Sau Khi Xuyên Thành Thiếu Gia Giả Cả Nhà Đều Trọng Sinh
Chương 43: Cha Ra Tay Hỗ Trợ (2)
Người khác có thể không rõ, nhưng đối với các bác sĩ mà nói thì đây quả thực là một loại năng lực kh*ng b*. Không những phân biệt được thảo dược tương khắc, thậm chí có thể nắn xương bằng tay không, ngay cả huyệt vị trên cơ thể người cũng hiểu biết như vậy.
Đây nào phải hiểu biết một chút.
Đây rõ ràng là nhân tài y học a!
Thẩm Dã cũng chủ động thò qua: "Thành thật đi, cậu chưa từng luyện qua bí thuật nào sau lưng chúng ta đúng không?"
Giản Tinh Xán bị nhìn như vậy khó tránh khỏi có chút khẩn trương, cậu nhẹ giọng nói: "Không có bí thuật gì cả, trước đây tôi từng thấy qua trong sách thôi."
"Thiệt hay giả." Thẩm Dã một bộ đừng có gạt tôi đấy nhá, thao thao nói: "Không lẽ là đại hồ ly, chuyên môn đến nhân gian tu hành?"
Giản Tinh Xán nhìn vẻ mặt thích thú của hắn, ôn thanh nói: "Vậy thì tôi chính là yêu quái, còn có thể ăn thịt người."
Thẩm Dã cười nhạo một tiếng, nói: "Cậu mới không ăn thịt người đâu!"
Giản Tinh Xán nhìn hắn, ánh mắt ngăm đen thâm trầm mang theo vài phần nghiêm túc không dễ phát hiện: "Vì sao lại nói thế? "
Năm đó cậu cứu được đứa trẻ bị bỏ rơi kia, hiện nguyên hình.
Dân làng đi ngang qua nhìn thấy, họ nói cậu là yêu quái ăn thịt trẻ con nên đã tập hợp các nhóm danh môn chính phái bao vây, diệt trừ Tề Võ Sơn.
Không phải tộc bọn hắn, tất có dị tâm.
Không có ai nguyện ý nghe cậu giải thích, không một ai tin cậu cả.
.....
Thẩm Dã cười lạnh nói: "Cậu ngốc như vậy, cho dù thực sự là đại hồ ly thì cũng là hồ ly ngốc."
Trương Sơn ở phía sau nói: "Cậu ấy rõ ràng là một con hồ ly tốt bụng."
Giản Tinh Xán bị bọn họ trêu chọc, có chút nghi hoặc nói: "Nếu là yêu quái, anh không sợ sao?"
Thẩm Dã giống như một đứa trẻ chìm đắm trong vở kịch, vừa uống nước vừa khoe khoang: "Yêu quái có gì đáng sợ chớ, mà nếu cậu là một con yêu quái thì cũng là một con yêu quái tốt bụng biết cứu người. Một số người còn đáng sợ hơn quái vật ấy chứ. Ví dụ như nhà tài trợ kia kìa, hại nhiều người như vậy, chẳng phải so với yêu ma quỷ quái còn đáng sợ hơn sao?"
Trong phòng nhất thời im lặng, mọi người đều không phản bác.
Bọn họ đang trò chuyện. Ngô Tấn Cương - người ban đầu muốn đi vào do dự một lúc, cuối cùng vẫn là rời đi.
Trợ lý theo sau đưa điện thoại cho hắn nói: "Giám đốc, nhà tài trợ Bách Tú đăng Weibo."
Ngô Tấn Cương châm một điếu thuốc, cầm điện thoại qua xem, nhìn thấy nội dung video, đứng trước camera là người đàn ông phụ trách chính ngày hôm đó, hắn đã mất đi vẻ kiêu ngạo vốn có trước kia, thay vào đó lại trông rất chật vật trước ống kính, cuối cùng tự tát thẳng vào mặt mình, như cảm thấy một cái chưa đủ liền tát liên tiếp vài cái.
Trong video, hắn than thở khóc lóc, không chỉ thừa nhận lỗi lầm của mình trước công chúng mà còn bày tỏ sẵn sàng chấp nhận các biện pháp trừng phạt của pháp luật, mong được mọi người tha thứ.
Người trợ lý cất điện thoại, cảm khái: "Thái độ của hắn bây giờ với hôm trước như hai con người khác nhau. Tôi nhớ nhà tài trợ này rất kiêu ngạo, còn đặc biệt sĩ diện. Làm sao có thể đăng những thứ như này lên trước mặt công chúng như Weibo?, rất đáng sợ."
Ngô Tấn Cương ngậm điếu thuốc trong miệng:" Đáng sợ?"
Người trợ lý nghiêng mặt nghi hoặc: "Không đáng sợ sao?"
"Ài" Ngô Tấn Cương đi trên hành lang, nhìn thoáng qua bóng đêm đặc sệt bên ngoài, chậm chậm nói:" Nếu hắn không đăng, sẽ có thứ còn đáng sợ hơn chờ hắn. "
Thẩm Lâm Kiệt vì tiểu bằng hữu, cái gì cũng làm ra được.
.....
Hai người lướt qua hành lang.
Sau khi trợ lý tắt điện thoại, anh ta có chút lo lắng nói: "Lần này Xán Xán thực sự rất dũng cảm, nhưng nếu cậu ấy cứ như vậy, sau này việc quảng cáo kinh doanh có quá khó khăn để làm tiếp không? Những nhà tài trợ đó sẽ sợ cậu ấy gây chuyện."
Đây là một hiệu ứng dây chuyền.
Một quả bom hẹn giờ, điều mà các nhà cung ứng lo sợ.
Ngô Tấn Cương nhớ đến vị đứng sau Giản Tinh Xán mà cười nhẹ: "Tiểu tử đó cũng không cần chúng ta nhọc lòng đâu."
Sau đó, một số học viên tham gia vụ túi trà đã được gọi đến phòng đạo diễn để tìm hiểu tình hình. Tình thế ảnh hưởng khá lớn, dù sao vẫn cần cẩn thận xử lý.
Khi cuộc trò chuyện sắp kết thúc, Ngô Tấn Cương vội vàng đi ra ngoài nghe điện thoại.
Người trợ lý chuyển cuộc gọi cho hắn, đầu bên kia là người mà Ngô Tấn Cương không bao giờ ngờ tới. Hắn mang theo chút kính trọng, mở lời: "Tùy Ân tiên sinh."
Đầu bên kia điện thoại truyền đến thanh âm có chút hiền từ: "Tấn Cương, đã lâu không gặp."
Ngô Tấn Cương cười cười nói: "Tôi rất vui khi được làm việc với ngài trong bộ phim ngài đầu tư năm ngoái. Tôi hy vọng rằng chúng ta có thể hợp tác lần nữa trong tương lai. Tôi nghe nói gần đây vợ ngài đang chữa bệnh bên Mỹ. Tôi mong vợ ngài sẽ sớm bình phục để về Trung Quốc, lúc đó tôi muốn mời ngài một bữa cơm, ngài nhất định phải cho tôi cái mặt mũi này. "
Mọi người trong giới kinh doanh đầu tư, không ai không biết Giản Tùy Ân.
Là nhà sưu tầm hàng đầu cả nước, có con mắt tinh tường, đầu óc thông minh, hiểu biết rộng và tài giỏi.
Mười mấy năm trước ông đã kiếm bộn tiền bằng cách đầu cơ trục lợi đồ cổ. Đồ cổ trải qua giám định của ông liền có thị trường và coi là vô giá. Sau đó vị này có lẽ đã chơi chán thư pháp, hội họa và đồ cổ, bắt đầu thâm nhập vào các thị trường khác. Bằng thủ đoạn hơn người nhanh chóng lập nghiệp. Trong những năm qua, ông đã đầu tư vào vô số ngành công nghiệp trong nước và là một đại gia cá sấu khổng lồ cấp đại lão.
Ngô Tấn Cương có chút bối rối, hắn không biết vì sao đại boss như vậy lại gọi hắn.
Trong lòng có chút thấp thỏm.
Tất nhiên hắn sẽ không cảm thấy vị cá sấu khổng lồ này tới ôn chuyện với mình.
Quả nhiên -
Giản Tùy Ân cười nói: "Tiểu Ngô, anh thật khách khí, tôi sao có thể không cho anh cái mặt mũi này? Bất quá, tôi cũng vừa lúc có việc, không biết anh có thể cho tôi một chút mặt mũi hay không."
Ngô Tấn Cương nhấn thuốc lá vào gạt tàn, hắn là người thông minh: "Tùy Ân tiên sinh cứ nói. "
Giọng của Giản Tùy Ân rất bình tĩnh ở đầu bên kia điện thoại, nhưng bên này tay của Ngô Tấn Cương vẫn không ngừng run rẩy.
Vào Nam ra Bắc nhiều năm như vậy, lần đầu tiên hắn không thể bình tĩnh đối mặt với một sự thật, hắn biết Giản Tinh Xán có bối cảnh lớn nhưng không ngờ nó lại lớn như vậy!
Sau khi Giản Tùy Ân nói xong sự sắp xếp của mình, ông vui vẻ nói: "Anh xem, chính là như vậy, có vấn đề gì không?"
"Không có, thật vinh hạnh cho chương trình của chúng tôi khi nhận được sự đầu tư và tài trợ của ngài. " Ngô Tấn Cương cố gắng giữ giọng bình tĩnh, hắn hít một hơi dài, quay đầu lại nhìn Giản Tinh Xán trong căn phòng cách đó không xa, thử nói: "Học viên trên đảo chúng tôi không có điện thoại di động nên không thể liên lạc với thế giới bên ngoài. Ngài có......muốn nói vài lời với Giản Tinh Xán không? "
Hắn chỉ muốn hỏi thử thôi,
Dù sao Ngô Tấn Cương cũng không biết vị đại lão này cùng Giản Tinh Xán có quan hệ gì.
Giản Tùy Ân là một doanh nhân rất có tiếng trong thành phố. Mấy năm nay ngoài gia đình ra, chưa bao giờ thấy ông để ý đến thứ khác.
Tuy nhiên, khi hắn nói những lời này, đầu điện thoại bên kia lại trầm mặc.
Vừa rồi giọng nói của Giản Tùy Ân vẫn luôn đêu đều đĩnh đạc, không hiểu sao bây giờ lại có chút khàn khàn: "Có thể sao? "
Ngô Tấn Cương không hiểu chuyện gì đang xảy ra, nhưng vẫn nhanh chóng gật đầu nói: "Có thể có thể, chỉ là một cuộc điện thoại thôi. Tôi giúp ngài gọi cậu ấy tới. "
Khi hắn chuẩn bị qua kia gọi.
Ngô Tấn Cương nghe thấy người bên kia điện thoại nói: "Có quấy rầy đứa nhỏ tập luyện không? "
Rõ ràng ông là một ông trùm kinh doanh thành đạt, chỉ gặp một thực tập sinh vô danh nhưng thái độ lại rất tôn trọng và nghiêm túc, thậm chí còn có chút rụt rè, thận trọng.
Phụ mẫu chi ái tử, tắc vi chi kế thâm viễn*.
*Ý muốn nói, phương thức yêu thương con cái tuyệt vời nhất của cha mẹ chính là lên kế hoạch cho tương lai lâu dài của con, chứ không phải là nuông chiều con hết mực.
Luôn luôn lo lắng mình đối xử không tốt với con cái.
Ngô Tấn Cương vội vàng nói: "Không có việc gì, hiện tại cậu ấy không trong quá trình huấn luyện. "
Lúc này Giản Tùy Ân mới cảm thấy nhẹ nhõm.
Trong phòng họp, Giản Tinh Xán đang nói chuyện với người bạn bên cạnh. Đột nhiên thấy đạo diễn Ngô Tấn Cương quay lại và vẫy tay gọi cậu. Cậu do dự một lát mới đứng dậy bước ra ngoài.
Ngô Tấn Cương đưa cậu đi. Sau khi lên sân thượng hắn liền đưa điện thoại cho cậu và nói: "Là Giản tiên sinh gọi."
Giản Tinh Xán ngẩn người.
"Hai người nói chuyện đi." Ngô Tấn Cương thức thời quay người: "Tôi đi trước." "
Giản Tinh Xán cầm điện thoại lên, nhìn màn hình cuộc gọi, cậu nhìn một lúc mới nhấc điện thoại lên áp vào tai. Gió chiều thổi qua, cậu cầm điện thoại lên nhưng không nói nên lời.
Mãi cho đến khi đầu bên kia vang lên tiếng thở dài mong manh.
Sau đó -
Cậu nghe thấy một giọng nói trầm thấp ấm áp ở đầu bên kia, là biệt danh của cậu: "A Việt."
Đôi mắt của Giản Tinh Xán mở to, cậu cứng người.
Đầu bên kia điện thoại nói tiếp: "Cha đã nghe thấy mẹ và chị gái của con nói về con hai ngày trước, mừng rỡ biết bao. Mẹ con và ta đều muốn về nước thăm con. Nhưng mẹ con đang bệnh, không thể đi xa được, ta cũng không thể phân thân, chỉ có thể mỗi ngày cùng nàng xem tiết mục của con. Nàng nói con đã trưởng thành hơn nhiều và biểu hiện đặc biệt tốt. Chúng ta thấy con đã giành giải thưởng nhóm xuất sắc, đều mừng cho con. "
"Trước đây mẹ con luôn muốn gặp con. Vốn tưởng đời này sẽ không bao giờ có cơ hội, nhưng không ngờ ông trời đối với chúng ta không tệ, còn có cơ hội gặp lại." Giản Tùy Ân, một người đàn ông trưởng thành lại có chút nghẹn ngào khi nói: "Con đứa nhỏ này, cho dù không có chúng ta ở bên, con cũng nên chú ý nhiều hơn đến sức khỏe của mình khi luyện tập, lúc tập luyện không cần quá liều mạng như vậy. Nhìn xem con gầy thành cái dạng gì rồi....?"
Trong ký ức của Giản Tinh Xán, phụ thân luôn cười ha hả, thập phần từ ái.
Lần đầu tiên cậu nghe thấy giọng nói nghẹn ngào của cha như thể nhìn thấy ở bên kia điện thoại, người đàn ông trung niên có mái tóc trắng. Tuổi ấu thơ cậu trải qua luôn được cõng trên lưng ông, muốn ông làm ngựa lớn. Sau những năm tháng dài đằng đẵng, nó đã cong đi theo thời gian.
Giản Tùy Ân vẫn đang nhỏ giọng hoài niệm.
Dường như không có logic nào cả, nghĩ đến cái gì là nói cái đó.
"Cha."
Một giọng nói rõ ràng và nghiêm túc đánh gãy lời ông.
Đây là lần thứ hai Giản Tinh Xán lên tiếng trong buổi tối hôm nay, cậu dừng một chút, đứng trên sân thượng của lâu đài, nhìn về phía biển cách đó không xa, đôi mắt hơi trầm xuống, giọng nói nhẹ nhàng mang theo cảm xúc dè dặt. Cậu nhẹ giọng nói: "Con cũng nhớ cha."
Bàn tay đang cầm điện thoại của Giản Tùy Ân hơi run lên, mũi chua xót.
Ông rõ ràng là người đã trải qua biết bao sóng to gió lớn, nhưng chỉ vì lời nói của đứa trẻ mà phải quay mặt, lau đi những giọt nước trên khóe mắt.
Trong lúc trò chuyện, người cha dày dặn kinh nghiệm này đã giấu tình yêu thương con cái trong môi răng, lời nói không rõ ràng, vấp váp nhưng may mắn thay, hài tử đã hiểu được tấm lòng của ông.
Giọng của Giản Tinh Xán vang lên từ đầu bên kia điện thoại: "Xin lỗi, đã làm mọi người lo lắng."
Cách đó không xa, trên mặt biển lấp lánh, sóng biển từng lớp từng lớp đánh vào bờ cát vàng.
"Cha à, cha gọi điện cho đạo diễn là vì lo lắng cho con phải không?" Giản Tinh Xán dựa vào lan can sân thượng, cúi đầu nhẹ giọng nói: "Con xin lỗi, con không cố ý khó dễ người khác, cũng không cố ý làm xáo trộn phòng phát sóng trực tiếp và gây phiền toái cho mọi người. Là bởi vì..."
Giản Tùy Ân nói, "Không sao đâu."
Ông ngắt lời.
"Không cần giải thích." Giọng nói của ông trầm thấp nhưng rất uy lực: "Bản thân ta hiểu con."
Bàn tay nắm lan can của Giản Tinh Xán dần thả lỏng.
"Con trước giờ không phải phiền toái." Cũng giống như nhiều năm trước, cậu cảm thấy ghê tởm bản thân vì huyết mạch Yêu tộc của mình, phụ thân đã thì thầm như thế này: "Ta và mẫu thân con rất tự hào về con."
Một cơn gió thổi đến từ xa, dường như thổi bay mọi lo lắng và trách móc trong cậu. Cuộc điện thoại tuy ngắn ngủi nhưng lại khiến cậu cảm thấy ấm áp không tả nổi, nhất là khi cha nói rằng tháng sau ông sẽ về Trung Quốc, sẽ cùng mẹ xem buổi biểu diễn của cậu, cậu càng hạnh phúc hơn.
Sau khi cuộc gọi kết thúc, Giản Tinh Xán chuẩn bị từ sân thượng đi xuống.
Nhưng vừa đẩy cửa để đi lên sân thượng, cậu liền nhìn thấy An Triết đang đứng phía trong, ánh mắt hai người chạm nhau, nụ cười trên mặt Giản Tinh Xán dần tắt, không khí trong giây lát trở nên yên tĩnh.
.....
Giản Tinh Xán cẩn thận đóng cửa lại.
An Triết mỉm cười nói: "Xán ca ca, anh ở chỗ này à. Em chỉ tình cờ đi ngang qua."
Giản Tinh Xán khẽ gật đầu, cũng không nói nhiều với hắn. Ngay khi cậu quay người rời đi, nụ cười trên mặt An Triết biến mất, hắn nói: "Em nghe thấy anh nói chuyện điện thoại với người khác."