Ngay cả việc triều chính, Trưởng công chúa cũng có nhúng tay. Ta hỏi nguyên nhân, Tống Cảnh lại hờ hững cười, khó được dỡ bỏ lớp ngụy tranh, lộ ra mặt sắc bén của mình:

- Từ xưa đến ngay, ngoại thích mà đưa tay quá dài cũng sẽ không có kết cục tốt. Tốt nhất mẹ nên tìm biện pháp để thoát thân, con là môn sinh của thiên t.ử tất nhiên phải ủng hộ chính thống.

Ầy, có mùi âm mưu.

Ta nắn tay, tát vào gáy của hắn:

- Có chuyện gì thì phải nói cho rõ ràng, suốt ngày nói vòng nói vèo, nghe phát mệt!

Tống Cảnh:

- …. Tóm lại, ngài đừng tham dự vào là được.

Con sẽ che chở để ngài bình an.

Câu này, Tống Cảnh không nói ra, chỉ niệm một lần lại một lần trong lòng.

Đêm giao thừa, để thể hiện Hoàng ân, Hoàng đế đều sẽ hạ lệnh cho các quan viên từ lục phẩm trở lên đưa gia quyến cùng vào cung dự tiệc tối. Ta mặc vào trang phục cáo mệnh nặng nề, đầu giống như bị đặt lên một cái bao tải 10 cân, ngồi lên xe ngựa giống như một con gà mổ thóc. Từ Ánh nguyệt ở một bên ra vẻ xem thường:

- Thứ nữ đúng là thứ nữ, tư thái chẳng ra gì cả.

Ta cười nhạo:

- Di nương đúng là di nương, chút nữa ngay cả ghế cũng không được ngồi, chỉ có thể đứng phía sau phục vụ chủ nhân ăn uống.

Móng tay của bà ta như muốn ghim vào lòng bàn tay:

- Ngươi đừng có đắc ý, Sắc nhi sẽ xin cho ta vị trí bình thê, Hầu gia cũng sẽ sớm chán ghét mà vứt bỏ ngươi.

Ta nhắm mắt lại nghỉ ngơi, lười phản ứng lại mấy lời khiêu khích quá bình thường này. Có rất nhiều phu nhân tới sớm hơn. Cung nhân dẫn chúng ta tới đình giữa hồ, xa xa đã nghe thấy tiếng cười nói. Một người phụ nữ có dáng vẻ rất giống Chiêu Như quận chúa, mặc váy dài mạ vàng, môi đỏ hơi cong, vẫy tay với ta:

- Đây có phải là phu nhân của Trung Dũng bá không? Tìm lại ký ức trong đầu, ta khẽ gật:

- Bái kiến Trưởng công chúa điện hạ.

- Không cần đa lễ, đều là người một nhà, ngồi xuống đi.

Các phu nhân xung quanh cũng biết mượn gió bẻ măng, thấy thái độ của Trưởng công chúa với ta khá ấm áp thì bắt đầu cùng nhau tâng bốc:

- Theo ý ta, phu nhân Trung Dũng bá đúng là người có phúc!

- Đúng vậy, dạy ra đứa nhỏ đều có tương lai tươi sáng, người nào cũng có tài năng.

Ta: …

Từ Ánh Nguyệt đi theo phía sau thì không ai thèm để ý. Ở đây đều là chủ mẫu vợ cả, ai lại đi tiếp chuyện một tiểu thiếp. Cũng may không lâu lắm, trời bắt đầu tối, đèn đuốc được thắp sáng. Ngoại trừ các quan lớn nhất phẩm trong nội các, cách Hoàng đế gần nhất chính là mấy vị lão Quốc công. Trung Dũng bá dựa vào quan hệ với Trưởng công chúa cũng kiếm được một vị trí ngồi gần phía trước.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Ta ngồi bên cạnh, Từ Ánh Nguyệt như lời ta nói trước đó, chỉ có thể cứng đờ đứng phía sau.

- Nguyệt di nương còn làm gì thế, tiếp thức ăn đi.

Thái Hậu ngồi ở vị trí trên cao, mặt không đổi sắc nhìn ta, khẽ gật đầu ra hiệu. Ta ngẩn người, trả lại một nụ cười thật lớn. 

Hoàng hậu chưa lập, chỉ có Lục Nguyên Sắc nhờ vào con trai mà được ngồi bên trái Hoàng đế. Để cho người ta kinh ngạc là, Trưởng công chúa xưa đến nay luôn nhận được sự tôn sùng lại bị sắp đặt ở vị trí cuối cùng trong điện!

Mọi người nhìn qua. Có quan viên cân nhắc mở miệng:

- Chẳng lẽ … là do cung nhân sai lầm?

Đây là việc có thể rơi đầu, ai dám làm sai chứ. Trưởng công chúa kinh ngạc trong phút chốc, sau đó sắc mặt lại như thường, còn nâng chén kính rượu mọi người.

Hoàng đế đến muộn nhất. Vị Thiên t.ử đang tuổi tráng niên này không thích hoàng quyền của mình bị nhúng chàm. Ngài nói vài câu may mắn về việc tuyết rơi năm nay là điềm lành báo hiệu một năm được mùa rồi kết thúc sự cảnh báo trong im lặng này.

Tiệc linh đình, ca múa mừng cảnh thái bình.

Ta lặng lẽ nhìn tất cả, phát hiện mình vẫn luôn giống như một người đứng xem. Đây không phải thời đại của ta, ta không muốn hòa vào nó, cũng càng không muốn bị nó đồng hóa. 

Chợt, Trưởng công chúa ngồi phía cuối đứng lên.

- Ta kính Hoàng đệ một chén, không biết Hoàng đệ có nể mặt ta không?

Mọi người không hẹn mà cùng ngậm miệng lại, chỉ còn lại mỗi tiếng đàn đang văng vẳng. Hoàng Đế trầm mặt xuống, khuôn mặt của ngài như ẩn trong bóng tối, thấy không rõ nét mặt, chỉ nghe thấy một tiếng chất vấn:

- Hoàng tỷ nhất định phải khiến ta uống chén rượu độc này sao?

Ta: Ồ

Đúng lúc này, một vũ nữ có dáng người xinh đẹp chợt lấy ra một thanh nhuyễn kiếm bên hông, đ.â.m về phía Hoàng đế!

Choang!

Trưởng công chúa đập vỡ chén rượu, giương lên đuôi mắt tàn khốc:

- Nếu Hoàng đệ đã không muốn uống rượu mời, thì đừng trách ta vô tình!

Đây giống như một tín hiệu, trong cung điện yên tĩnh tuôn ra rất nhiều tướng sĩ mặc khôi giáp, giơ đao kiếm vây quanh mọi người. Có ám vệ ra tay ngăn cản vũ nữ, bảo vệ Hoàng đế ở bên trong. 

Vị Thiên t.ử đứng trên cao thể hiện khí thế rõ ràng:

- Ngươi muốn tạo phản sao?!

Đám quan viện náo loạn, Trung Dũng bá tóm lấy tay của Từ Ánh Nguyệt đứng lại gần Trưởng công chúa, nét mặt khó nén kích động. Ta nhìn ông ta rồi chọn hướng ngược lại, đi tìm Thái hậu. Thái hậu nheo mắt, không hề bối rối, trái lại vỗ tay ta an ủi.

- Đây sao gọi là tạo phản được?

P/S: Vũ Nhi

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Sau Khi Xuyên Thành Chủ Mẫu Của Hầu Phủ - Chương 13 | Đọc truyện chữ