Truyenxk
Truyenxk
khotruyenchu.me - Đọc Truyện Online Hay Nhất 2026 | Kho Truyện Chữ Cập Nhật Liên Tục

Sau Khi Trốn Nhà Rời Đi Tôi Thành Kẻ Lừa Đảo

Chương 38: Mười giây

Trở lại phòng KTV, mục đích của Giang Nam còn chưa đạt được tất nhiên trò sự thật hay thử thách vẫn tiếp tục. Lần này miệng chai rượu quay về phía Diệp Dạng, xúc xắc chỉ số của Ngụy Lạc.

Cô hỏi:

"Người Hạ Đông thích là ai?"

Diệp Dạng lập tức cứng đờ, không biểt nên trả lời như thế nào, cậu nhìn Hạ Đông, anh nhìn cậu như muốn an ủi đôi chút.

Giang Nam cảm thấy không ổn, bắt đầu giải quyết ổn thỏa.

"Cậu không thể hỏi như vậy, chỉ có thể hỏi những chuyện liên quan trực tiếp đến người đó thôi."

Hạ Đông xua xua tay.

"Không sao, nếu như đã hỏi thì rút lại làm gì. Vấn đề này liên quan đến tôi, Dạng Dạng không trả lời được, tôi thay nhóc ấy uống."

Hạ Đông cầm một chai rượu, ngửa đầu rót vào miệng, vài giọt trượt theo khóe miệng, lăn qua yết hầu sau đó hoàn toàn biến mất trong chiếc áo sơ mi màu xanh lam.

Diệp Dạng xoay chai rượu, miệng chai lại chỉ về phía Hạ Đông, anh bất đắc dĩ cười.

"Nhóc đến để chỉnh tôi à?"

Xúc xắc rơi xuống bàn, mặt trên có năm nút.

Hạ Đông nói sự thật, Trương Minh hét lên:

"Không cho nữa, đến bây giờ chỉ có mình tôi chọn thử thách, mấy người toàn chọn sự thật, đặc biệt là cậu, đã ba lần rồi."

Hạ Đông thỏa hiệp.

"Được rồi, vậy thử thách đi."

Trương Minh hếch cầm, nghĩ nên cho Hạ Đông một cái thử thách nào khó nhằn một chút, hắn nháy mắt với Ngục Lạc một cái.

"Công tử Hạ này, tôi cho cậu một phúc lợi nhé, cậu chọn một người ở đây, môi chạm môi mười giây."

"..."

Giang Nam, Chương Anh, Diệp Dạng đồng loạt cạn lời.

Hạ Đông không có hành động gì, Trương Minh nghĩ anh không muốn làm.

"Cậu phải suy nghĩ kỹ nha, lần này không làm phải uống hai chai đó."

Hạ Đông ngước mắt lên nhìn Trương Minh, khẽ cười.

"Cậu nói là phúc lợi thì tất nhiên tôi muốn hời rồi, chỉ là đang nghĩ, nếu tôi hôn thật, người đó có giận dỗi hay không thôi."

Từ góc độ một tên trai thẳng, Trương Minh cảm thấy ở đây có hai người nữ, mà một trong số đó là Chương Anh đã có đối tượng, vậy Hạ Đông chỉ có thể chọn Ngụy Lạc.

Chỉ là Trương Minh không bao giờ ngờ đến, người Hạ Đông thích không những là nam, hơn nữa còn ngồi bên cạnh.

Khi kết thúc câu nói, Hạ Đông đã đồn bạn nhỏ đến một góc, đè lên sofa.

Diệp Dạng mở to hai mắt, hai tay bất lực để trên ngực Hạ Đông, anh cho rằng cậu phản kháng nên dùng một tay nắm lấy hai cổ tay thon dài của bạn nhỏ, hôn lên môi cậu.

"Thình thịch" "Thình Thích"...

Diệp Dạng nhắm hai mắt lại, nghe thấy nhịp tim đập hỗn loạn của mình, chỉ có cậu mới hiểu được nó đang rung động, vui mừng như thế nào.

Mười giây trôi qua rất nhanh, Hạ Đông lưu luyến mà cắn nhẹ trên môi cậu một chút mới ngồi dậy chỉnh lại quần áo, mỉm cười như một tên mặt người dạ thú.

Trương Minh há hốc mồm, nhỏ giọng nói với Giang Nam.

"Công tử Hạ thà rằng hôn con trai cũng không muốn hôn Ngụy Lạc, hai người họ có lẽ vô vọng rồi."

Giang Nam nhìn Trương Minh bằng ánh mắt, một lời khó nói hết, trên đời này sao có người ngu thế chứ? Chương Anh và Ngụy Lạc đương nhiên hiểu ẩn ý đằng sau nụ hôn này.

Người sau khuôn mặt tái nhợt, hoảng loạn mà cầm lấy một chai rượu uống một ngụm lớn.

Miệng chai quay đến phía Giang Nam, hắn chọn thử thách, xúc xắc chỉ số Hạ Đông.

Hạ Đông đã đạt được mục đích của mình, chỉ muốn nhanh chóng kết thúc trò chơi này, anh nghĩ nghĩ.

"Vậy cậu hát một bài tình ca tặng bạn gái cũ, xin quay lại đi."

"Khụ... Khụ..."

Chương Anh tự sặc nước miếng của mình, cô không nghĩ rằng Hạ Đông lại thẳng thắng như vậy.

Buổi tụ họp hôm nay có mục đích gì, trong lòng ai cũng rõ, nếu không cùng cảm xúc với Giang Nam, cô sẽ không xuất hiện ở đây.



Chương Anh nhìn thấy Giang Nam không làm gì, bèn nói:

"Không muốn thì uống rượu đi."

"Đương nhiên tôi sẽ làm!"

Giang Nam phản bác:

"Tôi chỉ nghĩ nên hát bài nào thôi."

Giang Nam chọn một bài tên là 《 Rung động 》(*), lời bài hát nhẹ nhàng, trìu mến đọng lại trên tại mọi người.

Đã bao nhiêu lâu không gặp người?

Cho rằng em ở nơi đâu

Hóa ra đang trong tim tôi

Làm bạn với hơi thở của tôi

Khoảng cách có bao xa

Nghĩ rằng tôi chẳng thể nghe thấy hơi thở của em

Dù biết hình bóng em quá xa

Nhưng khi quay đầu sẽ nhìn thấy em

...

Giang Nam cầm micro, hít sâu một hơi.

"Quá khứ đã qua rồi, nhưng anh vẫn còn tình cảm như xưa với em, Chương Anh à, anh yêu em! Có thể cho anh một cơ hội để làm lại từ đầu được không?"

Giang Nam căng thẳng chờ đợi câu trả lời của Chương Anh, cô đảo mắt nói:

"Nhiệm vụ của anh xong rồi, còn không xuống dưới đi?"

Giang Nam có hơi sốt ruột, nghĩ rằng cô chỉ xem hành động này là một trò chơi.

"Đúng là anh đang chơi thử thách nhưng mỗi một câu anh nói đều thực lòng... Em phải tin tưởng anh!"

Mặt Chương Anh đỏ lên, cô đến trước mặt Giang Nam ôm hắn, cắn răng nghiến lợi nói bên tai hắn:

"Anh có ngốc không vậy!"

"Lạc Lạc vừa bị thất tình lần nữa, anh xin quay lại khoa trương như vậy, sao em có thể đáp lại anh một cách thái quá như vậy được hả?"

Giang Nam ngơ người, sau khi phản ứng lại thì mừng như điên làm sao nhớ đến Lạc Lạc cái gì đó nữa.

"Nghĩa là, em đồng ý với anh?"

Tình cảm của bạn thân được viên mãn làm tâm trạng của Ngụy Lạc tốt hơn một chút, cô nhìn về phía Hạ Đông, trong lòng cũng chợt thoải mái hơn.

Kết quả hôm này nằm trong dự kiến của cô, mặc dù hơi khó chấp nhận nhưng cuối cùng cũng có thể đặt dấu chấm hết cho câu chuyện tình cảm này, cho dù không thể biến nó thành một dấu phẩy.

Kỳ thật, tình cảm ban đầu dành cho Hạ Đông, chỉ là tình cảm thiếu nữ, đơn thuần thuở ban sơ.

Mỗi thời thanh xuân của một cô gái, luôn sẽ có một chàng trai rực rỡ, xán lạn như ánh mặt trời vậy.

Ngụy Lạc yên lặng yên thầm Hạ Đông suốt cả nửa học kỳ, cuối cùng trước sự xúi giục của Chương Anh, cô đã viết một bức thư tình, không ngờ chàng trai đó lại đồng ý hẹn hò với cô.

Nhưng cô lại phớt lờ lời nói ban đầu của chàng trai, điều Hạ Đông nói là: Chúng ta thử quen nhau xem.

Từ đâu đến cuối chỉ có mình cô là nghiêm túc, sau này chuyển trường dưới áp lực học tập, Hạ Đông trở thành ánh trăng sáng, ghim sâu vào đáy lòng cô. Cùng không thể nói yêu thích nhớ nhung nhiều thế nào, chỉ là vì không chiếm được nên mãi rung động thôi.

Sau này, khi vào giới giải trí, thấy nhiều thứ dơ bẩn những quy tắc ngầm bẩn thỉu, cô không muốn dính bùn lầy, chỉ có thể cắn răng hướng về phía trước.