Sống Lại Ta Quyết Trả Thù
Chương 138
Không biết vì sao, Đậu Minh và bát tiểu thư mới 7 tuổi nhà họ Lang cãi cọ, còn giật tóc bát tiểu thư nhà người ta… Sau đó mặc kệ Đậu Thế Anh hỏi thế nào Đậu Minh cũng không hé miệng, câm như hến, không nói một câu, Lang bát tiểu thư cũng chỉ biết khóc, Đậu Thế Anh không có cách nào, đành phải tự mình đến nhà xin lỗi, đến giờ vẫn không rõ vì sao Đậu Minh lại đ.á.n.h nhau với bát tiểu thư.
Đậu Chiêu lại cảm thấy Vương Ánh Tuyết sẽ biết.
Không chỉ Vương Ánh Tuyết biết mà có khi đa số nữ quyến Đông Đậu cũng đều biết.
Ngũ tiểu thư nhà họ Chư cuối cùng lấy Thập Ngũ gia của nhà họ Lang.
Đậu Minh và bát tiểu thư một lời không hợp thì đã tranh cãi nhau, bát tiểu thư nhảy dựng lên mắng Đậu Minh là “Con tiểu thiếp”…
Nói tới đây, Đậu Thế Anh không hỏi hối hận:
– Sớm biết rằng con hiểu chuyện thế này, hẳn là giao muội muội cho con dạy dỗ, giờ đã muộn, năm nay con đã 12 tuổi, qua hai, ba năm nữa là xuất giá rồi.
Đậu Chiêu nghe mà toát mồ hôi lạnh, nghĩ trong nhà không có con trai rốt cuộc làm việc gì cũng bất tiện, cười nói:
– Nếu giờ phụ thân sinh cho con một đệ đệ thì con sẽ chăm cho phụ thân, nếu là muội muội thì đừng hòng.
Đậu Thế Anh ngượng ngùng cười cười.
Đậu Khải Tuấn đến tìm phụ thân.
Đậu Chiêu ngạc nhiên nói:
– Sao không thấy Thập nhất ca và Thập nhị ca? Đậu Khải Tuấn cười nói:
– Sang năm bọn họ đều chuẩn bị thi rồi, hai đứa đều treo cổ tự t.ử rồi!
Đậu Chiêu cười khanh khách.
Đậu Khải Tuấn và phụ thân đi Đông Khóa viện
Vương Ánh Tuyết nhận được thư của mẫu thân, nói mấy năm không gặp Đậu Minh, rất nhớ nhung, muốn đón Đậu Minh lên kinh thành ở mấy ngày.
Vương Ánh Tuyết đi tìm Đậu Thế Anh thương lượng.
Đậu Khải Tuấn chạy đến thư phòng nói chuyện với Đậu Chiêu.
– Qua mấy ngày nữa chúng ta sẽ đến Bàng gia.
Hắn nói xong thì nháy mắt với Đậu Chiêu.
Đậu Chiêu sửng sốt vội hỏi:
– Các ngươi định làm gì?
Đậu Khải Tuấn cười:
– Cô cô đoán xem?
Những lúc nóng lòng, Đậu Chiêu ghét nhất đoán tới đoán lui, nghĩ cũng không thèm nghĩ đã đáp:
– Ta không đoán ra được.
Đậu Khải Tuấn có chút thất vọng nói:
– Bàng Ký Tu sắp thành hôn rồi.
Đậu Chiêu chấn động.
Đậu Khải Tuấn cười giảo hoạt nói:
– Không phải hắn muốn tìm vợ sao? Mấy người chúng ta cảm thấy dựa vào sức của mình thì không đủ nên phát động các huynh đệ tỷ muội trong nhà tìm vợ cho Bàng Ký Tu. Vừa khéo, người ta vừa liếc mắt một cái đã nhìn trúng Bàng Ký Tu, nạp sính nạp lễ chưa đầy ba tháng là đã xong…
Đậu Chiêu vừa nghe thì đã biết nhất định là có chuyện hay, vội cười:
– Nói mau, bằng không lần sau đến không có đậu xanh ướp lạnh cho mà uống đâu!
Đậu Khải Tuấn thấy xung quanh không có ai thì bỡn cợt, thấp giọng cười nói:
– Nhà Trần bổ đầu ở huyện Linh Bích làm quan nhỏ nhiều đời, có năm con trai một con gái, ai nấy đều cao lớn vạm vỡ, từ nhỏ đã đi theo Trần bổ đầu tập võ, người bình thường không dám đến gần. Trần thị kia hơn 20 tuổi còn chưa được làm mai. Không ngờ đến nhà người ta mua đồ lại lén đi sờ tay Trần thị, Trần thị kia biết Bàng Ký Tu còn chưa thành thân nên cũng nhìn qua, không chỉ mặc cho hắn sờ mà còn muốn mời bà mai đến Bàng gia. Còn nói so với gả cho đứa trẻ nào đó sống uất ức cả đời thì thà gả cho Bàng Ký Tu… Bàng gia bọn họ không phải rất vô lại sao? Nhưng Trần gia người ta cũng là lưu manh, hai chân đạp cả hắc bạch lưỡng đạo. Trần gia sớm đã đ.á.n.h tiếng thì Bàng Ký Tu không thể không cưới, tháo hai tay xuống đền cho Trần thị, chuyện cứ thế là xong…
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Đậu Chiêu không nhịn được cười lớn, hỏi Đậu Khải Tuấn:
– Là ai tìm ra Trần thị?
– Đương nhiên là Khấu ca nhi.
Đậu Khải Tuấn đáp đầy khí thế:
– Như vậy thì sao có thể trách chúng ta làm hỏng thanh danh của Trần thị kia được?
Khấu ca nhi là con trai lớn của thất đường huynh Đậu Phồn Xương, năm nay mới 5 tuổi.
Đậu Chiêu cười không thể ngừng được.
Biết Trần thị này lại nhân cơ hội bò lên Bàng Ký Tu.
Nàng hỏi Đậu Khải Tuấn:
– “Các ngươi” là những ai?
Đậu Khải Tuấn nhìn quanh không nói.
Đậu Chiêu cũng không truy vấn, nghĩ đến vẻ mặt vô sỉ của Bàng gia, cảm thấy mối duyên này rất xứng đôi.
Lúc ăn tối, nàng kể cho Đậu Thế Anh nghe.
Đậu Thế Anh và Vương Ánh Tuyết đều có chút kinh ngạc.
– Đến lúc đó chúng ta cũng phải tặng lễ vật qua mới được. Đậu Thế Anh nói.
Đậu Chiêu cười khanh khách gật đầu.
Đậu Minh vẫn ngồi bên không nói gì đột nhiên lớn tiếng hỏi Đậu Thế Anh:
– Lúc nào thì chúng ta lên kinh thành?
Đậu Thế Anh nhíu mày, dịu giọng nói:
– Lúc ăn cơm đừng nói chuyện nhiều.
Đậu Minh kích động đứng phắt dậy, ném đũa xuống đất, lớn tiếng nói:
– Con muốn lên kinh thành với ngoại tổ mẫu, con không muốn ở đây, con không thích ở Thực Định…
Nói xong thì òa khóc.
Vương Ánh Tuyết ngồi bên quay mặt qua chỗ khác, mắt cũng long lanh.
Đậu Thế Anh giận đến run người, lần đầu tiên nghiêm mặt với Đậu Minh:
– Con đừng quên con là họ Đậu chứ không phải là họ Vương! Đây là nhà con, con ở lại nhà mình, định đi đâu?
Vương Ánh Tuyết muốn nói lại thôi.
Đậu Minh vứt bát rồi chạy đi.
Đậu Thế Anh lạnh lùng nhìn Vương Ánh Tuyết:
– Từ mai trở đi để nó theo nhị thái phu nhân học quy củ. Còn đ.á.n.h nhau với người? Đậu gia chúng ta chưa từng có tiểu thư nào như vậy! Tính xấu này không đổi thì ai chịu lấy?
Nhất thời Vương Ánh Tuyết biến sắc, nói:
– Thất gia quá không thông nhân tình rồi. Mẫu thân thiếp chẳng qua là nhớ Minh thư nhi, muốn Minh thư nhi qua đó ở mấy ngay, thất gia nói vậy khác nào Vương gia chúng ta muốn tranh con gái với Đậu gia… Phụ thân đã chuẩn bị tốt mọi thứ cho thất gia nhưng thất gia lại thờ ơ, Vương gia chúng ta có gì có lỗi với thất gia? Thất gia cần gì phải tỏ thái độ đó cho thiếp và Minh thư nhi nhìn…
Nói xong giận dữ nhìn Đậu Thế Anh một cái rồi xoay người rời đi.
Trong phòng chỉ còn lại Đậu Thế Anh và Đậu Chiêu.
Đậu Thế Anh ngồi trên ghế thái sư.
Đậu Chiêu vẫn ngồi thẳng đó, tao nhã tiếp tục ăn cơm, coi như chẳng có chuyện gì xảy ra.
Đậu Chiêu lại cảm thấy Vương Ánh Tuyết sẽ biết.
Không chỉ Vương Ánh Tuyết biết mà có khi đa số nữ quyến Đông Đậu cũng đều biết.
Ngũ tiểu thư nhà họ Chư cuối cùng lấy Thập Ngũ gia của nhà họ Lang.
Đậu Minh và bát tiểu thư một lời không hợp thì đã tranh cãi nhau, bát tiểu thư nhảy dựng lên mắng Đậu Minh là “Con tiểu thiếp”…
Nói tới đây, Đậu Thế Anh không hỏi hối hận:
– Sớm biết rằng con hiểu chuyện thế này, hẳn là giao muội muội cho con dạy dỗ, giờ đã muộn, năm nay con đã 12 tuổi, qua hai, ba năm nữa là xuất giá rồi.
Đậu Chiêu nghe mà toát mồ hôi lạnh, nghĩ trong nhà không có con trai rốt cuộc làm việc gì cũng bất tiện, cười nói:
– Nếu giờ phụ thân sinh cho con một đệ đệ thì con sẽ chăm cho phụ thân, nếu là muội muội thì đừng hòng.
Đậu Thế Anh ngượng ngùng cười cười.
Đậu Khải Tuấn đến tìm phụ thân.
Đậu Chiêu ngạc nhiên nói:
– Sao không thấy Thập nhất ca và Thập nhị ca? Đậu Khải Tuấn cười nói:
– Sang năm bọn họ đều chuẩn bị thi rồi, hai đứa đều treo cổ tự t.ử rồi!
Đậu Chiêu cười khanh khách.
Đậu Khải Tuấn và phụ thân đi Đông Khóa viện
Vương Ánh Tuyết nhận được thư của mẫu thân, nói mấy năm không gặp Đậu Minh, rất nhớ nhung, muốn đón Đậu Minh lên kinh thành ở mấy ngày.
Vương Ánh Tuyết đi tìm Đậu Thế Anh thương lượng.
Đậu Khải Tuấn chạy đến thư phòng nói chuyện với Đậu Chiêu.
– Qua mấy ngày nữa chúng ta sẽ đến Bàng gia.
Hắn nói xong thì nháy mắt với Đậu Chiêu.
Đậu Chiêu sửng sốt vội hỏi:
– Các ngươi định làm gì?
Đậu Khải Tuấn cười:
– Cô cô đoán xem?
Những lúc nóng lòng, Đậu Chiêu ghét nhất đoán tới đoán lui, nghĩ cũng không thèm nghĩ đã đáp:
– Ta không đoán ra được.
Đậu Khải Tuấn có chút thất vọng nói:
– Bàng Ký Tu sắp thành hôn rồi.
Đậu Chiêu chấn động.
Đậu Khải Tuấn cười giảo hoạt nói:
– Không phải hắn muốn tìm vợ sao? Mấy người chúng ta cảm thấy dựa vào sức của mình thì không đủ nên phát động các huynh đệ tỷ muội trong nhà tìm vợ cho Bàng Ký Tu. Vừa khéo, người ta vừa liếc mắt một cái đã nhìn trúng Bàng Ký Tu, nạp sính nạp lễ chưa đầy ba tháng là đã xong…
Đậu Chiêu vừa nghe thì đã biết nhất định là có chuyện hay, vội cười:
– Nói mau, bằng không lần sau đến không có đậu xanh ướp lạnh cho mà uống đâu!
Đậu Khải Tuấn thấy xung quanh không có ai thì bỡn cợt, thấp giọng cười nói:
– Nhà Trần bổ đầu ở huyện Linh Bích làm quan nhỏ nhiều đời, có năm con trai một con gái, ai nấy đều cao lớn vạm vỡ, từ nhỏ đã đi theo Trần bổ đầu tập võ, người bình thường không dám đến gần. Trần thị kia hơn 20 tuổi còn chưa được làm mai. Không ngờ đến nhà người ta mua đồ lại lén đi sờ tay Trần thị, Trần thị kia biết Bàng Ký Tu còn chưa thành thân nên cũng nhìn qua, không chỉ mặc cho hắn sờ mà còn muốn mời bà mai đến Bàng gia. Còn nói so với gả cho đứa trẻ nào đó sống uất ức cả đời thì thà gả cho Bàng Ký Tu… Bàng gia bọn họ không phải rất vô lại sao? Nhưng Trần gia người ta cũng là lưu manh, hai chân đạp cả hắc bạch lưỡng đạo. Trần gia sớm đã đ.á.n.h tiếng thì Bàng Ký Tu không thể không cưới, tháo hai tay xuống đền cho Trần thị, chuyện cứ thế là xong…
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Đậu Chiêu không nhịn được cười lớn, hỏi Đậu Khải Tuấn:
– Là ai tìm ra Trần thị?
– Đương nhiên là Khấu ca nhi.
Đậu Khải Tuấn đáp đầy khí thế:
– Như vậy thì sao có thể trách chúng ta làm hỏng thanh danh của Trần thị kia được?
Khấu ca nhi là con trai lớn của thất đường huynh Đậu Phồn Xương, năm nay mới 5 tuổi.
Đậu Chiêu cười không thể ngừng được.
Biết Trần thị này lại nhân cơ hội bò lên Bàng Ký Tu.
Nàng hỏi Đậu Khải Tuấn:
– “Các ngươi” là những ai?
Đậu Khải Tuấn nhìn quanh không nói.
Đậu Chiêu cũng không truy vấn, nghĩ đến vẻ mặt vô sỉ của Bàng gia, cảm thấy mối duyên này rất xứng đôi.
Lúc ăn tối, nàng kể cho Đậu Thế Anh nghe.
Đậu Thế Anh và Vương Ánh Tuyết đều có chút kinh ngạc.
– Đến lúc đó chúng ta cũng phải tặng lễ vật qua mới được. Đậu Thế Anh nói.
Đậu Chiêu cười khanh khách gật đầu.
Đậu Minh vẫn ngồi bên không nói gì đột nhiên lớn tiếng hỏi Đậu Thế Anh:
– Lúc nào thì chúng ta lên kinh thành?
Đậu Thế Anh nhíu mày, dịu giọng nói:
– Lúc ăn cơm đừng nói chuyện nhiều.
Đậu Minh kích động đứng phắt dậy, ném đũa xuống đất, lớn tiếng nói:
– Con muốn lên kinh thành với ngoại tổ mẫu, con không muốn ở đây, con không thích ở Thực Định…
Nói xong thì òa khóc.
Vương Ánh Tuyết ngồi bên quay mặt qua chỗ khác, mắt cũng long lanh.
Đậu Thế Anh giận đến run người, lần đầu tiên nghiêm mặt với Đậu Minh:
– Con đừng quên con là họ Đậu chứ không phải là họ Vương! Đây là nhà con, con ở lại nhà mình, định đi đâu?
Vương Ánh Tuyết muốn nói lại thôi.
Đậu Minh vứt bát rồi chạy đi.
Đậu Thế Anh lạnh lùng nhìn Vương Ánh Tuyết:
– Từ mai trở đi để nó theo nhị thái phu nhân học quy củ. Còn đ.á.n.h nhau với người? Đậu gia chúng ta chưa từng có tiểu thư nào như vậy! Tính xấu này không đổi thì ai chịu lấy?
Nhất thời Vương Ánh Tuyết biến sắc, nói:
– Thất gia quá không thông nhân tình rồi. Mẫu thân thiếp chẳng qua là nhớ Minh thư nhi, muốn Minh thư nhi qua đó ở mấy ngay, thất gia nói vậy khác nào Vương gia chúng ta muốn tranh con gái với Đậu gia… Phụ thân đã chuẩn bị tốt mọi thứ cho thất gia nhưng thất gia lại thờ ơ, Vương gia chúng ta có gì có lỗi với thất gia? Thất gia cần gì phải tỏ thái độ đó cho thiếp và Minh thư nhi nhìn…
Nói xong giận dữ nhìn Đậu Thế Anh một cái rồi xoay người rời đi.
Trong phòng chỉ còn lại Đậu Thế Anh và Đậu Chiêu.
Đậu Thế Anh ngồi trên ghế thái sư.
Đậu Chiêu vẫn ngồi thẳng đó, tao nhã tiếp tục ăn cơm, coi như chẳng có chuyện gì xảy ra.
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận