Lưu Đại Dũng làm việc ở xưởng sản xuất nội thất. Những năm trước, xưởng làm ăn khấm khá lắm, người dân khắp tỉnh hễ có đám cưới là y như rằng phải sắm đồ nội thất của xưởng.

Mấy năm gần đây, nghe Hoàng Quốc Đống nói người ta chuộng dùng đồ nội thất kiểu mới nên hàng của xưởng nhà nước ế ẩm, thành ra xưởng cũng làm ăn sa sút.

Thang Phượng ghé vào cửa hàng bách hóa mua ít bánh quai chèo, mang đến cổng xưởng nội thất lân la bắt chuyện với ông bảo vệ già.

Bà vốn xởi lởi, trước kia lúc rảnh rỗi cũng hay ghé xưởng chơi nên mọi người đều biết mặt.

Ông bảo vệ già lại càng quen thuộc.

Thế nhưng khi Thang Phượng hỏi dò xem mấy đợt Lưu Đại Dũng kêu tăng ca có thật sự ngủ lại xưởng hay không, ông lão cứ ấp a ấp úng, chần chừ không đáp.

Ông lão vừa gãi đầu vừa lảng tránh ánh mắt, thâm tâm cứ nơm nớp lo sợ lỡ miệng nói ra câu nào lại gây xào xáo nội bộ xưởng, hay làm gia đình Lưu Đại Dũng lục đục, rồi kéo theo một mớ rắc rối đổ lên đầu.

"Cái đó... tôi già rồi, trí nhớ cũng kém đi nhiều, không nhớ rõ lắm đâu, cô về tự hỏi ông Lưu nhà cô xem sao."

Thang Phượng vốn nhạy bén, thấy mình chỉ hỏi dò xem Lưu Đại Dũng có ngủ lại xưởng không mà ông bảo vệ đã lúng túng thế này, bà dư sức hiểu bên trong có ẩn tình.

Bà âm thầm nghiến răng, ngoài mặt vẫn tươi cười: "Bác ơi, xưởng mình dạo này làm ăn kém nhỉ, bình thường không phát lương thì bà con lấy gì sống?"

Ông bảo vệ già nghe vậy liền thở phào: "Cũng tàm tạm cô ạ, ít ra thì tiền lương không bị nợ."

Thang Phượng siết c.h.ặ.t nắm tay, cố nặn ra nụ cười: "Không nợ lương à? Thế thì tốt quá, là chỉ mình bác không bị nợ, hay ai cũng thế ạ? Hồi trước xưởng tôi chỉ trả lương cho lãnh đạo, còn công nhân chỉ được một nửa thôi đấy." Vừa nói, bà vừa mời ông lão ăn bánh quai chèo.

Ông bảo vệ già nhận lấy bánh, nhai giòn rụm: "Đương nhiên là chẳng ai bị nợ cả, nợ lương thì công nhân người ta làm loạn lên ngay."

Nhai được vài miếng, ông sực nhớ ra gì đó: "Ông Đại Dũng nhà cô bảo bị xưởng nợ lương à?"

"Dạ không, ổng chỉ than vãn là xưởng làm ăn không được như trước thôi."

"Không bằng trước thì đúng thật, nhưng may mà giám đốc mới của xưởng mình có tài, mấy năm nay cũng tập tành chuyển sang làm nội thất kiểu mới nên ít ra cũng vớt vát được chút ít khách."

Thang Phượng gượng cười: "Giám đốc giỏi quá nhỉ." Ngoài miệng thì khen, nhưng lòng bàn tay bà đã bị móng tay bấm đến ứa m.á.u.

...

Buổi tối, Gia Ngư tinh ý nhận ra sắc mặt khác thường của ba mẹ, có vẻ như họ đang giấu giếm một bí mật gì đó, nhưng lại cố tình lảng tránh không muốn cho cô bé biết.

Gia Ngư cũng không gặng hỏi, cô bé nhận thấy ba mẹ vốn hiếm khi giấu giếm chuyện gì với mình, chuyện công việc hầu như đều đem kể cho cô bé nghe.

Nếu ba mẹ đã không muốn nói, ắt hẳn là chuyện không phù hợp với lứa tuổi của cô bé.

Nên cô bé cũng chẳng buồn ép hỏi.

Đợi đến lúc đ.á.n.h răng rửa mặt, Gia Ngư mới thuận miệng hỏi một câu: "Chú Bình An đã điều tra ra được chuyện gì chưa mẹ?"

Tôn Yến Ni ớ ra một tiếng rồi ấp úng: "Vẫn chưa con ạ, không vội được đâu. Ngày nào chú Bình An cũng phải tất bật ngoài đường cả."

"Dạ, mẹ nhớ bảo chú Bình An giữ gìn sức khỏe nhé. Nhớ là phải trả tiền cho chú ấy đấy, trên tivi người ta cũng phải trả tiền thuê thám t.ử tư mà."

Tôn Yến Ni bẹo má con gái: "Con đúng là cái gì cũng biết, từ nay cấm xem tivi nữa. Thấy gì cũng học theo."

Cô nhận ra khả năng tiếp thu của con gái quả thực quá đáng nể.

Chỉ qua vài chương trình tivi mà con bé biết được bao nhiêu thứ. Chẳng biết thế là phúc hay họa.

Đôi khi cô cũng mâu thuẫn, vừa muốn con gái được hồn nhiên, vô tư, lại vừa muốn con mình lanh lợi một chút để không bị người đời lừa gạt.

Cứ nhìn tấm gương Thang Phượng mà xem, cô càng thấm thía phụ nữ thì vẫn nên tỉnh táo, khôn ngoan một chút.

Thôi thì chuyện đó để sau, đợi lúc con khôn lớn, cô sẽ truyền hết lại kinh nghiệm về những chuyện oái oăm đã từng chứng kiến, để Ngư Bảo có thêm vốn sống bước vào đời.

Tuyệt đối không để con bé bị ai ức h.i.ế.p.

Sáng hôm sau, Thang Phượng đến tiệm với hai quầng thâm rõ rệt trên mắt.

Tối qua, khi Lưu Đại Dũng lại giở bài ca tăng ca không về nhà, bà đã âm thầm bám gót.

Và bà đã tận mắt chứng kiến Lưu Đại Dũng bước vào nhà họ Ngô.

Suốt chặng đường về, bà không nhớ mình đã lê bước như thế nào. Tâm trí bà như một mớ hỗn độn, ngổn ngang với bao kỷ niệm đắng cay ngọt bùi suốt những năm tháng qua.

Bà tự hỏi, tại sao người một nhà mà lại có thể hai lòng? Một người đàn ông đã có vợ con đề huề, sao có thể ra ngoài đèo bồng? Đã qua cái tuổi tứ tuần, sắp đến ngày được nắm tay nhau đến đầu bạc răng long, cớ sao ông ta lại dở chứng như vậy?

Thâm tâm Thang Phượng ngập tràn đắng cay, nhưng khi bước chân vào cửa tiệm, núi công việc chất chồng buổi sáng đã cuốn phăng đi thứ cảm xúc chua xót ấy, khiến bà tất bật đến mức chân không chạm đất.

Phải đến khi ngơi việc, nhớ lại chuyện cũ, lòng bà lại quặn thắt.

Trong thâm tâm, bà không ngừng c.h.ử.i rủa Lưu Đại Dũng là kẻ vô lương tâm, dám ngang nhiên mèo mả gà đồng bên ngoài.

Những năm qua, hắn ta luôn lấy cớ xưởng làm ăn sa sút để không đưa một đồng nào về nhà. Hóa ra tâm trí lẫn tiền bạc đã dâng hết cho người ngoài.

Thang Phượng gục đầu xuống bàn làm việc trong phòng, bật khóc nức nở.

Càng nghĩ càng thấy uất hận.

Rồi lại nghĩ đến việc nếu mấy đứa nhỏ biết chuyện này thì sẽ mất mặt đến nhường nào.

Có một người cha trơ trẽn như vậy, sau này làm sao chúng dám ngẩng mặt lên với thiên hạ.

Bà càng khóc càng thêm tuyệt vọng. Tâm trí rối bời, chẳng biết những ngày tiếp theo phải đối mặt ra sao.

Bà khóc còn chưa đã thì tiếng gõ cửa đã vang lên: "Bà chủ ơi, hết bột mì rồi, cháu phải vào kho lấy thêm."

Thang Phượng vội quệt ngang hàng nước mắt, chẳng kịp xót thương cho thân mình, hối hả ra mở cửa phụ việc.


Nhìn thấy mắt bà đỏ hoe, mấy nhân viên thân thiết trong tiệm lo lắng hỏi: "Bà chủ sao thế? Tiệm mình gặp chuyện gì khó khăn à?"

"Không có gì đâu, chút chuyện vặt thôi." Thang Phượng thoăn thoắt khênh bao bột ra ngoài, giục mọi người tiếp tục làm việc.

Cô nhân viên thắc mắc: "Chuyện vặt mà cũng làm bà chủ phiền lòng sao?"

Thang Phượng thở dài: "Bộ tôi không biết buồn à?"

"Bà chủ tài giỏi nhường này, gánh vác cả cái cơ ngơi lớn thế này mà còn buồn phiền gì nữa. Phải cháu mà có bản lĩnh như cô, trời sập xuống cháu cũng chống đỡ được. Thời buổi này chỉ cần có tiền trong tay thì còn sợ gì chứ?"

Thang Phượng cười gượng, thầm nghĩ đám thanh niên này còn non nớt quá, chưa từng nếm mùi đời, lỡ gặp phải cảnh ngộ oái oăm như bà, có ôm đống tiền cũng chẳng giải quyết được vấn đề gì.

Lưu Đại Dũng đã giở trò xằng bậy rồi, bà dẫu có tiền cũng đâu thể quay ngược thời gian để ngăn cản ông ta. Cái đồ khốn nạn ấy, trong lúc bà còng lưng kiếm tiền nuôi gia đình thì hắn lại đi hú hí với đàn bà khác.

Bây giờ thì hay rồi, bà có tiền, còn Lưu Đại Dũng thì ngoại tình!

Tâm trạng Thang Phượng lại bắt đầu rối bời.

Bà chỉ muốn lao ngay đến xưởng của Lưu Đại Dũng, túm cổ áo hắn ta chất vấn cho ra nhẽ, tại sao hắn lại làm ra cái chuyện ô nhục này!

"Bà chủ ơi, đến giờ lôi thịt trong tủ đông ra rồi, sắp đến trưa, mình phải chuẩn bị gói hoành thánh thôi." Số thịt giao đến buổi sáng dùng không hết đều phải cất ngay vào tủ đông để bảo quản. Chìa khóa kho và tủ đông đều do Thang Phượng đích thân cất giữ.

Thang Phượng: "..." Đành gác lại, đợi xong việc, bà nhất định phải tìm thằng cha Lưu Đại Dũng đó tính sổ!

Thư Sách

Quần quật suốt một ngày dài, Thang Phượng chợt nhận ra mình chẳng còn chút sức lực lẫn tâm trí đâu mà đi làm ầm ĩ với Lưu Đại Dũng nữa.

Sự hối hả của công việc đã thu hút toàn bộ sự chú ý của bà vào việc kinh doanh.

Cảm giác sung sướng khi đếm những cọc tiền kiếm được cũng giúp bà tạm thời quên đi nỗi buồn phiền.

Thang Phượng thậm chí còn thoáng nghĩ, Lưu Đại Dũng ngoại tình thì mặc xác ông ta, cuộc sống của bà dường như cũng chẳng bị ảnh hưởng gì mấy. Có ông ta hay không, bà vẫn phải sống, tiệm vẫn phải mở.

Bà đâu có sống dựa dẫm vào Lưu Đại Dũng, tự mình kiếm tiền nuôi gia đình, thiếu vắng người đàn ông này, có vẻ như cũng chẳng có gì to tát.

Trời có sập đâu mà lo.

Chỉ là mỗi lần nghĩ đến tình nghĩa vợ chồng bao nhiêu năm... lòng bà vẫn nhói đau.

"Mẹ ơi, về thôi." Tiếng con trai Lưu Huy gọi từ ngoài cửa tiệm, cậu đang dắt chiếc xe đạp đứng đợi.

Thang Phượng tất tả dọn dẹp rồi đóng cửa ra về.

Ngồi sau lưng con trai, nghe con nhắc đến Lưu Đại Dũng, Thang Phượng lại chạnh lòng.

Nếu bọn trẻ biết ba chúng làm ra những chuyện đồi bại ở ngoài, chắc chúng sẽ bẽ mặt lắm.

Trong phút chốc, Thang Phượng thậm chí đã nhen nhóm ý định nhẫn nhịn vì con cái.

Chỉ cần Lưu Đại Dũng chịu cắt đứt với ả nhân tình kia, bà sẽ coi như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Cái gia đình này vẫn sẽ êm ấm như xưa...

Suốt dọc đường, bà cứ suy đi tính lại về khả năng này, đến mức chẳng buồn cất lời.

Càng nghĩ, bà càng thấy mình nên vì con cái mà nhẫn nhịn thêm một chút. Ít nhất cũng không thể để con cái trở thành đề tài đàm tiếu của thiên hạ.

Con trai con gái rồi cũng đến lúc dựng vợ gả chồng, sau này bàn chuyện hôn nhân, nhà thông gia mà biết có ông bố vợ/chồng ngoại tình thì còn mặt mũi nào nữa.

Thế nhưng, khoảnh khắc bước chân vào nhà, nhìn thấy bản mặt của Lưu Đại Dũng, Thang Phượng bỗng buồn nôn dữ dội.

Bà chạy vụt ra cửa, ọe khan mấy tiếng.

Con gái Lưu Tĩnh vội vàng chạy theo: "Mẹ ơi, mẹ sao thế?"

Thang Phượng xua tay ra hiệu không sao, quay đầu lại thì bắt gặp vẻ mặt trơ ra như tượng đá của Lưu Đại Dũng.

Trước đây Thang Phượng cũng chẳng để tâm mấy, vợ chồng già rồi, tình cảm tự nhiên phai nhạt, không còn mặn nồng như thuở son rỗi là chuyện thường.

Nhưng chứng kiến cảnh này, Thang Phượng mới cảm thấy lạnh buốt sống lưng. Chẳng phải tại vợ chồng già đâu, mà là do người đàn ông này vốn dĩ đã vô tâm.

Tối đến ngủ cùng phòng, Thang Phượng cảm thấy ngột ngạt không chịu nổi, đành ôm chăn sang ngủ ké phòng con gái. Trong căn phòng nhỏ xíu, con gái Lưu Tĩnh tựa đầu vào mẹ tỉ tê, hỏi han xem có phải công việc ở tiệm quá vất vả không, mà dạo này thấy tinh thần mẹ sa sút hẳn.

"Không có gì đâu, toàn ba cái chuyện vặt vãnh thôi." Thang Phượng cố giấu đi sự mệt mỏi, không muốn con gái bận lòng.

Lưu Tĩnh thở dài: "Mẹ có chuyện gì thì cứ nói ra, đừng cứ ôm đồm một mình. Ba cũng phải có trách nhiệm lo lắng chứ, con thấy ba bây giờ càng ngày càng vô tâm với gia đình."

Nghe con gái than trách, Thang Phượng mới giật mình nhận ra, hóa ra bọn trẻ còn tinh ý hơn cả bà. Trước kia hai đứa nhỏ đã từng phàn nàn về Lưu Đại Dũng, bảo ông ta hay bỏ bê gia đình, không màng đến nhà cửa, sống vô trách nhiệm. Lúc ấy bà còn đứng ra bênh vực ông ta, biện hộ rằng người lớn ai cũng có nỗi khổ riêng, công việc bận rộn thì lơ là gia đình cũng là điều dễ hiểu.

Bây giờ ngẫm lại, hóa ra bà đã quá tin tưởng Lưu Đại Dũng. Hơn nữa, vì bản thân hiếm khi phải dựa dẫm vào ông ta nên bà mới thấy sao cũng được. Nhưng con cái thì khác, chúng có sự phụ thuộc nhất định vào người cha, khi thấy cha không đáng tin cậy, chúng ắt hẳn sẽ bất mãn.

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Sau Khi Xuyên Về Thập Niên 90 Thì Bị Bế Nhầm - Chương 238 | Đọc truyện chữ