Khi hai nhóm này kết thúc, nhóm tiếp theo sẽ lên.

Đội Giản Tinh Xán sẽ đối đầu với đội của An Triết.

Như thể định mệnh, hai nhóm đối đầu kể từ lần chọn vị trí center, fans hai dội không mấy hòa hợp với nhau, thậm chí còn dần phát triển đến mức nước lửa không dung.

Nhóm của An Triết lên trước.

An Triết diễn một khúc cổ điển trong bộ đồ màu đỏ. Thân hình uyển chuyển và giọng hát nhẹ nhàng của hắn đã đem lại rất nhiều lời khen ngợi:

"Đây mới là người có thực lực."

"Đúng vậy, thật tuyệt vời."

''Giản Tinh Xán cách vách làm gì có bản lĩnh như này."

"Loại người đó cũng có thể nổi tiếng sao?"

"Lần trước nhảy cũng chả ra gì."

"Thật sự quá họa thủy*."

*Mang mầm họa

"Thật không rõ cậu ta lấy người hâm mộ đâu ra."

Biểu diễn kết thúc, rất nhiều người bị kinh diễm bởi tài năng vũ đạo của An Triết, biểu diễn trước có chỗ tốt như thế, dễ gây ấn tượng cho người xem, An Triết xuống sân khấu cũng nghe thấy không ít lời cổ vũ cùng tiếng hoan hô từ người hâm mộ, trong lòng mừng thầm, nhiều ra vài phần tự tin.

Chẳng mấy chốc đã đến lượt nhóm thứ hai, nhóm của Giản Tinh Xán.

Thành viên nhóm phần lớn là vocal, đây cũng là điều khiến nhiều người không coi trọng.

......

Đèn trên sân khấu tắt phụp, sương mù từ băng khô dần dần bao phủ toàn bộ sân khấu, sau đó một tiếng đàn tranh vang lên từ xa xa, trong trẻo, xa xăm. Ngay lập tức thu hút được rất nhiều sự chú ý của mọi người.

Một số khán giả phàn nàn:

"Lần này lại chơi nhạc cụ à?"

"Nghe chán rồi."

"Không có gì mới sao!"

Khi sương mù dâng lên, mọi người lại nghe thấy tiếng trống.

Khi nhìn rõ người trong sương mù, họ nhận ra người gảy đàn không phải là Giản Tinh Xán mà là đồng đội của cậu - Trương Nhạc!

Sau đó -

Khi tiếng trống vang lên lần nữa, một thành viên khác trong đội cũng xuất hiện. Hắn mặc một thân cổ trang màu xanh lam, chiếc trống treo quanh eo. Nhịp điệu mạnh mẽ, thủ pháp điêu luyện và chuyên nghiệp. Họ đã sử dụng nhạc cụ rất tốt trên sân khấu. Dù không có những bước nhảy hoành tráng nhưng không thể đánh giá thấp âm thanh đẹp đẽ mà nhạc cụ mang lại cho đôi tai và tâm hồn.

"Hoa rơi bay bay tán loạn"

"Hai mắt ta mê đắm."

Trên sân khấu sương mù khắp nơi, giọng hát trong trẻo của chàng trai chất chứa câu chuyện, trầm và mạnh mẽ:

"Khói sóng đập bờ sông, thuyền đánh cá"

"Đêm nay ngọn đèn dầu rã rời."

Nhạc cụ cổ điển và giọng hát lập tức thu hút mọi người. Ngay khi mọi người đang đắm chìm trong nhạc cụ và lời hát, sương mù cuối cùng cũng tan đi, phông nền của toàn bộ sân khấu biến thành rừng trúc xanh mướt với lá tre rung rinh, rả tích, ở cuối sương mù, một thiếu niên cầm kiếm xuất hiện, thanh kiếm bạc trong tay cậu di chuyển một cách tự nhiên và mượt mà.

Phòng phát sóng trực tiếp nổ tung rồi:

"Ôi đệt, là kiếm thật hả!"

"Cậu ấy thực sự đang múa kiếm sao?!"

"Trời ơi, tôi chỉ được thấy cảnh này trên phim truyền hình thôi đó."

Theo tiến độ âm nhạc, tiếng tranh và tiếng sáo vang lên cao, có chút thê lương uyển chuyển rồi lại hàm chứa tiếng ca bền bỉ và dễ nghe, ngay lập tức thu hút sự chú ý của mọi người:

"Quân không thấy thiếp múa nhẹ nhàng."

"Quân không thấy thiếp nhớ quân sao......"

Điệu múa kiếm theo tiếng hát mà di chuyển, áo xanh dọc theo thân kiếm tạo thành những đường cong tuyệt đẹp, chiêu thức thứ nhất mang theo ý niệm, là tiếng kêu thầm lặng, là tình cảm chấp nhất, lưu luyến dai dẳng, cậu như có khả năng bộc lộ sự không cam lòng trong tiếng hát kia, thay thế sự bất đắc dĩ trong bài hát. Ai ai cũng bị cậu hấp dẫn. Dưới ánh đèn sân khấu, khuôn mặt tuấn tú của hiệp khách đang vung kiếm, bóng kiếm bạc bao quanh người, lá rụng rả rích như một bức tranh tuyệt đẹp.

Đánh sâu vào thị giác rất tốt.

Các thành viên vẫn đang cố gắng thật tốt.

Tiếng hát đầy cảm xúc, tiếng đàn và tiếng tranh cổ kết hợp kể lại câu chuyện xưa kia, mọi người đều thực hiện nhiệm vụ của mình. Không có điệu nhảy nào sẽ làm cho bài hát trở nên tầm thường, nhưng màn múa kiếm của Giản Tinh Xán thực sự rất cuốn hút. Sau khi màn biểu diễn kết thúc, mọi người đều cảm thấy tiếc nuối:

"Hết rồi à?"

"Kết thúc rồi á?"

"Ahhh, tôi muốn nghe, muốn xem lại lần thứ hai."

"Đẹp, đẹp quá!"

"Sao múa kiếm đỉnh vậy. "

Khi bước vào giai đoạn bình chọn của khán giả, hầu hết mọi người vẫn chưa hoàn hồn. An Triết ở đội đỏ và Giản Tinh Xán sẽ ở đội xanh. Lúc đầu, số điểm hai đội ngang nhau. Sau đó, đội xanh dẫn đầu về số phiếu bầu. Chênh mười nghìn phiếu!

Một chiến thắng áp đảo.

Không hề trì hoãn.

Đội xuất sắc sẽ được khen thưởng hoa tươi và huy chương.

Khi Giản Tinh Xán từ sân khấu bước xuống hậu trường, những thanh âm hào hứng từ các học viên :

"Tuyệt vời!"

"Quá trâu bò luôn anh Xán."

"Cả nhóm của anh thật trâu bò. "

"Một bữa tiệc thị giác."

Mọi người đang cười nói vui vẻ, nhưng bên nhóm An Triết lại im lặng. Họ tưởng họ có thể sẽ đánh bại được nhóm toàn vocal của đối phương, nhưng lại không ngờ tới chỉ với điệu múa kiếm của Giản Tinh Xán cũng sẽ đè chết họ. Ánh mắt của Giản Tinh Xán và An Triết thoáng gặp nhau trong không trung, lại chậm rãi tách ra.

......

Vẫn còn một số nhóm biểu diễn. Sau khi biểu diễn, họ có thể nghỉ ngơi ở hậu trường.

Giản Tinh Xán cầm bó hoa của mình nhìn nhìn. Bông hoa cậu nhận được là hoa hướng dương. Trên đường trở về, ở góc ngoặt liền gặp Lưu Tuyết Tĩnh.

Lưu Tuyết Tĩnh đang an ủi An Triết, bà ta rất ngạc nhiên khi nhìn thấy cậu, nhanh chóng mỉm cười và nói: "Xán Xán, mẹ vừa định đi tìm con."

Giản Tinh Xán dừng một chút, nhẹ nhàng kéo dài khoảng cách, thấp giọng nói: "Có chuyện gì sao?"

"Còn có thể là chuyện gì? Đây không phải là vì quan tâm đến con sao?" Lưu Tuyết Tĩnh không lộ chút khuyết điểm nào. Bà biét đứa nhỏ này rất đơn thuần, liền ấm áp nói: "Mẹ vẫn luôn lo lắng cho con, mẹ nghĩ rồi, tuần sau là sinh nhật con, mẹ sợ lúc đó không ở trên đảo nên đã đặc biệt đến đây nhìn con một chút, nhân tiện chúc mừng."

Giản Tinh Xán nhìn khuôn mặt chân thành của bà, mím môi: "Cảm ơn."

Lưu Tuyết Tĩnh mỉm cười nói: "Xán Xán, sau khi buổi tối kết thúc, con có thể về sau được không? Mẹ còn có chuyện muốn nói với con. Chú nhỏ của con cũng tới, chú cũng rất nhớ con, rất muốn nhìn thấy con."

Lưu Tuyết Tĩnh nói: "Bác nhỏ của con đã chăm sóc khi con còn rất nhỏ. Ông ấy là tài xế của bố mẹ con và rất có cảm tình với con. Lần này, ông ấy còn mang đến cho con một món quà."

Giản Tinh Xán do dự một lúc. chỉ có thể nói: "Được."

Sau một hồi trao đổi, cậu muốn rời đi.

Nhưng Lưu Tuyết Tĩnh nhìn thấy bó hoa và huy hiệu trong tay Giản Tinh Xán rồi nói: "Đây có phải là phần thưởng mà con đã nhận được lần này không?"

Giản Tinh Xán gật đầu: "Đúng vậy."

Lưu Tuyết Tĩnh mỉm cười nhìn chiếc huy chương và nói: "Tính đưa cho mẹ sao?"

Dù sao thì huy chương lần trước cũng đưa cho bà, tuy rằng cũng không hiếm lạ, nhưng cũng không phải là không muốn.

Giản Tinh Xán tránh né tay bà, nụ cười của Lưu Tuyết Tĩnh biến mất. Cậu trai trẻ đứng đó một lúc, nhưng vẫn rất tốt bụng nói: "Tôi không thể đưa huy chương cho mẹ, nhưng có thể tặng bông hoa."

Trong lòng Lưu Tuyết Tĩnh cảm thấy tức giận nhưng trên môi vẫn tươi cười nói: "Được rồi, hoa cũng được, mẹ cũng rất vui."

Cuối cùng Giản Tinh Xán đưa cho bà bông hoa hướng dương.

Đưa xong cậu có vẻ hơi buồn vì bị thiếu hoa, đi rồi.

...

Cậu trở lại phòng khách và tình cờ gặp Tiêu Lâm.

Tiêu Lâm đang khâu vá, đôi mắt của Giản Tinh Xán sáng lên khi nhìn thấy mẹ mình, cậu mỉm cười chạy tới chỗ Tiêu Lâm: "Mẹ."

Tiêu Lâm cũng rất vui khi nhìn thấy đứa trẻ và nhanh chóng kéo tay cậu lại, nói: "Con vừa mới đi đâu? Vừa rồi mẹ tìm con mãi."

Giản Tinh Xán trả lời: "Con đi lấy huy chương."

Tiêu Lâm rất vui mừng khi nhìn thấy huy chương: "Con đạt được cái này à?"

Giản Tinh Xán ngoan ngoãn gật đầu: "Vâng!"

Tiêu Lâm xoa đầu đứa trẻ và cười nói: "Xán Xán của mẹ thật tuyệt vời."

Giản Tinh Xán nở nụ cười trên môi. Cậu thấy rất vui khi được mẹ khen ngợi. Do dự một lúc, thận trọng nói: "Vậy con sẽ đưa nó cho mẹ nhé."

Nụ cười của Tiêu Lâm càng tươi hơn, bà nói: "Được chứ?"

Giản Tinh Xán gật đầu thật mạnh: "Được mà!"

Tiêu Lâm vui mừng quá đỗi. Coi huy chương như bảo bối đến nỗi người phụ nữ cười không khép nỗi miệng. Thực ra, gia tộc Giản được coi là gia tộc lớn, thứ gì chả có, nhưng bà lại coi chiếc huy chương nhỏ này như báu vật.

Giản Tinh Xán đặt bông hoa hướng dương bên cạnh bà và nói: "Con sẽ tặng bông hoa này cho chị."

Tiêu Lâm không phản đối, nhưng sau khi nhìn nó, bà lại nói với vẻ nghi ngờ: "Đáng lẽ phải là một bó hoa chứ nhỉ?"

Giản Tinh Xán gật đầu và nói, "Đúng ạ, con đã gặp Lưu Tuyết Tĩnh trên đường đến đây."

Tiêu Lâm sửng sốt, bà biết đây là ai. Bà khẽ thở dài, không có ý gì, chỉ nói: "Chà, dù sao thì Lưu Tuyết Tĩnh cũng có quan tâm đến con. Tặng bà ấy một bông cũng đúng. Xán Xán, dù bây giờ con đã biết cha mẹ ruột nhưng cũng không thể bỏ qua lòng tốt của mẹ nuôi, sau này con phải hiếu thảo với bà ấy, biết không?"

Gia giáo Giản gia từ xưa đến nay rất tốt.

Đương nhiên, họ cũng sẽ giáo dục con cái thật tốt.''

Giản Tinh Xán đáp lại và ngoan ngoãn nói: "Vâng, con hiểu."

Một nhân viên bên ngoài bước tới và nói: "Cậu Giản, cậu có muốn qua ăn gì không?"

Giản Tinh Xán vừa kết thúc biểu diễn đã thấy đói rồi. Giản Tinh Xán đứng lên nhìn mẹ mình.

Tiêu Lâm cười nói: "Đi nhanh đi, chắc con đói lắm phải không? Mẹ sẽ đi cùng con."

Giản Tinh Xán gật đầu, họ đi ra khu vực nghỉ ngơi bên ngoài, Tiêu Lâm đột nhiên nhận được một cuộc gọi, bà để Giản Tinh Xán đi ăn trước và trả lời điện thoại.

Hành lang lúc này rất ít người, đa số đều ở hội trường, khi đi ngang qua hành lang, bà nghe thấy một giọng nói từ bên kia truyền đến:

"Hoa hướng dương này thật xấu xí."

"Em mau tìm nơi dục nó đi."

"Tiểu tạp chủng kia đưa toàn thứ chị chả thèm."

Tiêu Lâm dừng lại.

Sắc mặt phu nhân dịu dàng lập tức tối sầm lại.

"Tỷ à, không cần phải vậy."

"Thằng khốn nạn đó không phải bình thường rất nghe lời sao?"

"Em thấy nó rất nghe lời chị mà."

Lưu Tuyết Tĩnh như nghe phải một câu nói đùa. Bà nói: "Nghe lời có ích lợi gì? Vừa ngu xuẩn vừa không biết điều, nhìn thấy nó liền phiền, đúng là có mẹ sinh không có mẹ dạy, đúng khốn nạn, ôm được giải thưởng liền đi rêu rao khắp nơi như thể chưa từng đoạt được giải thưởng nào trong đời, nhìn thấy nó là chị càng thấy khó chịu..."

Hành lang bên ngoài ánh đèn sáng rực.

Giản Tinh Xán đi tới, nhưng chưa kịp đến gần cậu đã nhìn thấy sắc mặt không mấy tốt đẹp của mẹ mình, Tiêu Lâm cũng nhìn thấy cậu.

Cậu còn chưa kịp đến gần hơn.

Như sợ cậu đến quá gần, Tiêu Lâm nhanh chóng bước tới nắm lấy tay Giản Tinh Xán, dẫn cậu đến một quán ăn khác, mỉm cười ấm áp nói: "Chờ mẹ ở đây một lát, được không? Mẹ có chuyện phải làm."

Giản Tinh Xán không rõ nguyên do, vẫn gật gật đầu.

.....

Ở phía bên kia cầu thang, Lưu Tuyết Tĩnh vẫn đang nói chuyện với em trai mình, bà hừ nhẹ nói: "Chị đã mất kiên nhẫn với tên khốn đó từ lâu rồi. Nói thật chứ, cái huy chương mà nó có được nhờ chiến thắng cuộc thi lần trước kìa. Nó còn háo hức đưa cho chị như bảo vật ấy, chị ném nó xuống hồ rồi, cười chết mất!"

Cửa cầu thang đột nhiên bị đẩy ra.

Ánh sáng từ bên ngoài chiếu vào, Lưu Tuyết Tĩnh có chút kinh ngạc khi nhìn thấy người phụ nữ đứng bên ngoài, nói: "Cô là ai?"

Tiêu Lâm ngẩng đầu, sắc mặt lạnh lùng, nhướng mi nhìn bà ta: "Cười xong rồi à?"

Lưu Tuyết Tĩnh có dự cảm không tốt, nhưng vẫn kiên cường nói: "Quản chuyện gì vậy? Nghe lén người khác nói chuyện mà được à? Tôi khuyên cô đừng xen..."

"Chát!"

Một tiếng tát lớn và giòn vang lên trên cầu thang.

Tiếng càm ràm chợt im bặt.

Lưu Tuyết Tĩnh trợn mắt há hốc mồm tại chỗ, trên mặt hiện dấu bàn tay rõ ràng, bà ta không thể tin được nhìn về phía Tiêu Lâm: "Cô đánh tôi?"

Bà ta không thể tin được mình sẽ bị đánh.

Lưu Tuyết Tĩnh lao tới như điên, giơ tay lên: "Sao cô dám đánh..."

"Bang!"

Lại một cái tát vang lên, mặt bên kia xuất hiện một vết bàn tay rõ ràng, tinh tế.

Lưu Tuyết Tĩnh choáng váng, khi bà ta muốn lao tới thì lại bị đá thẳng vào lan can cầu thang, phát ra một âm thanh lớn. Cú đá từ đôi giày cao gót của Tiêu Lâm vô cùng đau đớn. Giọng nói Tiêu Lâm cực kỳ lạnh lùng, hoàn toàn mất đi dáng vẻ dịu dàng ôn nhu trước đó, đã từng là chưởng môn phu nhân - bà xắn tay áo lên: "Đánh cô đấy, thì sao?"

Chương 50: Tiêu Lâm Đánh Mẹ Nuôi (2) - Chương 50 | Đọc truyện tranh