Sau Khi Xuyên Thành Thiếu Gia Giả Cả Nhà Đều Trọng Sinh
Chương 34: Sắp Nhận Ra Sư Huynh Rồi!! (4)
Khán giả trong phòng phát sóng trực tiếp rất hào hứng khi thấy cảnh này:
"Tôi cười chết mất."
"Vì sao tôi lại cảm thấy Hầu Vương và Thẩm ảnh đế rất tốt với nhau?"
"Hai người kia đang nhảy disco tới lui."
"Lăng Phong mau giữ hắn lại."
Khi những người còn lại trên đảo nghe được thông báo thì đã là hai giờ chiều, chỉ còn chưa đầy một tiếng nữa là trò chơi kết thúc.
Khi giọng nói của Giản Tinh Xán xuất hiện trên loa phát thanh, mọi người đều ngạc nhiên.
Nghe cậu nói xong, trong số người còn đang lẩn trốn khắp nơi trên đảo, có người đứng lên nói: “Thì ra bản đồ kho báu nằm trong từng tấm thẻ của chúng ta, cho nên tôi mới thắc mắc tại sao tới giờ còn chưa có ai tìm được.!"
Những người khác như nhìn thấy ánh bình minh của chiến thắng:
"Vậy chúng ta hãy đến trung tâm thành thị tìm cậu ấy."
"Chúng ta hãy cùng nhau giải bản đồ."
"Như vậy chúng ta đều sẽ chiến thắng."
Mọi người đều rất phấn khích. Chỉ có An Triết đứng dậy và nói: "Tôi nghĩ tốt hơn hết là đừng vui mừng quá sớm. Ý tôi không phải là Giản Tinh Xán nói dối, nhưng không ai trong chúng ta dám chắc chắn liệu cậu ta có bị nhiễm bệnh hay chưa, đúng không?"
Nghe vậy những người khác liền bình tĩnh lại.
An Triết nói tiếp: “Nếu cậu ta đã bị nhiễm bệnh, chúng ta mà đi qua đó chẳng khác nào là bia ngắm sống, tặng đầu cho kẻ xâm lược.”
Vì hắn nói lời này, những người muốn đến đó liền trở nên thành thật.
Sự nghi ngờ lại nảy sinh.
Mọi người đều do dự, không dám tiến một bước.
Lúc này có người mở miệng: “Vậy ngồi đây có thể thắng được không?”
Mọi người nhìn về góc đường, là Ô Lan Đạt Thố.
Ô Lan Đạt Thố là một người tương đối im lặng, hắn không thích nói chuyện và chỉ thích ăn uống. Người này rất giỏi nhảy múa và là người nói chuyện dựa vào thực lực. hắn không dễ thân cận với người khác, không nghĩ tới sẽ vì Giản Tinh Xán mà lên tiếng.
“Không cần biết Giản Tinh Xán có bị nhiễm bệnh hay không, nhưng nếu không có cậu ấy nói, liệu có ai biết được bí mật của bản đồ kho báu hay không?” Ô Lan Đạt Thố đứng dậy vươn vai: “Dù sao chết cũng không thể tránh khỏi, đi vào trung tâm xem một chút thì có sao?”
Những người khác đột nhiên cảm thấy lời nói của Ô Lan Đạt Thố cũng rất có đạo lý.
"Nếu nhóm thủ hộ chúng ta còn không thể tin cậy lẫn nhau, vậy còn có thể trông cậy vào ai?" Ô Lan Đạt Thố không hề để ý người khác nghĩ gì, chậm rãi bước đi: "Nếu mọi người sợ hãi, vậy tôi đi trước."
Trước khi hắn nói thì mọi người còn chưa tin tưởng Giản Tinh Xán, nhưng khi hắn lên tiếng, mọi người dường như bớt sợ hãi hơn.
"Đúng vậy, lúc đầu nhóm chúng ta có 100 người."
"Nếu đoàn kết lại thì có lẽ chúng ta đã thắng từ lâu rồi."
"Nếu lúc đó mình tin tưởng nhau hơn thì nhanh rồi."
"Được rồi, tôi cũng sẽ đi, cùng lắm thì mạo hiểm!"
Mọi người lần lượt hướng về trung tâm thành thị. An Triết có chút kinh ngạc vì bọn họ đổi ý nhanh như thế, nhẹ giọng nói: "Mọi người..."
Nhưng không có ai để ý tới hắn.
Đáy mắt An Triết ngưng tụ lệ khí thật lâu không thể tiêu tan, bàn tay không tự giác siết chặt, nghiến răng bực tức!
Những người này muốn đi thì cứ đi, dù sao hắn cũng không đi!
Khi những người thủ hộ còn lại đến khu Trung tâm thành thị, tất cả lá bài đã được ghép lại với nhau. Vào lúc này, có vẻ những người thủ hộ và kẻ xâm lược đã không còn mối hận thù nào. Mọi người tập hợp lại chỉ để biết được một sự thật, sự thật về viên đá năng lượng.
Chỉ là tấm bản đồ được ghép lại này vẫn còn thiếu một vài chỗ.
Bởi vì một số người vẫn chưa đến.
Giản Tinh Xán ôn hòa nói: “Là trung tâm tọa độ, cách nhau mấy bức ảnh.”
Thẩm Dã sờ sờ cằm: “Không có vị trí cụ thể, khó tìm, tọa độ trong bản đồ này cũng giống như trên bản đồ đã cho, ở trung tâm thành thị có rất nhiều điểm khác nhau, mọi người nghĩ sao?"
Chuyện lại trở nên bế tắc.
Lúc này -
Giản Tinh Xán nói: "Tôi trèo lên cây xem xem."
Những người khác đều ngạc nhiên nhìn cậu, chỉ có ánh mắt của Thẩm Lâm Kiệt trầm ổn, bất động thanh sắc.
Thẩm Dã nói: “Đừng cậy mạnh, cây cổ thụ đó sao có thể dễ trèo lên chứ?”
“Không sao, tôi có thể làm được.” Giản Tinh Xán nói: “Tôi trèo cây rất giỏi.”
Mọi người không thể tranh cãi.
Giọng nói của Thẩm Lâm Kiệt trầm thấp mà uy lực: “Để cậu ấy thử.”
Khi không có người nào tin tưởng cậu thì tựa hồ luôn có người đứng ở bên cạnh, tin tưởng cậu, ủng hộ cậu vô điều kiện.
Giản Tinh Xán có chút cảm động nhìn Thẩm Lâm Kiệt, trong lòng nóng bức không thể giải thích được.
Thẩm Lâm Kiệt thấp giọng nói: “Cẩn thận.”
Giản Tinh Xán gật đầu thật mạnh, cậu xắn tay áo bắt đầu trèo cây, lần trước cậu leo liền được khán giả đặt cho biệt danh là Hầu Vương, mọi người đều lấy biệt danh này để trêu chọc cậu, nhưng lần này cậu trèo lên cây vì cậu đang chạy về phía nguy hiểm và là niềm hy vọng của đồng đội.
Lần này không ai lộ ra ánh mắt giễu cợt nữa.
Giản Tinh Xán trèo lên cây, ngồi trên cành cây đem hết thảy thu vào đáy mắt, trong đầu bắt đầu so sánh tọa độ trên bản đồ.
..…
Khoảng hai mươi phút sau, cậu leo xuống.
Thẩm Dã tiến lên nói: "Ở đâu?"
Giản Tinh Xán thành thật nói: "Hình như ở trong lâu đài."
Nghe cậu nói vậy, mọi người ồ lên.
Lướt qua tầng tầng con đường, gần như chạy vội về phía lâu đài, mỗi người đều xuất phát từ lâu đài, trải qua nhiều khúc quanh, gặp vô số khó khăn, cuối cùng lại trở về vị trí ban đầu.
Khi cậu đứng thở hổn hển trước lâu đài, có một hộp kho báu được đặt ngay ngắn trên hòn non bộ cạnh đài phun nước cách đó không xa.
Giản Trân đứng gần đó mỉm cười nói: "Chào mừng trở lại, những vị thiếu hiệp trẻ tuổi."
Rất nhiều người trên đường quá chú ý đến danh lợi, vì phần thưởng mà bôn ba, rất nhiều người sẽ quên con đường mình từng đi qua.
Vội vàng theo đuổi đồ vật hư vô, thật ra kho báu chân chính đã sớm bên cạnh người.
Giản Tinh Xán nhìn rương kho báu, ngốc tại chỗ.
Thẩm Dã vươn vai nhìn những người trong tổ tiết mục phàn nàn: “Bị các người chơi một vố rồi.”
Giản Trân nói: “Ai muốn mở rương kho báu?”
Rất nhiều học viên cũng chạy lại, mọi người bốn mắt nhìn nhau, có người lên tiếng đầu tiên:
"Giản Tinh Xán, để anh ấy mở đi!"
"Đúng vậy, để cậu ấy mở."
" Nếu không có cậu ấy, chúng tôi cũng không thể tìm thấy!"
"Tôi đồng ý!"
Giản Tinh Xán nhìn thấy ánh mắt khích lệ của mọi người, cuối cùng chậm rãi bước về phía trước và mở chiếc hộp ra. Bên trong là một viên ngọc sáng bóng và trong suốt có khắc chữ "Ý định ban đầu".
Phần thưởng lớn nhất, kho báu lớn nhất là có thể giữ đúng ý định ban đầu của bạn trên đường đi.
Giản Trân dẫn đầu vỗ tay: "Chúc mừng chiến thắng của nhóm người thủ hộ."
Tiếng huýt sáo và tiếng reo hò vang lên xung quanh, mọi người không ngừng tiến đến thưởng thức viên đá, trên khuôn mặt mỗi người đều mang theo ý cười.
Giọng nói của đạo diễn cũng vang lên trong loa: “Ban đầu chỉ có một nhóm chiến thắng thôi, nhưng lần này thành công là do kẻ xâm lược và người thủ hộ cùng nhau đạt được, nên tất cả học viên đều có thể tham gia bữa hải sản tối nay."
Sau đó là những tiếng reo hò chói tai.
Niềm vui, hạnh phúc của tuổi trẻ đôi khi rất giản dị.
Mọi người bận rộn chạy khắp nơi báo tin vui cho nhau, giữa những tiếng nói vui vẻ, Giản Tinh Xán quay lại tìm Thẩm Lâm Kiệt nhưng không thấy.
Giản Trân nói: “Mọi người có thể đi tắm rửa và nghỉ ngơi.”
Sau khi hoàn thành nhiệm vụ trong ngày, mọi người được nghỉ ngơi thả lỏng, thậm chí có học viên còn được lấy điện thoại.
Chỉ là trên lâu đài bị chặn tín hiệu nên chỉ có thể chơi các trò chơi offline và không thể truy cập Internet.
Thẩm Dã quay trở lại ký túc xá, tìm Giản Tinh Xán và nói: "Đây, để tôi cho cậu xem bức ảnh mà tôi đã đề cập trước đó."
Giản Tinh Xán đang đứng trước bệ cửa sổ, cậu nhìn sang và nói: "Cái gì?"
“Tôi đã nói với cậu rồi mà, bức ảnh trông hơi giống cậu.” Thẩm Dã mở album ảnh trên điện thoại ra đưa cho cậu: “Xem đi."
Trước khi xem ảnh, Giản Tinh Xán cũng không ôm chút hy vọng nào.
Nhưng khi nhìn thấy bức ảnh, cậu lập tức mở to mắt. Đó là một bức tranh treo trong phòng làm việc, bức tranh vẽ một cây Thịnh dương cành lá tươi tốt đang nở rộ, trên thân cây là cậu trai trẻ đang ngủ trưa.
Da mặt thiếu niên ngây ngô non nớt, bên hông đeo một thanh kiếm bạc, bộ quần áo nhẹ nhàng rũ xuống một nửa, dáng vẻ tùy ý.
Gương mặt và lông mày lại thật sự có hai phần tương tự.
Giản Tinh Xán nhìn bức tranh một lúc, nhịp tim đập cực nhanh, ngay cả hơi thở cũng ngưng trệ, nhìn bức tranh không chớp mắt, không có động tĩnh gì.
Thẩm Dã thăm dò,: "Cậu làm sao vậy? Xem đến ngốc luôn?"
Giọng Giản Tinh Xán run run: "Tôi hẳn là... nhận ra người này."
Cách đó không xa, Trương Sơn đi tới nhìn xem: " Đây là ai?"
Thẩm Dã nói: "Lúc trước tôi đã hỏi qua ca ca, ca nói người này là sư đệ, tôi cảm thấy rất kỳ quái, ảnh rõ ràng không có người nào gọi là sư đệ cả!"
Hai người đang trò chuyện.
Thẩm Dã hỏi Giản Tinh Xán: "Hầu Nhi, cậu thật sự nhận ra bức tranh này?"
Giản Tinh Xán lơ đãng gật đầu, vô số mảnh ký ức va chạm trong đầu, cậu lẩm bẩm: "Đây là Tề Võ Sơn, mỗi năm hoa Thịnh dương đều sẽ nở rộ rất tươi tốt, ngủ chỗ này thực thoải mái, nhưng mỗi lần đều bị tìm được, bởi vì trên người có một viên hồn thạch do sư huynh tự tay khắc tên.."
Thẩm Dã không hiểu cậu đang nói cái gì, hắn hỏi: “Khắc tên gì?”
“Khắc gì sao…” Ánh mắt Giản Tinh Xán dán vào bức tranh, nhìn thấy chữ viết mạnh mẽ hữu lực, giống như một tràng sấm sét oanh tạc trong đầu, nháy mắt không cử động, hốc mắt trong khoảnh khắc đó cũng biến hồng, thanh âm cực kỳ run rẩy: “Việt Chi."
Chàng trai trẻ trong tranh ngủ vô cùng thoải mái.
Nhưng người ngoài tranh lại đầy bi thương.
Giản Tinh Xán mở miệng, nhưng còn chưa kịp nói gì thì nước mắt trong phút chốc đã lăn xuống, như thể mọi thứ đang được tua lại, bóng dáng mờ mịt của sư huynh dần dần hiện rõ, dần dần chồng lên vẻ ngoài của Thẩm Lâm Kiệt. Cậu đột nhiên bật dậy chạy ra ngoài tìm người. Cậu nghẹn ngào nức nở: "Đông Phương Việt Chi.”
Cậu chạy rất nhanh, rõ ràng đã rất mệt, nhưng cậu vẫn chạy thật nhanh.
Tựa như ở đời này, con đường cậu đi, phương hướng cậu chạy đều là Thẩm Lâm Kiệt. Trong trăm năm qua, không ngày nào cậu không nghĩ đến, muốn chạy vội như vậy.
Trong khi chạy cậu va phải một người nào đó, nhưng cậu thậm chí còn không thể nói được một câu hoàn chỉnh.
Nhịp tim của Giản Tinh Xán đập rất nhanh, cậu không biết Thẩm Lâm Kiệt đang ở đâu, nhưng vẫn cứ lao ra ngoài cổng lâu đài, cậu vấp phải một thứ gì đó thiếu chút nữa là ngã xuống đất, lại ở khoảnh khắc nghìn cân treo sợi tóc ——-
Có một đôi tay dày rộng, hữu lực đỡ lấy cậu.
Giọng nói của Thẩm Lâm Kiệt vang lên trên đầu, người đàn ông trách móc: “Chạy nhanh như vậy làm gì, cậu…”
Anh còn chưa nói xong, liền đối mặt với một đôi mắt đỏ hoe, cố kìm nén một đường tới đây. Lúc cậu thấy anh, lớp phòng ngự cuối cùng cũng bị phá vỡ, nước mắt lập tức trào ra, cậu vùi sâu vào trong ngực anh: "Sư huynh!"