Sau Li Hôn, Phế Vật Phong Thần - Sở Phong (FULL)
Trực giác mách bảo ông
"Sở Phong, cậu ... cậu định không tiếp tục ở nhà họ Tần nữa à?"
Tần Sơn Hải hỏi, mặt mày căng thẳng.
Trực giác mách bảo ông, việc Sở Phong hỏi xem ở Vân Thành, khu nào có nhà tốt nhất, rất có thể là muốn dọn ra khỏi nhà họ Tần.
"Không!"
Sở Phong lắc đầu: "Tôi thấy tốt nhất vẫn nên dọn ra ngoài."
Khó khăn lắm mới mời được một cao thủ như vậy về ở nhà họ Tần, Tần Sơn Hải đương nhiên không nỡ để anh rời đi, vội hỏi: "Có chỗ nào không ổn sao?"
"Hay là Yên Nhiên có làm gì sai, cậu cứ nói, tôi sẽ đứng ra làm chủ cho cậu!"
Đang yên đang lành mà giờ Sở Phong lại đòi chuyển đi, nghĩ tới nghĩ lui, Tần Sơn Hải thấy không phải do nhà họ Tần có vấn đề, tám phần là cháu gái ông với anh xảy ra xích mích.
"Ông cụ ạ, ông nghĩ nhiều rồi, tôi với Yên Nhiên vẫn tốt mà!"
Ngừng một thoáng, Sở Phong thấy vẫn nên nói rõ: "Tôi vốn chỉ tá túc ở nhà họ Tần, nán lại tới giờ cũng vì chữa trị cho ông."
"Giờ tình trạng của ông coi như đã ổn, tôi mà cứ ở nhờ mãi thì cũng ... không phải phép."
"Với lại, Thần Đạo Môn chắc chắn còn tìm tới. Để khỏi kéo nhà họ Tần vào rắc rối, tôi ở bên ngoài vẫn hợp hơn."
Biet Tan Son Hải hoàn toàn không no để mình đi, Sở Phong nói tiếp: "Ông cụ cũng đừng nghĩ ngợi gì. Giờ giao thông thuận tiện, tôi có qua đây cũng chỉ dăm ba phút là tới."
"Còn chỗ ở thì ở đâu cũng vậy thôi, mong ông đừng cố giữ."
Nói đến mức này, dù trong lòng luyến tiếc, Tần Sơn Hải cũng hiểu nếu còn nài ép nữa là mình không phải, hơn nữa anh chọn thế là để giảm áp lực cho nhà họ Tần. Ông mỉm cười gật đầu: "Vậy nhớ thường xuyên ghé nhé."
Sau đó, Sở Phong rời đi cùng Vệ Đông Thanh.
Trong căn phòng ở cứ điểm của Thần Đạo Môn tại Vân Thành, Bành Cảnh Xuân mặt lạnh nhìn vị bác sĩ vừa rút tay lại, hỏi: "Hồ đại sư, không được sao?"
Người được gọi là Hồ đại sư chính là Hồ Hoa An. Ông ta lắc đầu: "Không được, hoàn toàn không tìm ra nguyên nhân!"
"Tôi hành y mấy chục năm, đây là lần đầu gặp tình trạng thế này."
Lông mày rậm của Bành Cảnh Xuân cau lại, sắc mặt khó coi khiến bầu không khí ở đó càng căng thẳng.
Vừa rút lui xong là cả nhóm nhận ra tình trạng của Hướng Uy có vấn đề, còn chưa kịp bàn tới Sở Phong thì cả nhóm đã vội quay về, rồi lập tức mời Hồ Hoa An tới chẩn trị.
"Chỉ cần chữa được cho anh em chúng tôi, sau này ông chính là thượng khách của Thần Đạo Môn, cần chúng tôi giúp gì, cứ mở lời!"
Mắt Hồ Hoa An chợt sáng lên, thầm nhủ phải nắm lấy cơ hội này.
Ông ta hiểu ro Than Dạo Mon ở Than Chau la the lực thế nào.
Chỉ cần khiến Thần Đạo Môn mang ơn, việc xử lý thẳng nhãi chết tiệt kia sẽ chẳng còn khó khăn.