Tuy nhiên, Gia Ngư cũng chẳng vội nhắc nhở. Ở cái thời buổi này, có tay nghề, chịu khó động não một chút, cộng thêm chút quan hệ thì lo gì không hái ra tiền.

Những yếu tố này, nhà họ Lâm đều hội tụ đủ cả.

Điều cô bé cần bây giờ là để bố mình nếm trải trọn vẹn hương vị của việc khởi nghiệp. Lâm Hướng Bắc không phải kẻ vô não, cái anh thiếu là kinh nghiệm thực chiến. Cứ để anh va vấp, tự mình tìm cách giải quyết khó khăn, từ đó mới rèn giũa bản lĩnh được. Đến lúc "nước sôi lửa bỏng", cô bé sẽ tung ra vài "phao cứu sinh" nho nhỏ là được.

Trong bữa cơm tối, câu chuyện làm ăn của Lâm Hướng Bắc lại trở thành chủ đề nóng hổi.

Cả ngày chỉ có lúc này gia đình mới được quây quần, có chuyện gì cũng mang ra bàn bạc.

Gia Ngư cắm cúi ăn, Tôn Yến Ni và Cốc Hồng Bình cứ thi thoảng lại gắp thức ăn cho cô bé. Nhìn đôi má phúng phính của cháu gái, ai nấy đều tủm tỉm cười.

Ngư Bảo dạo này có da có thịt hẳn lên, khuôn mặt tròn trịa, đáng yêu vô cùng. Nhưng Cốc Hồng Bình vốn kỹ tính, theo một niềm tin dân gian, bà kiêng kỵ việc khen trẻ nhỏ mập mạp, khỏe mạnh trước mặt, sợ "nói trước bước không qua", đứa trẻ sẽ gầy rộc đi. Bà chọn cách "im lặng mà yêu", dồn hết tâm huyết vào việc chăm bẵm cháu.

Ăn xong miếng thịt, Gia Ngư ngẩng lên cười tít mắt với bà nội và mẹ.

Nhìn vẻ vô tư lự của con gái, Lâm Hướng Bắc thở dài sườn sượt: "Chuyện làm ăn này đau đầu thật đấy, biết tính sao bây giờ?"

Cốc Hồng Bình gợi ý: "Thì cứ bảo bố mày liên hệ với mấy xưởng quen ngày trước xem sao."

Lâm Hướng Bắc rụt rè: "Liệu người ta có tin tưởng không mẹ? Con thì biết năng lực của bố, nhưng bố nghỉ hưu lâu rồi, sợ người ta e ngại."

Cốc Hồng Bình gắt: "Phải thử mới biết chứ! Anh vay tiền ngân hàng rồi, phóng lao thì phải theo lao thôi, cấm có bàn lùi!"

Đúng vậy, Lâm Hướng Bắc hiểu rõ mình không còn đường lùi. Đã bước chân lên thuyền, chỉ có cách c.ắ.n răng chèo lái, không thì lấy đâu ra tiền trả nợ ngân hàng? Gia Ngư liếc nhìn vẻ mặt sầu não của bố, thầm tạ ơn trời vì đã khuyên bố đi vay ngân hàng. Chứ nếu ngửa tay xin tiền bà nội, chắc gặp khó khăn tẹo là ông bố "cá muối" này lại đòi bỏ cuộc ngay.

Lau sạch miệng, Gia Ngư lên tiếng: "Bố ơi, bố mua kẹo đi, cho người ta ăn thử, kẹo ngon thì người ta mới mua."

Lâm Hướng Bắc ngẩn tò te: "Bố có bán đồ ăn đâu mà mời kẹo?"

Gia Ngư giải thích: "Thì mẹ Trần bảo thế mà. Không cho người ta ăn thử, làm sao người ta biết ngon mà mua."

"..." Lâm Hướng Bắc cạn lời.

Tôn Yến Ni chợt hiểu ra: "Hướng Bắc, dịch vụ bảo dưỡng của mình có cho làm thử được không? Nếu làm thử được thì hay đấy. Cứ làm cho họ thấy, hiệu quả thì họ tự khắc tin."

Ông Lâm ngần ngừ: "Thử thì thử được, nhưng... thế thì có vẻ mất giá quá không?" Ông nhớ lại cái thời huy hoàng, người ta phải chạy chọt, đón rước cung phụng thì ông mới chịu đi sửa máy. Giờ bắt ông phải đi nài nỉ người ta cho làm thử, thấy cứ sao sao.

Gia Ngư nhận ra ngay cái tư tưởng bảo thủ của thế hệ trước. Đó cũng là lý do tại sao ở cái thời đại được gọi là "đứng trước gió heo cũng bay" này, vẫn có vô số người trắng tay, đơn giản vì họ không chịu thay đổi tư duy, cứ khư khăng bám víu vào quá khứ, không theo kịp sự vận động của thị trường.

"Bố ơi, để con ra chợ rao phụ bố nhé. Hồi trước con rao một cái là khách bu đông đen luôn."

Tôn Yến Ni xót xa: "Trời, con còn phải ra chợ rao hàng cơ à?"

"Vâng ạ, con ra chợ cùng mẹ Trần mà. Mẹ Trần nói nhỏ quá, chẳng ai nghe thấy. Con hét to, thế là khách ùn ùn kéo đến. Nhà không có tiền thì phải gọi to lên mới có khách, mới bán được hàng, mới có tiền sống chứ ạ."

Thế nên, thể diện có mài ra ăn được đâu, kiếm tiền mới là chân lý!

Nghe con kể, Tôn Yến Ni đau thắt ruột gan. Hóa ra tuổi thơ của con gái cô lại nhọc nhằn đến vậy. Mới tí tuổi đầu đã phải dãi nắng dầm sương ngoài chợ b.úa.

Cốc Hồng Bình cũng chạnh lòng không kém.

Gia Ngư tảng lờ sự xót xa của mọi người, hồn nhiên tiếp tục: "Để con đi rao cho bố, bố kiếm được tiền rồi thì mới lo cho ông bà nội được chứ."

Cốc Hồng Bình quay sang mắng ông Lâm: "Ông thấy chưa, đã muốn kiếm tiền thì dẹp cái sĩ diện rởm ấy đi. Ông tưởng ông là giám đốc nhà máy thép chắc?"

Ông Lâm cứng họng.

Lâm Hướng Bắc c.ắ.n răng quyết định: "Được rồi, mai con sẽ lên phòng xin danh sách liên lạc, hai bố con mình sẽ đến tận nơi đề nghị làm miễn phí một lần. Bố nhắm có kham nổi không, già cả rồi xương cốt còn dẻo dai không đấy?"

Ông Lâm phật ý: "Tao khỏe re, mày khỏi lo. Có điều ai nấu cơm cho tao ăn? Vợ mày với mẹ mày vụng thối vụng nát."

Gia Ngư lanh chanh: "Ông lên nhà ăn xưởng mà ăn, anh Hiểu Phi bảo cơm ở đấy ngon số dách." Anh Hiểu Phi là anh họ thứ hai của Gia Ngư. Dù nhà bác hai cũng ở trong khu tập thể, nhưng xa nhà ông bà nội nên ít khi qua ăn trực. Cả nhà ba người họ thường xuyên "đóng họ" ở nhà ăn xưởng.

Cốc Hồng Bình chốt hạ: "Quyết thế đi, hai bố con cứ thế mà tiến hành. Đã làm thì phải làm cho ra hồn. Cả tôi và cái Nam đều phải c.ắ.n răng bán rẻ thể diện vì chuyện này rồi, tuyệt đối không được để xôi hỏng bỏng không."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Có sự hậu thuẫn của vợ, ông Lâm còn dám hó hé gì nữa. Nhưng ngẫm lại, làm việc vì con vì cái, ông cũng thấy cam lòng. Từ ngày nghỉ hưu, bỗng dưng nay lại trở thành "nhân viên" cho công ty của con trai, ông cũng thấy háo hức, như tìm lại được bầu nhiệt huyết của thời trai trẻ.

Tiền vay ngân hàng vừa giải ngân, Lâm Hướng Bắc lập tức mang nộp cho nhà máy thép để thuê một văn phòng nhỏ và một cái kho chứa đồ nghề. Sau đó, anh kéo ông Lâm đi chọn thiết bị.

Lâm Hướng Tây - anh hai của Hướng Bắc - nghe tin cũng tạt qua xem tình hình. Tuy anh quản lý mảng hậu cần, không trực tiếp quản lý kho bãi, nhưng những chuyện nhập xuất trong xưởng anh nắm rõ như lòng bàn tay. Sẵn tiện ghé qua, anh cũng muốn góp ý dăm ba câu.

Nhưng vừa thấy em trai, anh đã bắt đầu càm ràm: "Chú Ba à, chú làm ăn kiểu gì mà để bố mẹ phải lao tâm khổ tứ thế này. Bố già rồi còn bắt đi khuân vác, sửa chữa."

Ông Lâm vội vã đỡ lời: "Bố tự nguyện mà."

Lâm Hướng Tây: "..."

Anh lại chép miệng chua chát: "Bố mẹ cũng chiều nó quá cơ, vét sạch tiền tiết kiệm cho nó quăng vào kinh doanh, nó có đáng tin không? Thà để tiền đó lo cho con bé Gia Ngư còn hơn."

Nghe câu này, Lâm Hướng Bắc bắt thóp được ngay sự bất mãn của anh hai. Hóa ra ông anh cứ tưởng anh dùng tiền dưỡng già của bố mẹ để kinh doanh. Nghĩ đến đây, Lâm Hướng Bắc thầm cảm ơn lời khuyên vàng ngọc của con gái, nhờ không động đến tiền của ông bà, giờ anh có thể vỗ n.g.ự.c tự hào, cãi lại tanh tách: "Ai nói em xài tiền bố mẹ? Em chưa rớ đến một cắc nào nhé!"

Lâm Hướng Tây bĩu môi: "Chú không dùng tiền bố mẹ thì lấy đâu ra vốn? Tưởng tôi là con nít chắc."

Lâm Hướng Bắc cười khẩy: "Em lừa anh làm gì? Tiền nong em vay mượn đàng hoàng, có giấy tờ chứng từ hẳn hoi, việc gì phải giấu diếm?"

Câu nói này đúng là như một cái tát vào mặt Lâm Hướng Tây! Anh ấm ức không nói nên lời.

Ông Lâm không muốn hai anh em cãi cọ, liền giải thích thêm: "Nó tự thân vận động vay ngân hàng ba vạn tệ đấy. Tuyệt nhiên không động đến một xu tiền của bố mẹ. Thằng Ba nó trưởng thành rồi."

Lâm Hướng Tây thầm mỉa mai, ba mươi tuổi đầu mới chịu trưởng thành, thật đáng nể. Nhưng nghe tin em trai không đào mỏ bố mẹ, cục tức trong lòng anh cũng xẹp xuống phần nào.

Sự ganh tị dẫu không thể xóa nhòa, nhưng anh cũng tự biết điều, không nên bù lu bù loa lên làm gì, kẻo lại mang tiếng ích kỷ, dòm ngó tài sản của bố mẹ.

Nhờ trút được cục tức, anh hai cũng nhiệt tình hơn hẳn, giúp em trai rà soát danh sách thiết bị trong kho, cùng ông Lâm lựa chọn được một dàn máy móc bảo dưỡng giá cả phải chăng mà chất lượng vẫn còn tốt chán.

Có mặt bằng, có đồ nghề, Lâm Hướng Bắc hăm hở nộp hồ sơ xin giấy phép kinh doanh. Mọi thủ tục hành chính sẽ được hoàn tất ngay trước Tết Nguyên đán.

Vạn sự khởi đầu nan, giờ chỉ còn chờ gió Đông thổi tới.

Anh dự định ra Giêng sẽ chính thức đi tìm kiếm khách hàng.

Tối về, anh tự đắc khoe thành tích với cả nhà. Nghe tin mọi việc hanh thông, cả nhà ai cũng khấp khởi mừng thầm. Hơn nữa, việc chọn thời điểm ra Giêng khai trương cũng hợp tình hợp lý, bởi cuối năm nhà máy nào cũng bận tối tăm mặt mũi, chẳng ai rảnh rỗi mà đi tân trang máy móc. Còn đúng nửa tháng nữa là Tết, chờ giấy phép về tay là đẹp.

Gia Ngư ngồi nghe mà sốt ruột. Bố cô lo liệu đâu vào đấy rồi lại định ung dung "nằm vùng" chờ qua Tết mới chịu động thủ. Nửa tháng ròng rã, thời gian là vàng là bạc đấy bố ơi!

Bệnh lề mề mãn tính, đụng đâu trì hoãn đó... Chẳng bù cho mẹ Mỹ Hà, đ.á.n.h hơi thấy cơ hội là chớp lấy liền tay.

Thư Sách

Bố cô đúng là phí hoài thiên thời địa lợi nhân hòa! Cứ cái đà lề mề này, nhỡ có đối thủ chớp thời cơ biếu quà cáp ngày Tết, cướp luôn mối thì khóc bằng tiếng Mán. Cơ hội là phải tự mình tạo ra!

Gia Ngư đ.á.n.h tiếng: "Bố ơi, cô giáo bảo hai hôm nữa là con được nghỉ đông rồi. Bao giờ con mới được đi học đàn piano ạ?"

Lâm Hướng Bắc vỗ về: "Từ từ đã con, để bố tìm cho con một thầy dạy đàn thật giỏi. Nhà mình chưa mua được đàn thì mượn tạm đàn của thầy học trước. Đợi công ty bố vào guồng, có doanh thu là bố tậu ngay cho con một chiếc đàn mới cứng."

Gia Ngư phụng phịu: "Cảm ơn bố, nhưng bố phải nhanh lên đấy nhé. Cô giáo dạy là việc hôm nay chớ để ngày mai, phải biết quý trọng thời gian. Con sẽ cố gắng học đàn chăm chỉ, bố cũng phải cố gắng làm ăn nhé."

Lâm Hướng Bắc nghe thấy nhột nhột, cảm giác như con gái đang "đá xéo" mình. Nhưng nghĩ lại, con bé mới ba tuổi rưỡi, chắc chắn là do anh cả nghĩ thôi.

Gia Ngư lại hỏi cắc cớ: "Lúc con đi học đàn thì ai đưa đón con ạ?"

"Tất nhiên là bố rồi."

Gia Ngư tròn xoe mắt: "Ủa, không phải bố làm ông chủ à? Ông chủ bận trăm công nghìn việc, đến ông nội còn không nấu nổi bữa cơm, làm sao bố rảnh rỗi mà đưa đón con?"

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Sau Khi Xuyên Về Thập Niên 90 Thì Bị Bế Nhầm - Chương 141 | Đọc truyện chữ