Giản Tinh Xán chưa bao giờ nghĩ sẽ có ngày mình ở trước mặt Thẩm Lâm Kiệt nghe được những lời như vậy.

Từ rất lâu trước kia, cậu chỉ là một cái đuôi nhỏ bám theo sau Thẩm Lâm Kiệt, khi đó, cậu còn nhỏ, chưa hiểu tình yêu là gì. Cậu chỉ biết mình rất thích ở bên cạnh sư huynh, ngoài người nhà ra thì sư huynh là người tốt nhất trên đời.

Tương tự, cậu cũng tự nhiên hiểu được, Thẩm Lâm Kiệt ưu tú nhường nào.

Anh từng là một kiếm sĩ nổi danh thiên hạ, còn cậu lại là một điềm xấu mang trong mình dòng máu Yêu tộc.

Cậu và Thẩm Lâm Kiệt khác nhau một trời một vực.

Thành ra tới tận bây giờ, cậu cũng không dám có ý gì khác với anh.

Trước kia cậu không hiểu thích một người là cái gì, nhưng từ khi trọng sinh đến thế giới này, cậu dần dần hiểu ra.

Cậu thích sư huynh.

Cậu thích việc anh luôn ở bên cạnh cậu, thích anh nghiêm khắc, thích sự dịu dàng của anh, thích... mọi phiên bản khác nhau của anh, chỉ cần là anh, cậu đều thích hết.

...

"Sư huynh, sao lại như vậy được?" Giản Tinh Xán cảm thấy yết hầu nghẹn lại. "Em rõ ràng vừa ngốc lại chẳng có chút ưu điểm nào, sao anh lại thích em chứ..."

Tim cậu như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.

Đúng lúc đó, một giọng nói vang lên từ xa—

"Xán Xán!" Là Thẩm Dã kêu tên cậu: "Điện thoại của cậu reo kìa, hình như là từ nhà cậu gọi tới. Cậu có muốn nghe không?"

Giản Tinh Xán sững sốt, cả người ngẩn ra, lập tức cất bước định quay về.

Có vẻ đề tài này sẽ kết thúc ngay tại đây, nhưng có người đã kịp thời chộp lấy cánh tay cậu, ngoái đầu nhìn lại, cậu liền đối diện đôi mắt đen sâu thẳm của Thẩm Lâm Kiệt, gắt gao nhìn cậu, tựa hồ muốn hút người vào trong đó, anh thấp giọng nói: "Sao lại không thể?"

Tim Giản Tinh Xán đập điêng cuồng, trong nháy mắt, cậu thậm chí còn tự hỏi có phải mình nghe được tiếng tim đập không.

Thẩm Lâm Kiệt cúi đầu, khuôn mặt tuấn tú áp sát vào cậu, khoảng cách rất gần.

"Anh thích em, thích từ lâu rồi." Giọng nói trầm ấm, quyến rũ, đôi mắt như muốn tan chảy cả một ngọn núi tuyết ngàn năm, khẽ câu môi, âm thanh vừa đủ cho mỗi cậu nghe: "Ngốc hay không thông minh cũng chẳng sao, người anh thích không cần theo tiêu chuẩn hay phải được sự công nhận của thế gian. Anh đã nói rồi, không cần phải vội vàng trả lời anh, Việt Chi, bây giờ anh đang bày tỏ tình cảm với em, là anh đang theo đuổi em."

Giản Tinh Xán tròn mắt, quá đỗi kinh ngạc đến nỗi suýt quên mất cách sắp xếp từ ngữ để nói ra.

Thẩm Lâm Kiệt chỉ nhẹ nhàng vuốt lại góc áo hơi xộc xệch vì gió núi, cong cong môi dịu dàng nói: "Đi đi, Thẩm Dã còn đang đợi em."

Rõ ràng anh rất mạnh mẽ,

Nhưng rồi cũng rất dịu dàng, làm người ta khó có thể cự tuyệt.
 
Giản Tinh Xán ngoan ngoãn gật đầu, mất hồn mất vía quay lại.

Thẩm Dã đưa điện thoại cho cậu, tò mò hỏi: "Cậu sốt à? Sao mặt đỏ thế?"

Giản Tinh Xán hậu tri hậu giác đưa mu bàn tay lên sờ sờ mặt, tò mò nhìn Thẩm Dã: "Đỏ đến vậy sao?"

Thẩm Dã gật đầu: "Đỏ, phải nói là rất đỏ!"

Dưới ánh mắt tò mò của hắn, Giản Tinh Xán ấp úng: "Tôi vừa mới ở bên kia, gió thổi hơi nóng."

Thẩm Dã: ?

Cậu có muốn nghe lại xem cậu đã nói gì không?

Tuy nhiên, Giản Tinh Xán không quan tâm nhiều như vậy, cầm điện thoại chạy đi. Đầu dây bên kia là Giản Trân, cô cũng đã xem tin tức và sự việc sáng nay. Nàng hỏi Giản Tinh Xán có sao không, có bị An Triết liên lụy đến không, và có áp lực gì khi lần đầu ghi hình cho một chương trình lớn không.

Giản Tinh Xán trả lời từng câu hỏi quan tâm của chị gái.

Cuối cùng, giải thích rõ hết mọi thứ, cậu cúp máy và thở phào nhẹ nhõm một hơi.

Sau khi kết thúc cuộc gọi, cảm giác chột dạ trên sân thượng vẫn còn vương vấn. Ảnh hưởng của chuyện này đối với cậu là quá lớn, lớn đến mức cậu cảm thấy đêm nay có lẽ sẽ mất ngủ. Đang suy nghĩ miên man, bên ngoài có tiếng gõ cửa -

Giản Tinh Xán bước ra mở cửa, ngập ngừng hỏi: "Có chuyện gì vậy?"

Một người phục vụ bưng khay đứng bên ngoài.

Người phục vụ mỉm cười nói: "Chào ngài, thầy Thẩm bảo tôi mang đến cho ngài. Thầy Thẩm nói ban ngày ngài bận rộn mệt mỏi, buổi tối có thể ngủ không ngon, nên nhờ tôi mang sữa nóng giúp ngủ ngon hơn, và một ít huân hương, tất cả đều có tác dụng thư giãn tinh thần. Thầy ấy nói hy vọng ngài có một đêm mộng đẹp."

Giản Tinh Xán nhìn những thứ trên khay.

Bất kể lúc nào, Thẩm Lâm Kiệt cũng đều rất chu đáo, luôn nghĩ đến cậu.

Sư huynh đối xử tốt với cậu như vậy, cậu đương nhiên cũng muốn đối xử tốt với anh.

Giản Tinh Xán lên tiếng: "Vậy thì, chắc nơi đây vẫn còn sữa nóng chứ? Sư huynh đã vất vả cả ngày, cũng rất mệt. Phiền anh mang cho anh ấy một ít..."

Người phục vụ mỉm cười nói: "Ngài yên tâm, thầy Thẩm nói, đừng lo cho ngài ấy, ngài ấy sẽ ngủ ngon. Giản tiên sinh mới ngày đầu đến đây hẳn còn chưa quen, thầy Thẩm nói, ngài ấy đã sống như vậy nhiều năm, đã quen từ lâu rồi."

Giản Tinh Xán sửng sốt.

Chỉ là một câu nói đơn giản, nhưng sau khi nói ra, mọi thứ dường như trở nên phức tạp hơn.

Thật giống như trong suốt những năm qua, chỉ có đêm nay là khiến cậu phiền muộn, tâm tư không yên. Cậu còn tưởng Thẩm Lâm Kiệt không dễ ngủ ngon, dẫn đến mất ngủ. Nhưng Thẩm Lâm Kiệt lại nói, hôm nay là ngày đầu tiên cậu ở đây nên sợ cậu không quen, mà người đàn ông kia đã sống như vậy nhiều năm, đã quen từ lâu rồi.

Tựa như anh đang nói.

Bao nhiêu năm qua, mỗi đêm anh đều nhớ đến cậu, không thể nào ngủ được.

...

Ngày thứ hai.

Mọi hoạt động trong khu bảo tồn đã kết thúc.

Đạo diễn nói rằng tối nay có hoạt động trong thị trấn và dân làng trên núi, bọn họ vừa đúng dịp.

Ngô Tấn Cương nói: "Đêm nay là ngày tưởng nhớ vị Thần Mèo trên núi. Người dân trong làng và thị trấn luôn coi vị thần đó là hiện thân của hạnh phúc và ước nguyện. Hàng năm cứ vào dịp lễ này, họ sẽ tập hợp tất cả mọi người ra quảng trường và thả một con mèo nhỏ. Bất cứ ai được con mèo tới trước mặt sẽ trở thành sử giả được Thần Mèo chọn, gánh vác nhiệm vụ tế thần thiêng liêng.

Nghe vậy, các vị khách cũng có chút tò mò.

Thẩm Dã nói: "Ai cũng có thể làm sứ giả, có hơi tùy ý quá không?"

"Nếu dính phải một đứa trẻ ba tuổi, chẳng phải ngay cả một đứa trẻ cũng có thể trở thành sứ giả sao?" Lăng Phong trầm ngâm suy nghĩ, nói: "Sao lại có chuyện thế được?"

Đạo diễn nói một cách bí ẩn: "Mọi người đừng nghĩ nghi lễ này tùy tiện. Thật ra vạn vật đều có linh hồn, sứ giả được chọn hàng năm đều được cả trấn và dân làng công nhận là có tấm lòng thiện lương và tâm tính thuần khiết!"

Nghe có vẻ hơi bí ẩn, nhưng cũng khơi gợi sự tò mò.

Buổi lễ bắt đầu vào buổi chiều.

Khi mọi người đến nơi, mới nhận ra nơi đây đông nghẹt, thậm chí phải nói là biển người. Hơn nữa, khoảng thời gian này chương trình cũng góp phần thu hút rất nhiều khách du lịch nên buổi lễ vô cùng đông đúc, các sạp hàng nhỏ ven đường đều đang bày bán mặt nạ.

Giản Tinh Xán tò mò hỏi: "Sao lại bán mặt nạ?"

"Bởi vì khi Mèo Tiên chọn sứ giả, không thể nhìn vào mặt mà phải nhìn vào trái tim", chủ sạp giải thích. "Đó là lý do tại sao tất cả mọi người tham dự buổi lễ đều phải đeo mặt nạ."

Giản Tinh Xán gật đầu.

Gian hàng có rất nhiều mặt nạ, muôn hình vạn trạng, đủ mọi kiểu dáng và kích cỡ.

Chủ sạp nói: "Quý khách có muốn mua một cái không? Chúng tôi đang có ưu đãi lớn, mua một tặng một, mua một cái mặt nạ tặng một cái mặt nạ."

Giản Tinh Xán nói: "Được."

Giữa vô số mặt nạ, cậu nhìn trúng một chiếc mặt nạ mèo trắng, chọn lấy rồi mang đến. Chủ quầy hàng thuận tay tặng cậu một chiếc mặt nạ mèo đen.

Giản Tinh Xán cầm hai chiếc mặt nạ.

Mấy người gần đó cũng đang bàn tán mua mặt nạ.

Thẩm Dã nhìn mấy chiếc mặt nạ hoạt hình trên quầy hàng rồi nói: "Chúng ta mua cái này đi. Ca cũng mua luôn cái này nhé?"

Thẩm Lâm Kiệt nhìn thoáng qua rồi nói: "Ấu trĩ."

Thẩm Dã hừ nhẹ một tiếng, tự mua cho mình một chiếc mặt nạ mèo hoạt hình.

Có người từ xa đi tới. Thẩm Dã thấy Giản Tinh Xán cầm hai chiếc mặt nạ, liền phấn khích chạy đến hỏi: "Xán Xán, sao cậu lại mua hai chiếc?"

Giản Tinh Xán giải thích: "Không phải, quầy hàng này tặng tôi thêm một chiếc nữa. Bên cậu còn ai không có mặt nạ không?"

Thẩm Dã và Lăng Phong mỗi người đã lấy một chiếc.

Lăng Phong lên tiếng trước: "Thầy Thẩm vẫn chưa có."

Thẩm Dã xua tay nói: "Thôi bỏ đi, anh trai tôi sẽ không thích mấy cái này đâu..."

"Tôi còn chưa kịp mua." Giọng nói trầm thấp, tao nhã của Thẩm Lâm Kiệt nhanh hơn cả Thẩm Dã, chậm rãi ngắt lời hắn.

Giản Tinh Xán vội vàng đưa nó cho anh và nói: "À, em còn một cái ở đây, anh có thích không?"

"Khá ổn." Thẩm Lâm Kiệt đưa tay nhận lấy, đeo lên khuôn mặt điển trai, nhếch môi. "Vừa vặn đó."

Giản Tinh Xán cười ngượng ngùng: "Anh thích là được."

Thẩm Dã liếc nhìn anh trai mình đầy vẻ khó tin.

Làm người đôi khi có thể giả tạo, nhưng thật sự không thể giả tạo đến mức này chứ!!!

...

Mọi người hướng về trung tâm chợ chuẩn bị tham gia sự kiện.

Giản Tinh Xán và Thẩm Lâm Kiệt đi phía sau.

Chợ ven đường tấp nập người qua lại, rất nhiều người đi bộ qua những con phố và thị trấn cổ kính. Giản Tinh Xán nhìn đường phố, nói: "Không ngờ nhà cửa ở đây được bảo tồn tốt đến vậy."

Thẩm Lâm Kiệt nói: "Mấy năm trước, anh đã đấu thầu rất nhiều nhà cửa và đất đai ở đây. Nhà họ Thẩm có rất nhiều sản nghiệp, bao gồm cả du lịch. Quyền phát triển thị trấn này và ngọn núi phía sau đều nằm trong tay anh, bảo tồn văn hóa và môi trường nơi đây thật tốt, em mới có thể nhìn thấy từng viên gạch ngói nguyên bản ở đây."

Giản Tinh Xán suýt thì sặc, cậu nhìn về phía Thẩm Lâm Kiệt, kinh ngạc cảm thán: "Sư huynh, nhà anh có tiền đến vậy sao?"

Thẩm Lâm Kiệt cúi đầu nhìn cậu, nói: "Là do anh chưa giới thiệu với em, trong nước cũng ít người biết đến danh tiếng của Tập đoàn Thẩm."

Giản Tinh Xán bị vị đại gia trước mặt giới thiệu cả buổi, cậu đeo mặt nạ mèo, có phần ngây thơ nói: "Vậy anh ơi, nhà anh nhiều tiền như vậy, hơn nữa anh còn là đại thiếu gia của nhà họ Thẩm, chắc anh không thiếu thứ gì luôn nhỉ?"

Thẩm Lâm Kiệt nhìn cậu với vẻ thâm thúy: "Cũng không hẳn."

Giản Tinh Xán tràn ngập sự tò mò, cậu không biết có thứ gì mà tiền không mua được: "Còn thiếu cái gì sao?"

"Đương nhiên." Thân hình cao lớn của Thẩm Lâm Kiệt từ từ cúi xuống, sát vào, mang theo mùi tre thoang thoảng. Anh ghé vào thì thầm bên tai Giản Tinh Xán, giọng nói trầm ấm, đầy sức hút: "Còn thiếu vợ nha."

Chương 81: Thiếu vợ - Chương 81 | Đọc truyện tranh