Đối với đích tỷ, việc gây đau lòng nhất là nghe được chính miệng người khác nói mình không bằng một thứ nữ là ta. Bà ta cũng có sự kiêu ngạo, nghĩ rằng mình có thể dựa vào sự cưng chiều của phu quân để khắc phục khó khăn nên mới vào phủ làm quý thiếp. Dù sao chủ mẫu là ta cũng đã là một bông hoa héo úa, dưới gối lại không có con, bà ta lại có nhan sắc còn có đứa nhỏ bên người. Nhưng bà ta không nhận rõ bộ mặt thật của lão Hầu gia, không biết được tình yêu là thứ không đáng tin nhất của nam nhân. Một đám oanh yến nơi hậu viện kia chính là bằng chứng rõ ràng nhất.
Trăng sáng chỉ nên treo ở trên cao, nếu rơi xuống đất rồi thì cũng chỉ là đom đóm mà thôi. Bà ta khi vào phủ chỉ vội vàng tranh giành tình cảm với những tiểu thiếp khác, lại không chịu cúi đầu thỉnh giáo các quản sự trong phủ thì sao biết được chủ mẫu quản gia phải làm những gì. Mà ta ở trong phủ này vừa có thực quyền, vừa có tiền bạc quanh thân, ai dám không tôn trọng ta? Ban đầu Trung Dũng hầu thấy bà ta khóc rất khổ sở đáng thương thì cũng hơi mềm lòng nhưng khi nghe được bà ta nói về việc mua Hồ cơ thì ông ta lại thẹn quá thành giận.
- Hừ! Nếu ngươi đã không biết quản thì trả lại quyền quản gia cho Ánh Vãn đi.
Ông ta phái người đi mời ta đến. Ta không muốn nhận củ khoai nóng bỏng tay này, nhưng kịch thì vẫn phải xem. Suy nghĩ một lúc, ta gọi Tống Cảnh đang chăm chỉ ôn tập đọc sách đi theo, chậm rãi bước vào tiền viện.
Từ Ánh Nguyệt bị phạt quỳ. Ánh mắt oán hận của bà ta rơi vào trên người ta. Bà ta nhìn chòng chọc vào ta, khi ta đi ngang qua thì nhỏ giọng:
- Ngươi đừng có đắc ý, người Hầu gia yêu nhất luôn là ta. Ngươi không tranh được với ta đâu.
Ta: …?
Ai muốn tranh đoạt tình cảm của một ông già chứ? Không thể không nói, gen di truyền não yêu đương này luôn có thể khiến cho người ta “rửa mắt mà nhìn”.
Từ Ánh Nguyệt tiếp tục lải nhải, dùng sự tự đắc trong ngôn ngữ để che dấu lòng hoảng hốt của mình. Trung Dũng hầu thấy ta đến thì đứng dậy nghênh đón, bước mấy bước đến muốn kéo tay ta:
- Vãn nhi, nhà này còn cần bà quản lý.
Chát!
Ta tát vào bàn tay đang đưa tới của ông ta, cười như không cười nói:
- Hầu gia nói đùa rồi, Từ thị chỉ là một người phụ nữ dốt nát, không đảm đương được việc lớn. Nguyệt di nương đã làm rất tốt.
Trung dũng hầu ngượng ngùng cười, cũng biết rõ việc mình làm trước đó không ổn, chỉ có thể thuận thế hỏi:
- Có chuyện gì?
Từ Ánh Nguyệt đang cúi thấp đầu lại không ngờ rằng ta lại bênh bà ta, còn công nhận những việc bà ta làm, nên khiếp sợ ngẩng đầu lên. Một giây sau, hai mắt bà ta trừng lớn, sắc mặt biến đổi, thân hình nho nhỏ run rẩy như thấy thứ gì đó rất đáng sợ. Ta kéo người thiếu niên phía sau đến trước mặt:
- Đây là đứa bé bên nhà mẹ ta, cha mẹ đều đã mất sống lẻ loi hiu quạnh nên tới đây tìm ta. Ta thấy thằng bé thông minh, mới mười bốn tuổi đã trở thành đồng sinh nên mới nhận nó làm con trai nuôi.
Tống Cảnh mặc áo gấm xanh, giống một cây trúc nổi bật sau cơn mưa, không kiêu ngạo không tự ti hành lễ của vãn bối:
- Bái kiến Hầu gia.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Là một nhà giàu có, việc có thân thích nghèo đến nhờ vả là chuyện quá bình thường. Hơn nữa đứa con hờ này cũng không ghi tên vào gia phả của Hầu phủ, Trung Dũng hầu cũng không có ý định phản đối. Ta liếc thấy dáng vẻ thất kinh của Từ Ánh Nguyệt, đáy lòng sảng khoái như được uống một bát hạt sen đậu đỏ mát lạnh trong ngày hè nắng nóng.
Nuôi đứa con này lâu như vậy chính để dùng cho thời khắc này đây.
Trung Dũng hầu sờ ria mép, gọi Tống Cảnh lại để kiểm tra học vấn. Thấy hắn đáp lại rõ ràng rành mạch, da dẻ lại trắng trẻo, lớn lên ưa nhìn lễ độ thì trong lòng cũng thích mấy phần, ánh mắt cũng mang chút từ ái.
- Tốt, tốt! Ngươi cứ an tâm ở lại hầu phủ này đi.
- Không được!
Tiếng hét bén nhọn ch.ói tai vang lên. Sắc mặt Từ Ánh Nguyệt trắng bệch, bao nhiêu lời chất vấn khi nhìn đến nụ cười nhàn nhạt của thiếu niên trước mắt thì đều biến thành một câu:
- Hầu gia, trong phủ có nhiều nữ quyến như vậy, ngoại nam ở lại đâu thích hợp. Không bằng để vị công t.ử này đến ở thôn trang dưới danh nghĩa của thiếp đi.
Bà ta quá vội vàng, nét mặt hoảng loạn khiến ai nhìn vào cũng thấy có vấn đề.
- Nguyệt di nương nói không đúng rồi.
Ta nhíu mày, chậm rãi nói:
- Không nói Cảnh nhi còn nhỏ, ai lại để khách quý đi ở thôn trang của một di nương cơ chứ? Hầu phủ chúng ta không phải nhà sa cơ thất thế đến ngay cả một đứa nhỏ cũng không bao dung được. Thằng bé sẽ đọc sách ở tiền viện, cách hậu viện rất xa.
- Dù sao cũng không được! Bây giờ Hầu phủ do thiếp quản lý, việc này không hợp với quy củ.
Từ Ánh Nguyệt không ngừng lắc đầu, dùng cả tay chân đến ôm lấy đùi của Trung Dũng hầu:
- Hầu gia, ngài nghe thiếp thân lần này đi, thiếp van cầu ngài …
Ầm !
- Náo loạn đủ chưa!
Nam nhân căm tức nhìn bà ta, chén trà trong tay vỡ vụn đầy đất.
- Ta còn chưa chếc đâu, không tới phiên một thiếp thất như ngươi nói chuyện.
Tổng Cảnh dường như không nhận biết người phụ nữ xinh đẹp trước mặt, ánh mắt đúng lúc lộ ra một chút nghi ngờ và ảm đạm.
Trăng sáng chỉ nên treo ở trên cao, nếu rơi xuống đất rồi thì cũng chỉ là đom đóm mà thôi. Bà ta khi vào phủ chỉ vội vàng tranh giành tình cảm với những tiểu thiếp khác, lại không chịu cúi đầu thỉnh giáo các quản sự trong phủ thì sao biết được chủ mẫu quản gia phải làm những gì. Mà ta ở trong phủ này vừa có thực quyền, vừa có tiền bạc quanh thân, ai dám không tôn trọng ta? Ban đầu Trung Dũng hầu thấy bà ta khóc rất khổ sở đáng thương thì cũng hơi mềm lòng nhưng khi nghe được bà ta nói về việc mua Hồ cơ thì ông ta lại thẹn quá thành giận.
- Hừ! Nếu ngươi đã không biết quản thì trả lại quyền quản gia cho Ánh Vãn đi.
Ông ta phái người đi mời ta đến. Ta không muốn nhận củ khoai nóng bỏng tay này, nhưng kịch thì vẫn phải xem. Suy nghĩ một lúc, ta gọi Tống Cảnh đang chăm chỉ ôn tập đọc sách đi theo, chậm rãi bước vào tiền viện.
Từ Ánh Nguyệt bị phạt quỳ. Ánh mắt oán hận của bà ta rơi vào trên người ta. Bà ta nhìn chòng chọc vào ta, khi ta đi ngang qua thì nhỏ giọng:
- Ngươi đừng có đắc ý, người Hầu gia yêu nhất luôn là ta. Ngươi không tranh được với ta đâu.
Ta: …?
Ai muốn tranh đoạt tình cảm của một ông già chứ? Không thể không nói, gen di truyền não yêu đương này luôn có thể khiến cho người ta “rửa mắt mà nhìn”.
Từ Ánh Nguyệt tiếp tục lải nhải, dùng sự tự đắc trong ngôn ngữ để che dấu lòng hoảng hốt của mình. Trung Dũng hầu thấy ta đến thì đứng dậy nghênh đón, bước mấy bước đến muốn kéo tay ta:
- Vãn nhi, nhà này còn cần bà quản lý.
Chát!
Ta tát vào bàn tay đang đưa tới của ông ta, cười như không cười nói:
- Hầu gia nói đùa rồi, Từ thị chỉ là một người phụ nữ dốt nát, không đảm đương được việc lớn. Nguyệt di nương đã làm rất tốt.
Trung dũng hầu ngượng ngùng cười, cũng biết rõ việc mình làm trước đó không ổn, chỉ có thể thuận thế hỏi:
- Có chuyện gì?
Từ Ánh Nguyệt đang cúi thấp đầu lại không ngờ rằng ta lại bênh bà ta, còn công nhận những việc bà ta làm, nên khiếp sợ ngẩng đầu lên. Một giây sau, hai mắt bà ta trừng lớn, sắc mặt biến đổi, thân hình nho nhỏ run rẩy như thấy thứ gì đó rất đáng sợ. Ta kéo người thiếu niên phía sau đến trước mặt:
- Đây là đứa bé bên nhà mẹ ta, cha mẹ đều đã mất sống lẻ loi hiu quạnh nên tới đây tìm ta. Ta thấy thằng bé thông minh, mới mười bốn tuổi đã trở thành đồng sinh nên mới nhận nó làm con trai nuôi.
Tống Cảnh mặc áo gấm xanh, giống một cây trúc nổi bật sau cơn mưa, không kiêu ngạo không tự ti hành lễ của vãn bối:
- Bái kiến Hầu gia.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Là một nhà giàu có, việc có thân thích nghèo đến nhờ vả là chuyện quá bình thường. Hơn nữa đứa con hờ này cũng không ghi tên vào gia phả của Hầu phủ, Trung Dũng hầu cũng không có ý định phản đối. Ta liếc thấy dáng vẻ thất kinh của Từ Ánh Nguyệt, đáy lòng sảng khoái như được uống một bát hạt sen đậu đỏ mát lạnh trong ngày hè nắng nóng.
Nuôi đứa con này lâu như vậy chính để dùng cho thời khắc này đây.
Trung Dũng hầu sờ ria mép, gọi Tống Cảnh lại để kiểm tra học vấn. Thấy hắn đáp lại rõ ràng rành mạch, da dẻ lại trắng trẻo, lớn lên ưa nhìn lễ độ thì trong lòng cũng thích mấy phần, ánh mắt cũng mang chút từ ái.
- Tốt, tốt! Ngươi cứ an tâm ở lại hầu phủ này đi.
- Không được!
Tiếng hét bén nhọn ch.ói tai vang lên. Sắc mặt Từ Ánh Nguyệt trắng bệch, bao nhiêu lời chất vấn khi nhìn đến nụ cười nhàn nhạt của thiếu niên trước mắt thì đều biến thành một câu:
- Hầu gia, trong phủ có nhiều nữ quyến như vậy, ngoại nam ở lại đâu thích hợp. Không bằng để vị công t.ử này đến ở thôn trang dưới danh nghĩa của thiếp đi.
Bà ta quá vội vàng, nét mặt hoảng loạn khiến ai nhìn vào cũng thấy có vấn đề.
- Nguyệt di nương nói không đúng rồi.
Ta nhíu mày, chậm rãi nói:
- Không nói Cảnh nhi còn nhỏ, ai lại để khách quý đi ở thôn trang của một di nương cơ chứ? Hầu phủ chúng ta không phải nhà sa cơ thất thế đến ngay cả một đứa nhỏ cũng không bao dung được. Thằng bé sẽ đọc sách ở tiền viện, cách hậu viện rất xa.
- Dù sao cũng không được! Bây giờ Hầu phủ do thiếp quản lý, việc này không hợp với quy củ.
Từ Ánh Nguyệt không ngừng lắc đầu, dùng cả tay chân đến ôm lấy đùi của Trung Dũng hầu:
- Hầu gia, ngài nghe thiếp thân lần này đi, thiếp van cầu ngài …
Ầm !
- Náo loạn đủ chưa!
Nam nhân căm tức nhìn bà ta, chén trà trong tay vỡ vụn đầy đất.
- Ta còn chưa chếc đâu, không tới phiên một thiếp thất như ngươi nói chuyện.
Tổng Cảnh dường như không nhận biết người phụ nữ xinh đẹp trước mặt, ánh mắt đúng lúc lộ ra một chút nghi ngờ và ảm đạm.
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận