Tống Uyển Dung đứng một bên vô cùng tức giận, trực tiếp đội cái mũ “nhân tình” lên đầu Từ Ánh Nguyệt. Nàng vung tay lên, nói với đám người hầu trong nhà:

- Đám nô tài các ngươi làm ăn kiểu gì thế? Còn không mau trói thứ đồ chơi đáng xấu hổ này lại, ném ra ngoài phủ!

Đám người hầu nghe vậy, định đi bắt người. Từ Ánh Nguyệt thấy thế thì vội giơ cao một tấm ngọc bài khắc chữ Trung Dũng hầu phủ lên, rõ ràng là tín vật mà quản gia nói đến:

- Để ta xem ai dám động đến ta!

Ước chừng bị tâm trạng của cơ thể này ảnh hưởng, ta tức đến bật cười. Thật đúng là dõng dạc. Chỉ nhờ vào đồ cưới mà di nương lưu lại cũng có thể giúp cho một nhà cả đời không lo ăn uống. Huống chi nguyên chủ vốn sắp gả cho biểu huynh thanh mai trúc mã, hai nhà cũng đã nói với nhau, chỉ thiếu mỗi hôn thư thôi. Kết quả vị đích tỷ này đột nhiên lại “qua đời”. Trước khi đi, còn dùng tính mạng của di nương để uy h.i.ế.p nguyên chủ, bắt nguyên chủ thay bà ta gả vào hầu phủ, làm một bà v.ú để chăm sóc mấy đứa trẻ.

- Cuộc sống tốt như thế này sao ngươi không giữ lại cho mình? Ta từng bước tiến lại gần bà ta, ánh mắt sắc bén:

- Kinh thành này ai chẳng biết đến sự từ ái của Từ Ánh Vãn ta. Ba đứa trẻ đều do ta giáo d.ụ.c nuôi lớn, mẹ chồng cũng do ta phụng dưỡng cho đến khi đi về cõi tiên. So với kẻ bỏ chồng bỏ con như ngươi thì thứ nữ hèn mọn là ta đây còn danh chính ngôn thuận và hiểu lí lẽ hơn nhiều!

Cảm nhận được cảm giác uy h.i.ế.p từ ta, Từ Ánh Nguyệt vô thức lui về sau hai bước:

- Ngươi nói bậy, ta có nỗi khổ riêng.

- Không cần biết ngươi có nỗi khổ gì, cái ngươi muốn bây giờ là thay thế vị trí của ta đúng không?

Thấy tỳ nữ bên cạnh đang cầm một giỏ trúc, bên trong có con d.a.o nạm vàng, hai mắt ta sáng lên, nhét con d.a.o đó vào tay vị đích tỷ xinh đẹp này. Sau đó duỗi dài cổ lại gần, hạ giọng dụ dỗ:

- Nào, em cho chị cơ hội đây. Giếc em đi, vị trí hầu phu nhân này sẽ là của chị.

Ta cũng được về nhà, thật tốt biết bao.

Dao nạm vàng nhỏ xinh, tay cầm còn khảm bảo thạch, là vật trang trí ưa thích để phô ra thân phận của quý tộc thế gia. Nhưng dù tinh xảo thế nào thì nó cũng là một v.ũ k.h.í sắc bén.

- Đồ điên …

Khuôn mặt dịu dàng của Từ Ánh Nguyệt trở nên cứng đờ, bà ta không dám tin mà nhìn ta, tay run rẩy, con d.a.o lại nhích gần vào cổ của ta thêm một chút. Sự tham lam dường như muốn che mờ lý trí của bà ta.

- Thả chủ nhân của chúng ta ra!

- Biểu cô mẫu !

Đúng lúc này mặt đất đột nhiên chấn động. Xa xa có tiếng vó ngựa truyền đến. Là hai cha con nhà họ Lục sau khi hạ triều đang nôn nóng quay về.

Trung Dũng hầu thu hồi roi ngựa, nhảy xuống, không để ý hình tượng lao lên:

- A Nguyệt, A Nguyệt! Từ thị, đồ độc phụ này, bà đừng hòng làm hại đến ….

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Nam t.ử đang nói bỗng im bặt. Ta nhìu mày, ngước mắt nhìn lại, thấy hắn ta sửng sốt, nét mặt thay đổi liên tục trông rất đặc sắc.

Lục Nguyên Hủ theo sát phía sau ông cha già: 

- …

Chọn mẹ ruột hay mẹ kế? 

Không, hắn chọn tương lai. Lục Nguyên Hủ từng học võ, nhấc chân đá bay con d.a.o nạm vàng kia:

- Mẫu thân, đừng sợ, con trai đến bảo vệ ngài đây.

- Im ngay, đó là mẹ ruột của con, con đang nói cái gì thế hả?!

Lão Hầu gia chuyển cơn giận sang bên khác, khiển trách.

- Mẹ của con sẽ chỉ là Từ thị, mà không phải một nhân tình không rõ lai lịch. 

Lục Nguyên Hủ chặn trước người ta, trợn mắt với cha ruột. 

Ha ha! Muốn liên lụy hắn trí sĩ sao? Không bao giờ có chuyện đó đâu!

Người chếc có thể sống lại sao? Không thể! Thân phận Hầu phu nhân là phải thông báo cho tôn thất hoàng tộc, nếu thừa nhận việc giả chếc thì sẽ là tội khi quân. Không nói đến việc nghe nói vị kia sắp hồi kinh rồi …

Ta thở dài tiếc nuối. Cơ hội tốt như vậy mà bỏ lỡ, vị đích tỷ này thật vô dụng mà. Bị con trai ruột đối xử như thế, cộng thêm vết nhơ có nhảy vào sông Hoàng Hà cũng không tẩy sạch, Từ Ánh Nguyệt lúc này chỉ muốn rơi lệ. Bà ta hơi nhếch môi nhưng không hề nói gì, rất thuận thục té xỉu vào lòng của Trung Dũng hầu. Nhìn người thương như vậy, lão Hầu gia cũng không để ý tới truy cứu cái gì, vội ôm bà ta vào tìm nữ y trong phủ.

- Từ từ đã …

Ta lên tiếng ngăn cản. Ông ta dừng bước, quay lại nhìn ta với ánh mắt phức tạp:

- Lần này ta nghĩ sai cho bà, bà hận ta cũng có thể hiểu được. Nhưng cơ thể của A Nguyệt xưa nay mảnh mai, đợi nàng ấy được chữa trị để tỉnh lại rồi ta sẽ để nàng ấy thỉnh tội với bà, được chứ?

- Không, không.

Ta lắc đầu, nhìn mí mắt hơi rung rung của người nào đó với ánh mắt nghiền ngẫm:

- Ta chỉ muốn hỏi một chút, trước đó tỷ tỷ nói việc chị ấy giả chếc rời đi là do có nỗi khổ riêng. Xin hỏi Hầu gia, ngài có biết được là nỗi khổ nào mà có thể khiến cho chị ấy bỏ lại ngài và Nguyên Hủ, Nguyên Linh còn trẻ người non dạ không?

Ký ức thuộc về nguyên chủ trôi dạt về lúc mới gả vào Hầu phủ. 

Đêm tân hôn phu quân đưa cho một bát t.h.u.ố.c vô sinh. Mỗi ngày mẹ chồng bắt tuân theo phép tắc, học quy củ. Còn muốn phí tâm chăm sóc cho kế t.ử kế nữ, chỉ cần có chút sai lầm sẽ bị trách cứ. Mẹ cả cũng thường xuyên sai người đến cảnh cáo, không cho phép bà được tiếu tưởng đến những suy nghĩ không nên có. 

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận