lúc trước nàng không biết dụng ý của nhị thái phu nhân nhưng hôm nay thấy nhị thái phu nhân và Kỷ thị không thấy khói lửa mà giương cung bạt kiếm như vậy thì nàng cũng thoáng đoán được vài phần.

Vương gia không thể nhúng tay vào hôn sự của nàng, Triệu gia ở xa ngàn dặm, không thể nào gả nàng đến Tây Bắc được, dù sao phụ thân cũng là nam t.ử, quá nửa chuyện hôn sự của nàng sẽ do Đông Đậu lo liệu. Mà nhị thái phu nhân rõ là không muốn nàng nổi bật hơn Nghi thư nhi, Thục thư nhi, không muốn gả nàng ra ngoài.

Nghĩ đến một nửa tài sản của Tây Đậu thuộc về nàng kia, nàng cũng từng là dâu trưởng, có thể hiểu được sự lo lắng của nhị thái phu nhân – so với việc từ chối đám bà mai đạp vỡ cửa nhà để đắc tội với người khác thì chẳng bằng lặng lẽ gả nàng cho người có lợi với Đậu gia, hoặc là giữ nàng ở lại Đậu gia. Cung phụng nàng, dỗ dành nàng chia tài sản đó lại cho con cháu Đậu gia.

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Sống Lại Ta Quyết Trả Thù - Chương 148 | Đọc truyện chữ