Nhị thái phu nhân cười gật đầu, nói:

–     Một chuyện không phiền đến hai chủ, hoa này là năm trước con mượn, năm nay cũng để con chuyển đi!

Kỷ thị cười đáp lời.

Lại không thể hiểu được ý tứ của nhị thái phu nhân.

Nếu là muốn cất nhắc Đậu Chiêu, để Đậu Chiêu đi theo nhị phu nhân học quản gia, thuận theo nhân tình thì sao lại không làm? Nếu nói muốn đè ép Đậu Chiêu lại chuyển hoa mặc cúc Đậu Chiêu trồng về làm hoa khôi trong hội thưởng cúc thì các chủ mẫu trong huyện Thực Định đều sẽ biết tiếng Đậu Chiêu.

Vương ma ma biết Kỷ thị vì chuyện của Đậu Chiêu mà đi gặp nhị thái phu nhân, thấy lúc về thần sắc nàng hoảng hốt thì lòng cũng lo lắng theo, vội nói:

–     Làm sao vậy? Nhị thái phu nhân nói cái gì? Kỷ thị đón lấy chung trà trong tay Vương ma ma, nhấp một ngụm rồi mới nói lại chuyện khi nãy cho Vương ma ma.

Vương ma ma kinh hãi nói:

–     Chẳng lẽ nhị thái phu nhân muốn giữ tiểu thư ở nhà mãi sao?

–     Cũng không đến mức đó. Cho dù là nhị thái phu nhân muốn thì cũng không thể giữ được. Kỷ thị nói.

Vương ma ma nghĩ nghĩ, trầm ngâm nói:

–     Phu nhân có còn có thập tam tiểu thư của phủ ta, lúc gả qua thì đều đem theo người của Cửu phu nhân, kết quả thập tam tiểu thư muốn cùng cô gia… đều phải nhìn sắc mặt các ma ma, cuối cùng thập tam cô gia nâng thông phòng thành di nương, thập tam tiểu thư e lệ, ngại không dám nói, bằng không di nương kia sinh thứ trưởng t.ử rồi thì trong nhà vẫn chẳng có ai hay biết cả.

Kỷ thị biến sắc, hoảng hốt tới độ đi đi lại lại trong phòng, hồi lâu sau mới tỉnh táo lại.

Nàng dặn dò Vương ma ma:

–     Bà mài mực cho ta, ta viết thư cho Trung Trực.

Vương ma ma do dự:

–     Lục gia nóng tính, sao người không viết thư cho thất gia?

–     Bên cạnh thất gia có Vương thị, chỉ sợ chuyện không thành, ta lại thành cái đích cho mọi người chỉ trích.

Kỷ thị bất đắc dĩ nói. Vương ma ma không khỏi thở dài.

Đậu Chiêu không biết nỗi lo của Kỷ thị, buổi sáng nghe Kỷ thị giảng “Kinh thi”, buổi chiều luyện chữ một canh giờ, sau đó cùng tổ mẫu đi dạo trong Đông Khóa viện.

Nàng bàn bạc với tổ mẫu:

–     Lục bá mẫu giảng xong “Kinh thi” thì con sẽ không cần qua chỗ người đọc sách nữa.

Tổ mẫu cao hứng nói:

–     Thế có nghĩa là con đã học xong rồi!

–     Học thì sao hết sách được?

Đậu Chiêu cười nói:

–     Chẳng qua là lục bá mẫu nói, “Sử ký”, “Tả truyền” không phải là tiên sinh thì không thể giảng được, lúc trước bá mẫu cũng là đi theo các ca ca nghe giảng một lần, máy móc thì có thể nói chứ nếu giảng sâu thì không thể.

Tổ mẫu tiếc nuối. Đậu Chiêu nói:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

–     Người bảo, chúng ta mời một lão tiên sinh đến nhà dạy con thì có được không?

Tổ mẫu có chút chần chừ:

–     Phụ thân con nói sao?

–     Nếu người đồng ý thì con sẽ viết thư cho phụ thân.

Đậu Chiêu cười nói:

–     Không thành vấn đề, chỉ sợ là bên nhị thái phu nhân không cho thôi.

–     Ta thiệt thòi cũng là vì không được học hành. Con viết thư cho phụ thân đi? Nếu nó không đồng ý thì chúng ta về điền trang, chẳng lẽ bọn họ còn theo dõi đến tận đó?

Tổ mẫu trầm giọng nói.

Lúc trước tổ mẫu chuyển về điền trang, tổ phụ đã viết khế ước đem điền trang đó cho tổ mẫu làm nơi dưỡng lão, tổ mẫu qua đời thì Đậu gia mới có thể lấy lại.

Đậu Chiêu vô cùng cao hứng.

Nàng biết, bất kể nàng làm gì thì tổ mẫu cũng đều ủng hộ nàng vô điều kiện.

Đậu Chiêu kéo tổ mẫu về phòng viết thư cho phụ thân.

Vừa mới đặt b.út thì Thu Quỳ đã vào bẩm báo, nói Kỷ thị đến.

Đậu Chiêu vội cùng tổ mẫu ra ngoài đón.

Kỷ thị vội tạ tội với tổ mẫu:

–     Sao có thể để người ra đón được!

Tổ mẫu lại cười nói:

–     Thọ Cô từ nhỏ đã được phu nhân chăm sóc, tôi rất cảm kích. Nếu phu nhân khách khí với tôi như vậy thì không được đâu.

Từ sau khi Kỷ thị gả về tuy rằng năm nào cũng đều có thể gặp tổ mẫu, nói cười đôi câu nhưng lại hoàn toàn không hiểu biết gì về tổ mẫu. Mãi đến khi Đậu Chiêu muốn đón tổ mẫu về nhà thì Kỷ thị mới sai người hỏi han kỹ càng về tổ mẫu, yên tâm để Đậu Chiêu sống với bà. Cho nên chỉ nói mấy câu khách sáo rồi đi thẳng vào mục đích.

Tổ mẫu nghe nói là đến mượn mặc cúc thì lập tức nhiệt tình cùng Kỷ thị đến vườn hoa:

–     Khi nào thì phu nhân cần? Tôi sẽ cho chuyển qua trước một ngày – hoa này phải để hứng sương sớm thì mới đẹp.

Kỷ thị cười nói:

–     Thọ Cô trồng hoa đẹp thế này là được người chỉ dạy phải không?

–     Là Thọ Cô thông minh.

Tổ mẫu nói, giọng nói tràn ngập sự tự hào, kiêu ngạo:

–     Lúc trước tôi bảo nó đốt cá khô để đuổi muỗi, nó thấy hoa không nở được lâu thì ném hai con cá khô xuống dưới gốc hoa, tôi cũng không thể ngờ được!

Kỷ thị cười lớn.

Tổ mẫu lại chỉ vào cát thu sa, nhạn lai hồng, lão thiểu niên* đang nở rực rỡ:

–     Phu nhân nhìn những loại hoa đó, nở rất đẹp!

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Sống Lại Ta Quyết Trả Thù - Chương 146 | Đọc truyện chữ