"Chuyện này ba cũng chưa rõ, bác Thang hứa sẽ báo lại sau, con đừng sốt ruột."

Gia Ngư gật đầu ngoan ngoãn.

Chuyện này tuyệt đối phải làm cho ra nhẽ. Từng chứng kiến bao nhiêu màn đấu đá thương trường khốc liệt, Gia Ngư vốn đã mang sẵn tính đa nghi.

Địch đã cài cắm "nội gián" vào tận phe ta, không đề phòng sao được? Ai biết lão Lưu Đại Dũng kia còn giở trò gì nữa.

Giống như những chiêu bài cạnh tranh bẩn thỉu sau này, các chuỗi nhà hàng cứ thi thoảng lại bị dính phốt vệ sinh an toàn thực phẩm để làm giảm uy tín thương hiệu.

Gia Ngư tất nhiên phải rào trước đón sau. Cho dù tương lai không làm ăn lâu dài với bác Thang đi chăng nữa, thì trong giai đoạn hợp tác này cũng phải gỡ gạc lại vốn liếng chứ. Đừng nói là mở tiệm chưa được đầy tháng đã phải dẹp tiệm. Đã thế lại còn bị lão Hoàng đ.á.n.h bại thì đúng là nhục nhã, sẽ trở thành vết nhơ muôn đời trong sự nghiệp kinh doanh của cô bé.

Tiếc là ba và bác Thang tuy có chí điều tra nhưng cách thức vẫn còn quá "ngây thơ", đơn điệu.

Phải tay cô bé thì đã thuê thám t.ử tư vào cuộc từ tám đời rồi.

Ngặt nỗi cô bé không thể công khai gợi ý điều này.

Thế là Gia Ngư đành phải tự biên tự diễn tạo cơ hội. Buổi tối sau bữa cơm, cô bé ôm khư khư cái tivi, liên tục bấm chuyển kênh.

Bấm đi bấm lại, cuối cùng cũng dừng ở một bộ phim hình sự Hong Kong.

Lâm Hướng Bắc và Tôn Yến Ni cũng vốn ghiền thể loại này nên cả nhà ba người vừa nhâm nhi trái cây vừa say sưa xem tivi.

Tôn Yến Ni đút cho con gái miếng táo, cười nói: "Ngư Bảo nhà mình cuối cùng cũng biết xem tivi rồi."

Lâm Hướng Bắc tiếp lời: "Giờ ra tivi màu màn hình phẳng rồi, bữa nào nhà mình tậu một cái cho xịn."

"Được đấy, cái tivi cũ này em sẽ chuyển ra nhà ăn xưởng. À mà anh nhớ đổi luôn cho ba mẹ một cái nhé, mình dùng đồ mới không lẽ để ông bà dùng đồ cũ."

Lâm Hướng Bắc gật gù: "Chuyện nhỏ." Giờ hầu bao rủng rỉnh, anh nói năng cũng hào sảng hơn hẳn.

Hai vợ chồng mải miết hàn huyên, bàn tính chuyện tương lai mà quên béng mất cái tivi.

Gia Ngư vẫn kiên nhẫn gặm táo, dán mắt vào màn hình, chờ đợi nhân vật quen thuộc trong mấy phim cảnh sát – "chỉ điểm".

Ngồi chờ đến lúc díu cả mắt thì tên "chỉ điểm" cuối cùng cũng xuất hiện.

"Mẹ ơi, chú này cái gì cũng biết hết trơn nè." Gia Ngư chỉ tay vào gã giang hồ trên tivi.

Tôn Yến Ni quay sang nhìn rồi giải thích cặn kẽ: "Chú đó đang làm nhiệm vụ mật cho mấy chú cảnh sát đấy con."

Gia Ngư làm bộ hiểu biết: "Con biết rồi, bạn con kể mấy người làm cho cảnh sát gọi là thám t.ử tư, thám t.ử thì cái gì cũng biết tuốt. Vậy chú ấy có biết vì sao người nhà bác Thang lại đi giúp lão Hoàng không ạ?"

Lâm Hướng Bắc và Tôn Yến Ni: ...

Bó tay, con bé này ghim thù lão Hoàng sâu đậm thật sự. Cứ hở ra là nhắc đến.

Thư Sách

Gia Ngư giục: "Mẹ ơi, tìm chú đó hỏi đi mẹ."

Lâm Hướng Bắc dỗ dành: "Chú ấy ở trong tivi, đâu có chạy ra ngoài được con."

Gia Ngư phụng phịu: "Vậy nhà mình mướn thám t.ử tư đi điều tra được không?"

Lâm Hướng Bắc ôm trán. Sự kiên trì của con bé đúng là không phải dạng vừa.

Tôn Yến Ni thì bật cười rạng rỡ. Cái dáng vẻ nghiêm túc của Ngư Bảo cưng xỉu đi được.

Gia Ngư nhíu mày tỏ vẻ không bằng lòng: "Không được ạ? Thế để con nhờ chú Bình An giúp, chú ấy cũng mặc đồ giống y chang mấy chú cảnh sát mà."

Đồng phục bảo vệ của Lý Bình An quả thực có đôi nét na ná cảnh phục. Lâm Hướng Bắc vuốt mặt đầu hàng: "Rồi rồi rồi, ba sẽ đi tìm người điều tra."

Chứ không để "bà chủ nhỏ" vì chuyện này mà ăn ngủ không yên thì khổ.

Việc thuê thám t.ử tư thì bất khả thi, Lâm Hướng Bắc đành cầu viện đến Lý Bình An.

Lý Bình An bây giờ là vệ sĩ kiêm luôn trợ lý cho anh, tháp tùng đi công tác đó đây, ngày thường cũng khá rảnh rỗi.

Xuất thân từng qua trường lớp đào tạo an ninh bài bản, nghe Lâm Hướng Bắc tóm tắt sự tình, Lý Bình An lập tức chốt hạ mục tiêu theo dõi là Lưu Đại Dũng.

Bởi lẽ Lưu Đại Dũng đích thị là "nội gián" do phe địch cài cắm. Chỉ cần bám sát ông ta là có thể ngăn chặn những chiêu trò phá hoại, đồng thời sớm muộn gì cũng lần ra sự thật. Quan trọng hơn, Hoàng Quốc Đống đã từng chạm mặt Lý Bình An, còn Lưu Đại Dũng thì chưa, việc bám đuôi theo dõi sẽ thuận lợi hơn nhiều.

Nghe những phân tích cặn kẽ của Lý Bình An, Lâm Hướng Bắc như được khai sáng, nhận ra bao điều mới mẻ. Ban đầu anh chỉ định làm lấy lệ cho xong nhiệm vụ với con gái, ai dè cách này lại khả thi đến vậy?

Lâm Hướng Bắc thầm ghi tạc phương pháp này vào đầu.

...

Lưu Đại Dũng dạo này đ.â.m ra chán ghét việc về nhà.

Con cái thì chẳng coi ông ta ra gì, ba mẹ lại nhất mực bênh vực Thang Phượng, còn Thang Phượng thì coi ông ta như vô hình. Cứ thò mặt về nhà là y như rằng phải hứng chịu những lời nhiếc móc của bà ấy.

Vì thế, ông ta thoái thác luôn việc đón Thang Phượng mỗi tối, đùn đẩy trách nhiệm cho cậu con trai Lưu Huy.

Ông ta cứ lang thang vật vờ ngoài đường, cũng chẳng dám bén mảng tới tìm Ngô Thái Hồng.


Từ cái hôm bị Hoàng Quốc Đống lật tẩy chuyện ngoại tình, ông ta lúc nào cũng sống trong nơm nớp lo sợ, cảm giác như có cặp mắt nào đó luôn dõi theo mình.

Nhưng mấy ngày liền không gặp, ông ta lại nhớ Ngô Thái Hồng da diết. Ngô Thái Hồng cũng là công nhân trong xưởng, chị ta vốn dĩ thế chỗ làm của người chồng đã khuất, một mình nuôi con mọn.

Luật bất thành văn, để giữ lại suất làm việc đó, chị ta không được phép tái giá, trừ phi có người chịu cảnh "chó chui gầm chạn" (ở rể).

Vì hai điều kiện ngặt nghèo này nên bao năm qua Ngô Thái Hồng vẫn chịu cảnh phòng không chiếc bóng.

Ở Ngô Thái Hồng, Lưu Đại Dũng tìm thấy sự dịu dàng, ân cần mà Thang Phượng chẳng bao giờ có. Ông ta đã cất công tiếp cận và lén lút qua lại với chị ta. Sự kiên trì của ông ta cuối cùng cũng được cả cậu con trai của chị ta chấp nhận. Đôi lúc, cảm giác gia đình ba người quây quần bên nhau còn đầm ấm, hạnh phúc hơn cả tổ ấm thật sự của ông ta.

"Haiz…" Đi dạo một lúc, vô thức Lưu Đại Dũng lại tản bộ đến dưới khu nhà của Ngô Thái Hồng. Nhìn ánh đèn hắt ra từ ô cửa sổ quen thuộc, ông ta dùng dằng không dám bước lên lầu. Đứng lặng yên một hồi lâu, ông ta thở dài sườn sượt rồi quay bước rời đi trong tiếc nuối.

Đi theo sát gót, Lý Bình An vừa nhồm nhoàm gặm bánh bao vừa ngước nhìn lên ô cửa sổ sáng đèn, rồi lại dán mắt vào bóng lưng lủi thủi của Lưu Đại Dũng.

Có biến rồi đây!

Hoàng Quốc Đống điên tiết khi phát hiện lượng khách mà gã dày công tung chiêu giảm giá để lôi kéo, nay lại bốc hơi đi đâu mất hút.

Gã đinh ninh Thang Phượng bên kia cũng đã nhập cuộc chiến giá cả. Lập tức sai nhân viên đi dò la tình hình để tùy cơ ứng biến.

Kết quả nhận được là tiệm Hoành thánh Bác Thang đang rầm rộ tung chương trình khuyến mãi mừng Quốc khánh.

Ăn một bát hoành thánh, tặng ngay một chiếc quẩy giòn rụm.

Hoàng Quốc Đống nghe xong đập bàn tức tối: "Cái bọn hám lợi, chỉ vì một cái quẩy rách..."

Nhân viên đứng cạnh thầm bĩu môi: "Hoành thánh nhà người ta vừa ngon lại còn được tặng kèm quẩy, đổi lại là tôi thì tôi cũng sang đó ăn."

Bản thân Hoàng Quốc Đống cũng thừa hiểu điều đó, gã nghiến răng, quyết định "đu trend" tặng kèm. Dù sao thì mục tiêu của gã là dìm tiệm của Thang Phượng xuống bùn, vả lại gã cũng nắm rõ chi phí đầu vào của bên đó. Chỉ cần dồn ép đến mức tiệm bên đó phải bán huề vốn, thì Thang Phượng sớm muộn gì cũng phải dẹp tiệm.

Nhưng ngặt nỗi tiệm gã đâu có bán quẩy. Ra tiệm chuyên bán quẩy hỏi thử, người ta hét giá hai hào một chiếc.

Nếu tặng kèm như vậy, đồng nghĩa với việc mỗi bát hoành thánh gã lại bị thâm hụt thêm hai hào lợi nhuận.

Hoàng Quốc Đống bèn nảy ra ý định tự chiên quẩy tại tiệm giống như Thang Phượng.

Bếp trưởng nghe lệnh thì mặt nặng mày nhẹ. Tuần trước, gã đột nhiên lôi từ đâu về một đống hoành thánh gói sẵn, tước luôn quyền bao ch.ót của bếp trưởng, thái độ thì lạnh nhạt, coi thường ra mặt. Cái cảm giác bị "vắt chanh bỏ vỏ" hiện rõ mồn một.

Nay đùng một cái lại bắt ôm thêm việc mà chẳng đả động gì đến quyền lợi.

Khối lượng công việc vốn đã bù đầu bù cổ rồi. Sợ người khác học mót nghề, mọi khâu từ trộn nhân đến nêm nếm gia vị đều một tay ông ta tự làm.

Nay lại còn phải hì hục chiên quẩy nữa.

Ông ta thẳng thừng yêu cầu tăng lương. Giao kèo lúc đầu chỉ là nấu hoành thánh, giờ bắt làm thêm việc thì phải trả thêm tiền.

Hoàng Quốc Đống nghe xong càng thêm phật ý. Trong giai đoạn cửa tiệm đang nước sôi lửa bỏng mà dám mở miệng đòi tăng lương, thế này chẳng khác nào uy h.i.ế.p ông chủ.

Phải tay gã ở kiếp trước thì thằng cha này đã bị tống cổ ra đường từ lâu rồi.

Nhưng dẫu có không đuổi việc thì gã cũng quyết không tăng lấy một xu.

Mới giao thêm tí việc đã làm nũng, thế này thì sau này làm sao quản được nhân viên? Cả tiệm thi nhau bắt chước thì gã còn làm ăn gì nữa?

Hơn nữa, gã vừa mới phải c.ắ.n răng chịu thiệt thòi để hạ giá cạnh tranh, nay lại đè đầu cưỡi cổ bắt tăng lương, mọi tổn thất cuối cùng vẫn đổ lên đầu ông chủ là gã.

"Cứ lo làm việc đi đã, chuyện lương lậu tính sau. Chỉ cần tiệm làm ăn phát đạt, tôi sẽ không để ai phải chịu thiệt thòi. Mọi người đều là công thần từ những ngày đầu, tôi hứa sẽ không phụ lòng mọi người." Hoàng Quốc Đống tung chiêu vẽ bánh quen thuộc.

Kiếp trước gã nào phải đau đầu bận tâm chuyện lương thưởng của nhân viên. Những việc vặt vãnh này đều do một tay Trần Mỹ Hà lo liệu. Sau này công ty lớn mạnh thì có phòng nhân sự xử lý theo quy định, gã đâu rảnh rỗi trực tiếp đứng ra đàm phán với từng nhân viên. Dẫu vậy, mấy chiêu hứa suông này gã vẫn thuộc nằm lòng.

Tiếc là ông bếp trưởng chẳng dễ bị dắt mũi. Từ vụ Thang Phượng bị hất cẳng, ông ta đã nhìn thấu tim đen "vắt chanh bỏ vỏ" của lão chủ này, thừa biết gã chẳng tốt đẹp gì. Đã không có tiền tươi thóc thật thì cũng đừng hòng ông ta nể mặt. Là người có tay nghề, ông ta chẳng lo thiếu đất sống, dọa đuổi việc ông ta cũng chẳng sợ. Ông ta lạnh nhạt đáp: "Tôi không biết chiên quẩy, cái món này phải có tay nghề đàng hoàng. Tôi chưa làm bao giờ, lỡ chiên hỏng thì phiền phức lắm."

"Ông..." Hoàng Quốc Đống tức sôi m.á.u, trong đầu đã tính đến phương án tìm người khác thay thế.

Làm chủ mà bị nhân viên nắm thóp thế này là điều gã căm ghét nhất.

Nhưng ở thời điểm hiện tại, gã cũng đành lực bất tòng tâm. Thời buổi này tuyển được người thạo việc đâu có dễ. Trước khi hất cẳng lão này, ít nhất gã cũng phải tìm được người khác đắp vào.

Hoàng Quốc Đống đành phân công cho nhân viên khác lo vụ chiên quẩy, dù sao cũng chỉ là quăng bột vào chảo dầu thôi mà, nhìn bộ dễ ợt.

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Sau Khi Xuyên Về Thập Niên 90 Thì Bị Bế Nhầm - Chương 236 | Đọc truyện chữ