Tôn Yến Ni thấy Trần Mỹ Hà tâm trạng đang vui vẻ, liền ngỏ lời mời cô đến lúc đó cùng ăn bữa cơm tất niên. "Nhà em đêm ba mươi mới ăn bữa tất niên chính, nên hẹn chị sang ăn tất niên sớm vào hôm hăm chín nhé."
Nghe vậy, hai mắt Trần Mỹ Hà sáng ngời nhìn Gia Ngư.
Gia Ngư hùa theo: "Mẹ Trần ơi, cùng ăn cơm nhé."
"Được, cùng ăn cơm. Đến lúc đó ăn ở nhà mẹ nhé, mẹ đi chợ mua đồ về nấu. Tay nghề của mẹ cũng được lắm đấy."
Gia Ngư khen: "Mẹ Trần nấu ăn ngon cực kỳ."
Trần Mỹ Hà nghe vậy liền bật cười, nhớ lại những cảnh tượng lúc trước nấu ăn cho Gia Ngư. Lần nào ăn cơm, Ngư Ngư cũng luôn miệng khen ngon.
"Thế đến lúc đó con ăn nhiều vào nhé."
Gia Ngư lập tức gật gật cái đầu nhỏ.
Tôn Yến Ni chợt nhớ ra: "Đúng rồi, mấy cuốn sách em đưa, chị đọc có chỗ nào không hiểu không?"
Trần Mỹ Hà thành thật: "Có một chút. Trước đây tôi chưa học qua nên có vài chỗ không hiểu lắm." Cô chỉ học hết cấp hai, thành tích không tính là kém nhưng cũng chẳng thể gọi là xuất sắc.
Tôn Yến Ni nói: "Có chỗ nào không hiểu, đợi lúc nào chị rảnh, chị em mình gặp nhau em sẽ chỉ cho."
Trần Mỹ Hà vô cùng cảm kích: "Phiền em quá, Yến Ni."
"Có gì đâu, chuyện nhỏ mà." Tôn Yến Ni hoàn toàn không để tâm. Càng tiếp xúc, càng hiểu rõ con người Mỹ Hà, cô càng cảm thấy đây là một người xứng đáng để kết giao. Hơn nữa hai người lại có duyên phận như vậy, trong lòng Ngư Bảo cũng rất thích Mỹ Hà. Cô thực sự không còn coi Trần Mỹ Hà là người ngoài nữa.
Thấy hai người thân thiết, tâm trạng Gia Ngư cũng rất tốt. Khi cô bé mới đến thế giới này, đối diện với mọi thứ đều mờ mịt, chính mẹ Mỹ Hà là người đã tiếp cho cô niềm tin, khiến cô cảm thấy kiếp này mình vẫn còn may mắn.
Dẫu không phải mẹ con ruột thịt, thì cũng có thể làm bạn bè. Nếu Lạc Lạc còn ở đây, Gia Ngư sẽ chủ động giữ khoảng cách để tránh hiềm nghi. Nhưng Lạc Lạc đã không cần mẹ Mỹ Hà nữa rồi, cô bé hy vọng mẹ Mỹ Hà có thể cảm nhận được thêm nhiều sự t.ử tế từ người khác.
Đưa quần áo cho Gia Ngư xong, tâm trạng Trần Mỹ Hà vô cùng thoải mái. Đứng nhìn bóng lưng Tôn Yến Ni và Gia Ngư đi khuất, cô chợt nhớ đến Lạc Lạc.
Lúc mua quần áo cho Ngư Ngư, cô cũng đã mua cho Lạc Lạc một bộ.
Từ sau khi ly hôn, cô chuyển hộ khẩu khỏi nhà họ Hoàng, gửi tiền cho Hoàng Quốc Đống, rồi không còn gặp lại Lạc Lạc lần nào nữa. Sắp Tết rồi, cũng nên sắm sửa quần áo mới cho con, chứ trông cậy vào Hoàng Quốc Đống thì đúng là vô vọng.
Trần Mỹ Hà chỉ biết Hoàng Quốc Đống đang ở cửa hàng, bèn tranh thủ lúc buổi chiều ít khách mà tìm qua đó.
Cô mua cho Hoàng Lạc một chiếc áo khoác phao và một chiếc mũ nhỏ. Cô không mua giày vì sợ chân con bé đổi cỡ. Quần áo có thể mặc tạm đồ rộng một chút, chứ giày dép thì không được.
Vừa đến bên ngoài cửa hàng của Hoàng Quốc Đống, cô đã thấy trước cửa bày một đống hàng hóa, bên trên còn cắm tấm bìa carton viết chữ "Xả hàng giảm giá 80%". Người xúm lại mua khá đông, ai nấy đều đang lựa chọn đồ ăn vặt.
Hoàng Quốc Đống và nhân viên Chu Ngọc Lâm bận tối tăm mặt mũi.
Nhìn thấy cảnh tượng này, trong lòng Trần Mỹ Hà dâng lên sự hoài nghi: Giảm giá 80% thật sao? Bán thế này chẳng phải lỗ vốn à? Hơn nữa còn là lỗ nặng. Nhưng chuyện này chẳng liên quan gì đến cô, cô cứ thế bước thẳng vào trong, rảo mắt tìm Hoàng Lạc.
Nhìn quanh một vòng không thấy bóng dáng con gái đâu, cô nhíu mày bước tới chỗ Hoàng Quốc Đống đang thu tiền: "Lạc Lạc đâu?"
Thấy Trần Mỹ Hà, Hoàng Quốc Đống mừng rỡ ra mặt: "Mỹ Hà, em đến rồi à."
Trần Mỹ Hà chẳng buồn nể mặt: "Tôi hỏi anh Lạc Lạc đâu?"
Hoàng Quốc Đống đáp: "Anh bận bịu thế này, nên gửi con về bên ông bà nội rồi."
Trần Mỹ Hà không thể tin vào tai mình: "Anh gửi con về bên đó á? Anh đưa con bé về bên bố mẹ anh, trong khi anh thừa biết họ là loại người như thế nào cơ mà!"
Hoàng Quốc Đống vốn dĩ gặp được Trần Mỹ Hà còn đang khấp khởi mừng thầm, hắn thực sự muốn hàn gắn với cô. Nhưng thấy bộ dạng hùng hổ chất vấn của vợ cũ, hắn cũng sinh ra bực bội: "Ông bà nội ruột của con bé thì có gì mà không đáng tin? Chuyện trước kia cũng chỉ là t.a.i n.ạ.n ngoài ý muốn. Hơn nữa, nếu không phải do cô nhẫn tâm đòi ly hôn, thì tôi có phải gửi con bé về chỗ ông bà nội không? Tôi mở cửa hàng buôn bán đầu tắt mặt tối, lấy đâu ra thời gian mà chăm con?"
"Đừng có viện cớ!" Trần Mỹ Hà tức giận.
Hoàng Quốc Đống hất hàm: "Cô mà xót con thì phục hôn đi, rồi cô về mà chăm con, thế chẳng phải là xong à?"
Nghe những lời này, Trần Mỹ Hà chỉ thấy buồn nôn.
Cô quay lưng bước thẳng ra khỏi cửa hàng. Lạc Lạc không có ở đây, cô chẳng buồn nhìn cái bộ mặt đạo đức giả tồi tệ của gã đàn ông này thêm một giây nào nữa.
Bị Trần Mỹ Hà ra mặt ghét bỏ như vậy, Hoàng Quốc Đống cảm thấy vô cùng nghẹn khuất: "Đợi tôi kiếm được bộn tiền rồi, xem cô làm thế nào!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Bây giờ quan trọng nhất là phải bán tống bán tháo đống hàng này đi đã. Thế là hắn lại tiếp tục đ.â.m đầu vào dọn dẹp, thu tiền.
Cô nhân viên Chu Ngọc Lâm đứng cạnh phụ lấy hàng, trong lòng cũng vô cùng bực bội. Trước đây cô vất vả lắm mới kéo được một mối làm ăn, thế mà hợp tác chưa được bao lâu, ông chủ đã tung chiêu giảm giá 80% xả hàng. Làm hại cô bây giờ mỗi lần gặp mặt vị khách mối kia đều thấy ngượng chín mặt.
Đã thế ông chủ lại còn chịu bán lỗ những thứ này, xem chừng cái cửa tiệm này sắp đóng cửa đến nơi rồi. Cứ nhận xong tháng lương này là cô phải chuồn thôi. Đi theo loại ông chủ này thì chẳng có ngày ngóc đầu lên được, đúng là phí hoài thời gian vô ích.
Hoàng Quốc Đống vừa thu tiền vừa đứt từng khúc ruột. Chút vốn liếng tích cóp được từ mấy năm bày sạp, lần này coi như lỗ sạch bách. Nếu không nhờ khoản tiền bồi thường của Lạc Lạc đắp vào, chắc chặng đường buôn bán tiếp theo hắn chẳng còn nổi một đồng tiền vốn.
Cũng chính vì cú vấp ngã cay đắng này, Hoàng Quốc Đống cuối cùng đã hạ quyết tâm: phải đi tìm mấy vị "công thần" sáng lập công ty của hắn ở kiếp trước để hợp tác.
Hắn tự kiểm điểm lại, lần này mình thất bại là do chọn sai sản phẩm, lại quá tin tưởng vào phong thủy cửa tiệm và năng lực của con bé Chu Ngọc Lâm. Cốt lõi vẫn là sản phẩm. Cứ nhìn công việc làm ăn thuận lợi của Trần Mỹ Hà là đủ hiểu. Lần tới, hắn nhất định phải chọn đúng sản phẩm. Trong tay những "công thần" kia có sẵn nguồn hàng. Trước đây vì hận bọn họ phản bội nên hắn mới cự tuyệt hợp tác, nhưng ngẫm lại, hắn đã giác ngộ rồi: làm ăn buôn bán thì không cần nghĩ ngợi nhiều, kiếm tiền trước đã. Đợi kiếm được tiền rồi thì đuổi cổ bọn họ đi sau cũng được. Dù sao thì quyền chủ động ở kiếp này vẫn đang nằm trong tay hắn.
...
Trần Mỹ Hà đi một mạch đến nhà cũ của họ Hoàng, đập vào mắt cô là hình ảnh Hoàng Lạc đang ngồi ngẩn ngơ trong phòng khách.
Trông con bé rất không vui. May mắn là mặt mũi và quần áo trên người vẫn sạch sẽ, đầu tóc chải chuốt gọn gàng. Nhìn qua thế này, hẳn là con bé không bị bạc đãi. Trần Mỹ Hà thở phào nhẹ nhõm một chút, khẽ gọi: "Lạc Lạc."
Hoàng Lạc nghe tiếng liền giật mình, ngước lên nhìn thấy Trần Mỹ Hà. Khoảnh khắc ấy, trong lòng con bé trào dâng một nỗi tủi thân tột cùng.
Cô bé bị gửi về nhà ông bà nội vì bố quá bận, khởi nghiệp quá vất vả, cửa hàng lại không có chỗ ngủ. Cô bé sẵn sàng cùng bố chịu khổ, nhưng bố nói không nỡ để con gái phải chịu cực. Hơn nữa cô bé là con gái, bố chăm sóc cũng có nhiều điều bất tiện. Vậy nên cô bé đành phải về sống ở nhà ông bà nội.
Nhà ông bà điều kiện cũng rất kém, nhà vệ sinh vẫn là kiểu hố xí cũ. Bữa ăn hàng ngày rất ít thịt, mùi vị cũng chẳng ngon lành gì. So với những ngày tháng trước kia cô bé từng trải qua, đúng là một trời một vực. Tối đến phải ngủ chung phòng với ông bà, hai người có thói quen ngủ rất xấu khiến cô bé không tài nào chợp mắt nổi. Hơn nữa, bà nội hoàn toàn chẳng để tâm đến cô bé. Sáng ra không mặc quần áo, cũng không chải tóc cho cô bé. Tất cả mọi việc Hoàng Lạc đều phải tự mình lo liệu.
Đối diện với những việc này, Hoàng Lạc chỉ biết tự an ủi bản thân: Bây giờ bố vẫn chưa khởi nghiệp thành công, điều kiện nhà họ Hoàng chưa tốt, bà nội còn phải bận rộn đan giỏ tre kiếm tiền nên mới không rảnh tay chăm sóc mình, cố nhịn một chút là qua thôi.
Nhưng điều khiến Hoàng Lạc uất ức nhất là, mỗi lần bà nội cho mấy anh họ ăn trứng gà, đều lén lút giấu cô bé. Hoàng Lạc sống ngần này tuổi đầu, chưa bao giờ phải nếm trải cảnh ngộ như thế. Ở nhà họ Lâm ngày trước dù nghèo đến mấy, người lớn cũng không đến mức lén lút giấu đồ ăn sau lưng cô bé. Về sau sống ở nhà họ Hoàng, cô bé càng được sung sướng, muốn ăn gì có nấy.
Cô bé thật sự không ngờ, những người nhà họ Hoàng luôn tỏ ra hòa ái thân thiện trong ký ức của cô bé, lại có thể hẹp hòi đến mức này. Ấn tượng về nhà họ Hoàng dường như đã không còn giống như trong trí nhớ nữa. Cô bé bắt đầu lờ mờ nhận ra, sở dĩ ngày trước người nhà họ Hoàng đối xử tốt với cô bé, có lẽ là vì sau này bố đã phát tài. Còn bây giờ bố vẫn chưa phất lên, những người này đương nhiên cũng sẽ không coi trọng cô bé. Nhưng dù mang tư tưởng của một người trưởng thành, hiện tại cô bé cũng chỉ mang thân xác của một đứa trẻ nhỏ, chẳng thể thay đổi được điều gì. Hơn nữa, lòng kiêu hãnh cũng không cho phép cô bé hạ mình đi xin xỏ một quả trứng gà để ăn.
Lần đầu tiên trong đời, Hoàng Lạc nếm trải cảm giác cay đắng của cảnh "ăn nhờ ở đậu". Cô bé rất muốn rời khỏi đây, muốn trở về bên bố, nhưng bố thực sự đang rất bận. Trong tiệm có bao nhiêu thứ cần giải quyết, phải đổi được thành tiền thì mới có vốn liếng để bước tiếp trên con đường khởi nghiệp làm giàu. Đã hứa là sẽ cùng bố đồng cam cộng khổ, thì cô bé không có quyền oán trách chuyện bố không có thời gian chăm sóc mình.
Lúc này, cô bé chợt nhớ đến những đứa trẻ ở các gia đình đơn thân mà người đời vẫn hay chép miệng xót xa, rồi lại không kiềm được sự oán hận trút lên đầu Trần Mỹ Hà vì đã quyết đòi ly hôn.
Nếu như không ly hôn, bố mẹ vẫn ở cùng nhau, thì cô bé đã không phải nhờ cậy ông bà nội chăm sóc. Cũng sẽ không phải sống lay lắt trong cảnh nhờ vả, chịu đựng sự ghẻ lạnh ở nhà người khác. Với trí nhớ của người trưởng thành, nếu được ở bên cạnh bố mẹ, cô bé hoàn toàn có thể tự chăm lo cho bản thân, dẫu có khổ cực đến đâu cũng không đến nỗi thê t.h.ả.m như bây giờ. Ở kiếp trước, giai đoạn đầu khởi nghiệp của nhà họ Hoàng dù có cực nhọc, Gia Ngư cũng đâu phải chịu những nỗi uất ức như cô bé bây giờ? Tại sao Gia Ngư không phải chịu khổ, còn cô bé lại phải chịu? Chỉ vì mẹ yêu Gia Ngư hơn! Lúc Gia Ngư còn ở bên cạnh, mẹ đâu có đòi ly hôn. Thế mà cô bé vừa mới trở về, mẹ liền ly hôn ngay tức khắc, biến cô bé thành một đứa trẻ nhà đơn thân bị người ta coi thường.
Chính vì những uẩn khúc đó, lúc này nhìn thấy Trần Mỹ Hà, Hoàng Lạc vừa thấy tủi thân, lại vừa không tránh khỏi sự hờn oán.
Hoàng Lạc đứng phắt dậy, cắm cổ chạy thẳng vào trong phòng, không thèm nhìn mặt Trần Mỹ Hà.
Bố mẹ Hoàng đang ngồi đan giỏ tre, nghe tiếng động bèn ngẩng đầu lên. Vừa thấy Trần Mỹ Hà, sắc mặt hai ông bà lập tức sa sầm. Bọn họ thực sự vô cùng chán ghét Trần Mỹ Hà, càng đừng nói đến việc cô ta từng hai lần tống bọn họ vào đồn cảnh sát.
Mẹ Hoàng cất giọng the thé: "Cô đến đây làm gì? Nhà này không chào đón cô!"
"Tôi đến thăm Lạc Lạc, nhân tiện mang cho con bé bộ quần áo mặc Tết." Trần Mỹ Hà dán mắt về phía căn phòng nơi Lạc Lạc vừa chạy vào.
Thư Sách
Mẹ Hoàng xua tay: "Để đồ lại đó rồi cô có thể đi được rồi. Chưa thấy người mẹ nào nhẫn tâm như cô, con cái còn nhỏ xíu thế mà nằng nặc đòi ly hôn, bây giờ còn bày đặt giả mù sa mưa đến thăm nom."
Trần Mỹ Hà làm lơ những lời khó nghe của mẹ Hoàng, chỉ hướng ánh mắt về phía cánh cửa: "Lạc Lạc, ra ngoài nói chuyện với mẹ một lát nào."
Nghe giọng nói dịu dàng của Trần Mỹ Hà, bao nhiêu nỗi tủi thân dồn nén trong lòng Hoàng Lạc bỗng chốc vỡ òa không kìm nén nổi, cô bé hét lên qua cánh cửa: "Mẹ và bố ly hôn rồi! Con không muốn nhìn thấy mẹ nữa!"
Nghe thấy thái độ gay gắt của cháu nội đối với Trần Mỹ Hà, bố mẹ Hoàng ngồi ngoài này đưa mắt nhìn nhau, trong lòng đắc ý vô cùng. Đúng là không nên nhận loại đàn bà như Trần Mỹ Hà làm mẹ.
Nghe vậy, hai mắt Trần Mỹ Hà sáng ngời nhìn Gia Ngư.
Gia Ngư hùa theo: "Mẹ Trần ơi, cùng ăn cơm nhé."
"Được, cùng ăn cơm. Đến lúc đó ăn ở nhà mẹ nhé, mẹ đi chợ mua đồ về nấu. Tay nghề của mẹ cũng được lắm đấy."
Gia Ngư khen: "Mẹ Trần nấu ăn ngon cực kỳ."
Trần Mỹ Hà nghe vậy liền bật cười, nhớ lại những cảnh tượng lúc trước nấu ăn cho Gia Ngư. Lần nào ăn cơm, Ngư Ngư cũng luôn miệng khen ngon.
"Thế đến lúc đó con ăn nhiều vào nhé."
Gia Ngư lập tức gật gật cái đầu nhỏ.
Tôn Yến Ni chợt nhớ ra: "Đúng rồi, mấy cuốn sách em đưa, chị đọc có chỗ nào không hiểu không?"
Trần Mỹ Hà thành thật: "Có một chút. Trước đây tôi chưa học qua nên có vài chỗ không hiểu lắm." Cô chỉ học hết cấp hai, thành tích không tính là kém nhưng cũng chẳng thể gọi là xuất sắc.
Tôn Yến Ni nói: "Có chỗ nào không hiểu, đợi lúc nào chị rảnh, chị em mình gặp nhau em sẽ chỉ cho."
Trần Mỹ Hà vô cùng cảm kích: "Phiền em quá, Yến Ni."
"Có gì đâu, chuyện nhỏ mà." Tôn Yến Ni hoàn toàn không để tâm. Càng tiếp xúc, càng hiểu rõ con người Mỹ Hà, cô càng cảm thấy đây là một người xứng đáng để kết giao. Hơn nữa hai người lại có duyên phận như vậy, trong lòng Ngư Bảo cũng rất thích Mỹ Hà. Cô thực sự không còn coi Trần Mỹ Hà là người ngoài nữa.
Thấy hai người thân thiết, tâm trạng Gia Ngư cũng rất tốt. Khi cô bé mới đến thế giới này, đối diện với mọi thứ đều mờ mịt, chính mẹ Mỹ Hà là người đã tiếp cho cô niềm tin, khiến cô cảm thấy kiếp này mình vẫn còn may mắn.
Dẫu không phải mẹ con ruột thịt, thì cũng có thể làm bạn bè. Nếu Lạc Lạc còn ở đây, Gia Ngư sẽ chủ động giữ khoảng cách để tránh hiềm nghi. Nhưng Lạc Lạc đã không cần mẹ Mỹ Hà nữa rồi, cô bé hy vọng mẹ Mỹ Hà có thể cảm nhận được thêm nhiều sự t.ử tế từ người khác.
Đưa quần áo cho Gia Ngư xong, tâm trạng Trần Mỹ Hà vô cùng thoải mái. Đứng nhìn bóng lưng Tôn Yến Ni và Gia Ngư đi khuất, cô chợt nhớ đến Lạc Lạc.
Lúc mua quần áo cho Ngư Ngư, cô cũng đã mua cho Lạc Lạc một bộ.
Từ sau khi ly hôn, cô chuyển hộ khẩu khỏi nhà họ Hoàng, gửi tiền cho Hoàng Quốc Đống, rồi không còn gặp lại Lạc Lạc lần nào nữa. Sắp Tết rồi, cũng nên sắm sửa quần áo mới cho con, chứ trông cậy vào Hoàng Quốc Đống thì đúng là vô vọng.
Trần Mỹ Hà chỉ biết Hoàng Quốc Đống đang ở cửa hàng, bèn tranh thủ lúc buổi chiều ít khách mà tìm qua đó.
Cô mua cho Hoàng Lạc một chiếc áo khoác phao và một chiếc mũ nhỏ. Cô không mua giày vì sợ chân con bé đổi cỡ. Quần áo có thể mặc tạm đồ rộng một chút, chứ giày dép thì không được.
Vừa đến bên ngoài cửa hàng của Hoàng Quốc Đống, cô đã thấy trước cửa bày một đống hàng hóa, bên trên còn cắm tấm bìa carton viết chữ "Xả hàng giảm giá 80%". Người xúm lại mua khá đông, ai nấy đều đang lựa chọn đồ ăn vặt.
Hoàng Quốc Đống và nhân viên Chu Ngọc Lâm bận tối tăm mặt mũi.
Nhìn thấy cảnh tượng này, trong lòng Trần Mỹ Hà dâng lên sự hoài nghi: Giảm giá 80% thật sao? Bán thế này chẳng phải lỗ vốn à? Hơn nữa còn là lỗ nặng. Nhưng chuyện này chẳng liên quan gì đến cô, cô cứ thế bước thẳng vào trong, rảo mắt tìm Hoàng Lạc.
Nhìn quanh một vòng không thấy bóng dáng con gái đâu, cô nhíu mày bước tới chỗ Hoàng Quốc Đống đang thu tiền: "Lạc Lạc đâu?"
Thấy Trần Mỹ Hà, Hoàng Quốc Đống mừng rỡ ra mặt: "Mỹ Hà, em đến rồi à."
Trần Mỹ Hà chẳng buồn nể mặt: "Tôi hỏi anh Lạc Lạc đâu?"
Hoàng Quốc Đống đáp: "Anh bận bịu thế này, nên gửi con về bên ông bà nội rồi."
Trần Mỹ Hà không thể tin vào tai mình: "Anh gửi con về bên đó á? Anh đưa con bé về bên bố mẹ anh, trong khi anh thừa biết họ là loại người như thế nào cơ mà!"
Hoàng Quốc Đống vốn dĩ gặp được Trần Mỹ Hà còn đang khấp khởi mừng thầm, hắn thực sự muốn hàn gắn với cô. Nhưng thấy bộ dạng hùng hổ chất vấn của vợ cũ, hắn cũng sinh ra bực bội: "Ông bà nội ruột của con bé thì có gì mà không đáng tin? Chuyện trước kia cũng chỉ là t.a.i n.ạ.n ngoài ý muốn. Hơn nữa, nếu không phải do cô nhẫn tâm đòi ly hôn, thì tôi có phải gửi con bé về chỗ ông bà nội không? Tôi mở cửa hàng buôn bán đầu tắt mặt tối, lấy đâu ra thời gian mà chăm con?"
"Đừng có viện cớ!" Trần Mỹ Hà tức giận.
Hoàng Quốc Đống hất hàm: "Cô mà xót con thì phục hôn đi, rồi cô về mà chăm con, thế chẳng phải là xong à?"
Nghe những lời này, Trần Mỹ Hà chỉ thấy buồn nôn.
Cô quay lưng bước thẳng ra khỏi cửa hàng. Lạc Lạc không có ở đây, cô chẳng buồn nhìn cái bộ mặt đạo đức giả tồi tệ của gã đàn ông này thêm một giây nào nữa.
Bị Trần Mỹ Hà ra mặt ghét bỏ như vậy, Hoàng Quốc Đống cảm thấy vô cùng nghẹn khuất: "Đợi tôi kiếm được bộn tiền rồi, xem cô làm thế nào!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Bây giờ quan trọng nhất là phải bán tống bán tháo đống hàng này đi đã. Thế là hắn lại tiếp tục đ.â.m đầu vào dọn dẹp, thu tiền.
Cô nhân viên Chu Ngọc Lâm đứng cạnh phụ lấy hàng, trong lòng cũng vô cùng bực bội. Trước đây cô vất vả lắm mới kéo được một mối làm ăn, thế mà hợp tác chưa được bao lâu, ông chủ đã tung chiêu giảm giá 80% xả hàng. Làm hại cô bây giờ mỗi lần gặp mặt vị khách mối kia đều thấy ngượng chín mặt.
Đã thế ông chủ lại còn chịu bán lỗ những thứ này, xem chừng cái cửa tiệm này sắp đóng cửa đến nơi rồi. Cứ nhận xong tháng lương này là cô phải chuồn thôi. Đi theo loại ông chủ này thì chẳng có ngày ngóc đầu lên được, đúng là phí hoài thời gian vô ích.
Hoàng Quốc Đống vừa thu tiền vừa đứt từng khúc ruột. Chút vốn liếng tích cóp được từ mấy năm bày sạp, lần này coi như lỗ sạch bách. Nếu không nhờ khoản tiền bồi thường của Lạc Lạc đắp vào, chắc chặng đường buôn bán tiếp theo hắn chẳng còn nổi một đồng tiền vốn.
Cũng chính vì cú vấp ngã cay đắng này, Hoàng Quốc Đống cuối cùng đã hạ quyết tâm: phải đi tìm mấy vị "công thần" sáng lập công ty của hắn ở kiếp trước để hợp tác.
Hắn tự kiểm điểm lại, lần này mình thất bại là do chọn sai sản phẩm, lại quá tin tưởng vào phong thủy cửa tiệm và năng lực của con bé Chu Ngọc Lâm. Cốt lõi vẫn là sản phẩm. Cứ nhìn công việc làm ăn thuận lợi của Trần Mỹ Hà là đủ hiểu. Lần tới, hắn nhất định phải chọn đúng sản phẩm. Trong tay những "công thần" kia có sẵn nguồn hàng. Trước đây vì hận bọn họ phản bội nên hắn mới cự tuyệt hợp tác, nhưng ngẫm lại, hắn đã giác ngộ rồi: làm ăn buôn bán thì không cần nghĩ ngợi nhiều, kiếm tiền trước đã. Đợi kiếm được tiền rồi thì đuổi cổ bọn họ đi sau cũng được. Dù sao thì quyền chủ động ở kiếp này vẫn đang nằm trong tay hắn.
...
Trần Mỹ Hà đi một mạch đến nhà cũ của họ Hoàng, đập vào mắt cô là hình ảnh Hoàng Lạc đang ngồi ngẩn ngơ trong phòng khách.
Trông con bé rất không vui. May mắn là mặt mũi và quần áo trên người vẫn sạch sẽ, đầu tóc chải chuốt gọn gàng. Nhìn qua thế này, hẳn là con bé không bị bạc đãi. Trần Mỹ Hà thở phào nhẹ nhõm một chút, khẽ gọi: "Lạc Lạc."
Hoàng Lạc nghe tiếng liền giật mình, ngước lên nhìn thấy Trần Mỹ Hà. Khoảnh khắc ấy, trong lòng con bé trào dâng một nỗi tủi thân tột cùng.
Cô bé bị gửi về nhà ông bà nội vì bố quá bận, khởi nghiệp quá vất vả, cửa hàng lại không có chỗ ngủ. Cô bé sẵn sàng cùng bố chịu khổ, nhưng bố nói không nỡ để con gái phải chịu cực. Hơn nữa cô bé là con gái, bố chăm sóc cũng có nhiều điều bất tiện. Vậy nên cô bé đành phải về sống ở nhà ông bà nội.
Nhà ông bà điều kiện cũng rất kém, nhà vệ sinh vẫn là kiểu hố xí cũ. Bữa ăn hàng ngày rất ít thịt, mùi vị cũng chẳng ngon lành gì. So với những ngày tháng trước kia cô bé từng trải qua, đúng là một trời một vực. Tối đến phải ngủ chung phòng với ông bà, hai người có thói quen ngủ rất xấu khiến cô bé không tài nào chợp mắt nổi. Hơn nữa, bà nội hoàn toàn chẳng để tâm đến cô bé. Sáng ra không mặc quần áo, cũng không chải tóc cho cô bé. Tất cả mọi việc Hoàng Lạc đều phải tự mình lo liệu.
Đối diện với những việc này, Hoàng Lạc chỉ biết tự an ủi bản thân: Bây giờ bố vẫn chưa khởi nghiệp thành công, điều kiện nhà họ Hoàng chưa tốt, bà nội còn phải bận rộn đan giỏ tre kiếm tiền nên mới không rảnh tay chăm sóc mình, cố nhịn một chút là qua thôi.
Nhưng điều khiến Hoàng Lạc uất ức nhất là, mỗi lần bà nội cho mấy anh họ ăn trứng gà, đều lén lút giấu cô bé. Hoàng Lạc sống ngần này tuổi đầu, chưa bao giờ phải nếm trải cảnh ngộ như thế. Ở nhà họ Lâm ngày trước dù nghèo đến mấy, người lớn cũng không đến mức lén lút giấu đồ ăn sau lưng cô bé. Về sau sống ở nhà họ Hoàng, cô bé càng được sung sướng, muốn ăn gì có nấy.
Cô bé thật sự không ngờ, những người nhà họ Hoàng luôn tỏ ra hòa ái thân thiện trong ký ức của cô bé, lại có thể hẹp hòi đến mức này. Ấn tượng về nhà họ Hoàng dường như đã không còn giống như trong trí nhớ nữa. Cô bé bắt đầu lờ mờ nhận ra, sở dĩ ngày trước người nhà họ Hoàng đối xử tốt với cô bé, có lẽ là vì sau này bố đã phát tài. Còn bây giờ bố vẫn chưa phất lên, những người này đương nhiên cũng sẽ không coi trọng cô bé. Nhưng dù mang tư tưởng của một người trưởng thành, hiện tại cô bé cũng chỉ mang thân xác của một đứa trẻ nhỏ, chẳng thể thay đổi được điều gì. Hơn nữa, lòng kiêu hãnh cũng không cho phép cô bé hạ mình đi xin xỏ một quả trứng gà để ăn.
Lần đầu tiên trong đời, Hoàng Lạc nếm trải cảm giác cay đắng của cảnh "ăn nhờ ở đậu". Cô bé rất muốn rời khỏi đây, muốn trở về bên bố, nhưng bố thực sự đang rất bận. Trong tiệm có bao nhiêu thứ cần giải quyết, phải đổi được thành tiền thì mới có vốn liếng để bước tiếp trên con đường khởi nghiệp làm giàu. Đã hứa là sẽ cùng bố đồng cam cộng khổ, thì cô bé không có quyền oán trách chuyện bố không có thời gian chăm sóc mình.
Lúc này, cô bé chợt nhớ đến những đứa trẻ ở các gia đình đơn thân mà người đời vẫn hay chép miệng xót xa, rồi lại không kiềm được sự oán hận trút lên đầu Trần Mỹ Hà vì đã quyết đòi ly hôn.
Nếu như không ly hôn, bố mẹ vẫn ở cùng nhau, thì cô bé đã không phải nhờ cậy ông bà nội chăm sóc. Cũng sẽ không phải sống lay lắt trong cảnh nhờ vả, chịu đựng sự ghẻ lạnh ở nhà người khác. Với trí nhớ của người trưởng thành, nếu được ở bên cạnh bố mẹ, cô bé hoàn toàn có thể tự chăm lo cho bản thân, dẫu có khổ cực đến đâu cũng không đến nỗi thê t.h.ả.m như bây giờ. Ở kiếp trước, giai đoạn đầu khởi nghiệp của nhà họ Hoàng dù có cực nhọc, Gia Ngư cũng đâu phải chịu những nỗi uất ức như cô bé bây giờ? Tại sao Gia Ngư không phải chịu khổ, còn cô bé lại phải chịu? Chỉ vì mẹ yêu Gia Ngư hơn! Lúc Gia Ngư còn ở bên cạnh, mẹ đâu có đòi ly hôn. Thế mà cô bé vừa mới trở về, mẹ liền ly hôn ngay tức khắc, biến cô bé thành một đứa trẻ nhà đơn thân bị người ta coi thường.
Chính vì những uẩn khúc đó, lúc này nhìn thấy Trần Mỹ Hà, Hoàng Lạc vừa thấy tủi thân, lại vừa không tránh khỏi sự hờn oán.
Hoàng Lạc đứng phắt dậy, cắm cổ chạy thẳng vào trong phòng, không thèm nhìn mặt Trần Mỹ Hà.
Bố mẹ Hoàng đang ngồi đan giỏ tre, nghe tiếng động bèn ngẩng đầu lên. Vừa thấy Trần Mỹ Hà, sắc mặt hai ông bà lập tức sa sầm. Bọn họ thực sự vô cùng chán ghét Trần Mỹ Hà, càng đừng nói đến việc cô ta từng hai lần tống bọn họ vào đồn cảnh sát.
Mẹ Hoàng cất giọng the thé: "Cô đến đây làm gì? Nhà này không chào đón cô!"
"Tôi đến thăm Lạc Lạc, nhân tiện mang cho con bé bộ quần áo mặc Tết." Trần Mỹ Hà dán mắt về phía căn phòng nơi Lạc Lạc vừa chạy vào.
Thư Sách
Mẹ Hoàng xua tay: "Để đồ lại đó rồi cô có thể đi được rồi. Chưa thấy người mẹ nào nhẫn tâm như cô, con cái còn nhỏ xíu thế mà nằng nặc đòi ly hôn, bây giờ còn bày đặt giả mù sa mưa đến thăm nom."
Trần Mỹ Hà làm lơ những lời khó nghe của mẹ Hoàng, chỉ hướng ánh mắt về phía cánh cửa: "Lạc Lạc, ra ngoài nói chuyện với mẹ một lát nào."
Nghe giọng nói dịu dàng của Trần Mỹ Hà, bao nhiêu nỗi tủi thân dồn nén trong lòng Hoàng Lạc bỗng chốc vỡ òa không kìm nén nổi, cô bé hét lên qua cánh cửa: "Mẹ và bố ly hôn rồi! Con không muốn nhìn thấy mẹ nữa!"
Nghe thấy thái độ gay gắt của cháu nội đối với Trần Mỹ Hà, bố mẹ Hoàng ngồi ngoài này đưa mắt nhìn nhau, trong lòng đắc ý vô cùng. Đúng là không nên nhận loại đàn bà như Trần Mỹ Hà làm mẹ.
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận