Cái Hầu phủ nát nhừ này có gì mà quản, vứt đi đúng lúc cho nhẹ gánh. Nếu không có mấy con bọ chét cứ nhảy tới nhảy lui thể hiện sự tồn tại trước mặt thì ta cũng lười để ý đến bọn chúng.

- Dạ, lão phu nhân.

- Á …! Ta sẽ nói cho cha, để ông ấy bỏ bà!

Thiếu nữ thống khổ gào to, hai má nhanh ch.óng sưng lên. Ngày thường cô ta đối xử với người hầu trong nhà rất tệ, không đ.á.n.h thì mắng. Ngay cả tỳ nữ thân cận cũng không muốn đi báo tin giúp. Khi Nguyệt di nương chạy đến thì đã thấy đứa bé mình áy náy và thương yêu nhất đang quỳ gối trước mặt “kẻ thù” là ta, dập đầu từng cái, từng cái một, nói:

- Con gái biết sai rồi. 

Ta đậy nắp chén trà, nghênh tiếp ánh mắt oán hận, gằn từng chữ nói:

- Tốt, biết sai mà sửa là không gì bằng.

Con d.a.o găm nạm vàng kia đã bị tiêu hủy, bây giờ xung quanh ta không còn một vật sắc bén nào. Muốn về nhà thật khó. 

Trung Dũng hầu không biết nổi cơn điên gì, không những đưa đến chỗ ta một đám châu báu gấm vóc, ngày mười lăm còn tới phòng ta, nói muốn ngủ lại. Ta ngay lập tức sai người đóng c.h.ặ.t cửa sân. Nghe nói vào đêm khi ông ta rời đi, sắc mặt còn đen hơn đáy nồi, dường như hòa cùng một thể với bóng đêm luôn.

Từ Ánh Nguyệt thấy thế thì nhanh ch.óng giảm toàn bộ đãi ngộ trong viện của ta xuống thấp nhất. Nhưng mà ta có tiền, không thiếu một chút kia. Để lôi kéo hai cha con Trung Dũng hầu, bà ta chủ động dùng vốn riêng để bù vào chi phí, đồ vật nào cũng dùng loại tốt nhất. 

Trong mấy ngày nhàn nhã của ta, hôn sự của Lục Nguyên Hủ và Lục Nguyên Linh nhanh ch.óng được định ra. Lục Nguyên Hủ đính hôn với con gái của Trưởng công chúa, Chiêu Như quận chúa. Trước đó, nguyên chủ từng từ chối gợi ý của Trưởng công chúa, bà thực sự suy nghĩ cho đứa con riêng này. Chiêu Như quận chúa mặc dù có gia thế hiển hách, nhưng tính tình lại xảo trá, là loại người không nói lý, còn bí mật nuôi nam hầu. Không ngờ quanh đi quẩn lại, Từ Ánh Nguyệt không rõ tình hình lại chủ động đến cửa cầu hôn. Mà Lục Nguyên Linh vì thanh danh không tốt, chỉ có thể tìm được một người con thứ của nhà tiểu quan ngũ phẩm. Con thứ nhà họ Lý này có vóc người cao lớn, làn da ngăm đen. Nghe nói là một võ tướng đã tòng quân.

Lục Nguyên Linh cách bình phong thấy thế thì kêu khóc không ngớt:

- Không, con muốn gả cho Hiên lang, dù xuống tóc là ni cô thì con cũng tuyệt đối không gả cho tên vũ phu này!

Hiên lang chính là vị tú tài nghèo kia, trước đến giờ cô ta cũng chỉ yêu thích những tên thư sinh tuấn tú trắng nõn. 

- “Phụ mẫu chi mệnh môi chước chi ngôn”, con đừng náo loạn nữa!

* Phụ mẫu chi mệnh môi chước chi ngôn: việc cưới xin của con cái phải do cha mẹ quyết định và nhờ người mai mối giới thiệu.

- Bà chẳng qua chỉ là một thiếp thất hèn mọn! Sao bà dám tự cho mình là mẹ của ta chứ? Bà không được phép nhúng tay vào hôn sự của ta, kễ mẫu chắc chắn sẽ làm chủ cho ta.

- Câm miệng!

Từ Ánh Nguyệt bị đ.â.m trúng chỗ đau, mặt biến sắc. Nhưng lúc này bà ta vẫn kiên quyết sai người nhốt đứa con gái hồ đồ này lại, sau đó đến nhà họ Lý để trao đổi hôn thiếp. Khi bà ta đang phải bận tâm đến việc hôn nhân của hai đứa con thì ta đang thảnh thơi ngồi trên xe ngựa đưa tiễn Tống Uyển Dung rồi sau đó đi đến ngục giam trong kinh thành.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

- Ngươi là Khương Cảnh à? 

Trong phòng giam mờ tối, một tia sáng từ trên cao chiếu thẳng xuống một người. Khuôn mặt thiếu niên bị sợi tóc lòa xòa che quá nửa, tay đang cầm một quyển sách cũ để đọc. Trên người hắn có không ít vết thương, cũ mới chồng chất, con ngươi lại đặc biệt sắc bén. Ta dò xét hắn đồng thời hắn cũng đang đ.á.n.h giá ta. 

Một lúc lâu sau, Khương Cảnh mới khẽ gật đầu, đặt quyển sách xuống bàn:

- Bái kiến … dì? Ta nhếch môi cười, hỏi thẳng:

- Ngươi muốn ra ngoài sao?

- Tất nhiên rồi.

- Vậy ngươi không được gọi ta là dì, phải gọi “mẫu thân”

Sắc mặt của Khương Cảnh lúc này mới có biến hóa. Ta sai người hầu trong nhà đưa quần áo và t.h.u.ố.c trị thương qua, thuận tiện kể lại chuyện của đích tỷ. 

- Cháu ngoan, ngươi đã trở thành con rơi rồi, chỉ có người tốt bụng là ta đây mới giúp được ngươi thôi. 

- Cảnh Nhi.

Hắn chợt cười một tiếng, vén tóc lên, lộ ra một gương mặt non nớt, giọng nói trong trẻo:

- Xin mẫu thân đừng xa lạ, gọi con là Cảnh nhi là được.

Nói chuyện với người thông minh thật thoải mái. Ta nhìn tiềm lực tương lai của vị nam chính này, cảm giác được những ngày tiếp theo sẽ rất thú vị. 

Tiểu nhân mà Khương Cảnh đắc tội là cháu bên ngoại của một vị sủng phi nào đó. Quan hệ xa tít mù tắp, gia thế cũng không quá hiển hách, chẳng qua Khương Cảnh không có chỗ dựa mới vị giày vò đến bây giờ. Mượn quyền thế của Trung Dũng hầu và một ít tiền bạc, ta rất dễ dàng đã đưa người ra ngoài. Trên xe ngựa lộng lẫy, ta dặn dò:

- Nếu có người hỏi thì nói con là bà con xa của ta chạy nạn tới, ta không đành lòng mới thu con làm con trai. Nhớ, trên đời này, bây giờ chỉ có Tống Cảnh.

- Dạ, con xin nghe mẫu thân

Người thiếu niên rũ mắt, thể hiện dáng vẻ khéo léo thuận theo. Ai cũng nhìn không ra bên trong có dã tâm lớn đến nhường nào.

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Sau Khi Xuyên Thành Chủ Mẫu Của Hầu Phủ - Chương 6 | Đọc truyện chữ