Mặc dù Phó Uyên nói muốn cùng cậu luyện tập sử dụng những chiếc hộp đó thật tốt, nhưng vì kỳ dễ cảm sắp đến trong hai tuần, Phó Uyên buộc phải tăng ca để sắp xếp công việc sau đó.

Mỗi lần anh về đến nhà đều đã là 1, 2 giờ sáng, Quý Hạ đã ngủ say từ lâu. Cho dù có đặt đồng hồ báo thức tỉnh dậy, cậu cũng chỉ mơ mơ màng màng tỉnh lại, từ từ thả pheromone để trị liệu cho Alpha.

Ban ngày cậu phải dậy sớm làm bánh mì, rồi lại ra quán, thực sự quá mệt mỏi.

Phó Uyên cũng không còn làm đủ trò với cậu như hai đêm trước nữa, buổi tối về, anh chỉ hôn cậu một chút rồi ôm cậu vào lòng cùng ngủ.

Chỉ còn chưa đầy hai ngày nữa là đến thời gian dự kiến kỳ dễ cảm của anh Phó. Quý Hạ đã tra cứu tài liệu trên mạng từ trước, lại hỏi thêm bác sĩ Trần, nên cậu đã hiểu rõ họ sẽ làm gì trong tuần kỳ dễ cảm của anh Phó, và cuối cùng cũng biết những chiếc hộp nhỏ mà Tiểu Gia Gia tặng là dùng để làm gì.

Cậu xấu hổ đến mức đầu bốc khói, mấy ngày nay đều lảng tránh quản gia Từ.

Quý Hạ có bóng ma tâm lý quá lớn đối với chuyện đó, vì muốn giúp anh Phó vượt qua kỳ dễ cảm một cách tốt nhất mà không gây ra sai sót.

Cậu nhiều lần trốn trong toilet, xem những đoạn phim ngắn mà bác sĩ Trần gửi cho để học hỏi, nhưng mỗi lần chỉ xem được một chút là cậu lại run lên.

Cảnh AO xa lạ quấn lấy nhau luôn khiến cậu nhớ đến những chuyện đám tra công đã làm với cậu trong mơ. Cậu phản ứng quá mức nên căn bản không thể xem tiếp được, cuối cùng đành phải từ bỏ.

Hôm nay khi cậu đang ở quán, Từ Nhạc đi công tác về, mang theo túi lớn túi nhỏ đặc sản đến thăm Quý Hạ.

Từ Nhạc ăn chiếc bánh kem nhỏ Quý Hạ đặc biệt nướng cho mình, liên tục khen ngợi cậu.

“Cái này ngon quá. Hạ Hạ, để tôi chụp cho cậu vài tấm ảnh, đăng lên weibođể quảng cáo cho cậu. Tài khoản của tôi có mấy vạn fan lận. Đảm bảo tăng thêm khách hàng mới cho cậu.”

Quý Hạ cong khóe miệng nói “Cảm ơn”, nhưng rõ ràng không được tự nhiên, trông có vẻ lo lắng bồn chồn.

Từ Nhạc đã sớm nhận ra cậu không ổn, tiến lại gần, tò mò hỏi: “Hạ Hạ, có phải chuyện giường chiếu với Phó Uyên không hòa hợp làm cậu thấy phiền lòng không?”

Quý Hạ: ………………

Tại sao bác sĩ Trần và Từ Nhạc chỉ cần nói chuyện với cậu vài câu là luôn có thể chuyển sang chuyện này?! Cậu nhất thời nghẹn lời, liền bị Từ Nhạc mặc định là chuyện khó nói.

Từ Nhạc giơ tay vỗ vỗ vai cậu, thở dài, với giọng điệu thấm thía của người từng trải khuyên nhủ: “Kẻ có tiền nào mà chẳng có bệnh khó nói! Tổng giám đốc Phó quyền cao chức trọng, nếu không thả người, cậu cũng không trốn thoát được. Thay vì phiền não nhiều như vậy, không bằng cứ tới đâu hay tới đó, sống được thoải mái hơn. Tôi tặng cậu mấy món đồ chơi nhỏ, lúc Tổng giám đốc Phó không có ở nhà thì cậu tự an ủi mình.”

Quý Hạ lập tức giải thích: “Không phải. Phó tiên sinh không có bệnh khó nói.”

Từ Nhạc khó hiểu: “Vậy cậu phiền não cái gì?”

Quý Hạ dừng lại một chút, ngượng ngùng nói: “Phó tiên sinh sắp đến kỳ dễ cảm.”

Từ Nhạc “Oa ác” một tiếng, hai mắt sáng rực, nói: “Alpha đỉnh cấp nha! Hạ Hạ, đến lúc đó cậu chắc chắn sẽ sướng phát điên!”

Vành tai Quý Hạ đỏ lên. “Tôi có chút… sợ hãi. Trên mạng nói, Alpha lúc kỳ dễ cảm rất hung…”

Từ Nhạc khoác vai cậu, giọng nói nhỏ hơn một chút, nói: “Không cần nghe những lời bịa đặt trên mạng. Alpha khi bước vào kỳ dễ cảm, Omega sẽ được dẫn dắt vào kỳ phát tình. Hung một chút mới sướng chứ.”

Bác sĩ Trần cũng đã phổ cập kiến thức cho cậu, tuy Alpha đỉnh cấp khi kỳ dễ cảm tính công kích sẽ mạnh hơn, nhưng Omega được dẫn dắt vào kỳ phát tình, khả năng chịu đựng của cơ thể cũng mạnh hơn, sẽ không xảy ra tình huống bị thương.

Nhưng điều đó vẫn khiến cậu bất an, cùng với bóng ma không thể xóa bỏ, càng đến gần thời gian đó, nó càng quấn lấy cậu.

Từ Nhạc vỗ vỗ n.g.ự.c cậu, cười sảng khoái, nói: “Tin anh Nhạc, đảm bảo sướng.”

Hắn dừng lại một chút, lại hạ giọng nói: “Nhân cơ hội, xem xem có thể nào m.a.n.g t.h.a.i một đứa không. Nếu có thể ôm một đứa cháu của Phó gia, Hạ Hạ này, cả đời này cậu chẳng cần phải lo lắng gì nữa.”

Quý Hạ kinh ngạc mở to mắt, sau đó lắc đầu nói: “Không được.”

Từ Nhạc vẻ mặt hận sắt không thành thép, nói: “Chuyện này chính là một ngoài ý muốn, kỳ dễ cảm hỗn loạn như vậy, việc có mang bao hay không, e rằng Tổng giám đốc Phó cũng không nhớ rõ. Anh Nhạc đợi lát nữa mua cho cậu một cây kim tiêm, cậu lén chích một cái vào bao, bảo đảm thần không biết quỷ không hay.”

Quý Hạ không đồng tình nói: “Làm như vậy không đúng. Hơn nữa Phó tiên sinh sẽ giận.”

Từ Nhạc đã gặp qua người ngốc, chưa thấy qua người ngu như vậy.

Hắn hít một hơi thật sâu, từng bước dụ dỗ nói: “Hạ Hạ, cậu biết không? Tài sản của Phó gia có mấy trăm triệu tỷ tỷ, thêm cả Khâu gia, số tiền đó nhiều đến mức có thể muốn làm gì thì làm. Hắn dùng ngón trỏ chỉ vào bụng Quý Hạ, “Phó Uyên anh ta không kết hôn không sinh con. Cậu chỉ cần ôm một đứa cháu Phó gia ở đây, số tiền kia sau này đều sẽ là của nó. Cậu, người ba Omega này, có thể phụ bằng t.ử quý, hưởng thụ vinh hoa phú quý không dứt.”

Quý Hạ vẫn rất kiên định lắc đầu, nói: “Không được. Không thể m.a.n.g t.h.a.i em bé.”

Từ Nhạc sắp tức đến nổ tung, thật muốn mổ đầu Quý Hạ ra, xem xem bên trong rốt cuộc nhét cái gì.

Hắn khoanh tay trước n.g.ự.c, bực bội hỏi: “Tại sao không được?”

Quý Hạ nói: “Không có sự đồng ý của Phó tiên sinh, Phó tiên sinh chắc chắn sẽ không thích em bé.”

Từ Nhạc: ………………

Hắn nói: “Trừ Tổng giám đốc Phó ra. Cả thế giới đều sẽ thích đứa bé này.”

Quý Hạ nói: “Nhưng đó là em bé của Phó tiên sinh. Hơn nữa, tôi đã ký hợp đồng, nếu vi phạm, phải trả 1 tỷ tiền vi phạm hợp đồng.”

Quý Hạ thực ra cũng không nói rõ được, nhưng sau khi biết thân thế của anh Phó, cậu cảm thấy anh Phó khi còn nhỏ nhất định rất khổ sở. Cho nên, anh mới không muốn có em bé.

Hơn nữa, đối với anh Phó mà nói, cậu chỉ là bạn giường trị liệu pheromone mà thôi. Anh sẽ không kết hôn với cậu, càng không thể muốn sinh em bé với cậu.

Từ Nhạc cuối cùng không nhịn được nữa, nắm lấy má mềm của Quý Hạ, nói: “Đồ đầu gỗ. Có con rồi, cái thá gì mà 1 tỷ?!”

Quý Hạ vẫn giữ vẻ cứng đầu ngây ngô, nói không được.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Đúng lúc này có khách hàng đến, Từ Nhạc mới buông tay.

Quý Hạ cảnh giác ngẩng đầu, thấy không phải Trịnh Thu Phương thì nhẹ nhõm thở ra.

Sau khi mở quán lại, trong lòng cậu luôn lo lắng, sợ Trịnh Thu Phương lại đến tìm cậu.

Nhưng cũng may, hai tuần nay không thấy bà ta, có lẽ làm chuyện như vậy xong, bà ta cũng không có mặt mũi đến trước mặt cậu lộ diện nữa. Cả đám tra công kia cũng đã biến mất khỏi thế giới của cậu.

Quý Hạ cảm thấy, cậu đã sắp thoát khỏi cốt truyện rồi.

Từ Nhạc ở lại với Quý Hạ hai tiếng, khoảng 9 giờ thì nói có hẹn phải đi trước, hẹn mai lại đến với cậu.

Lúc đi hắn còn khuyên nhủ Quý Hạ suy nghĩ kỹ, đừng bỏ lỡ cơ hội tốt. Quý Hạ không trả lời, tiễn hắn đi xong, bán hết số bánh mì còn lại, liền đạp xe máy điện về biệt thự.

Vào biệt thự, Quý Hạ liền nhìn thấy quản gia Từ đang chỉ huy người dọn đồ đạc túi lớn túi nhỏ.

Quý Hạ xán lại gần, tò mò hỏi: “Ông Từ, làm gì vậy ạ?”

Quản gia Từ cười ha hả nói: “Thiếu gia tạm thời đặt máy bay riêng, ngày mai sẽ đưa cậu đi đảo nhỏ riêng chơi hai tuần.”

Quý Hạ chưa từng đi máy bay, nghe vậy mắt lập tức sáng rực lên.

Quản gia Từ nói: “Quý thiếu gia, đồ dùng sinh hoạt của cậu và thiếu gia tôi đều đã thu xếp xong, đêm nay sẽ gửi đi trước để người ta sắp xếp. Cậu xem xem còn đồ vật cá nhân nào muốn mang theo không, bây giờ sắp xếp một chút, ngày mai mang ra đảo.”

Quý Hạ ứng tiếng “Dạ”, liền “Đặng đặng” chạy lên lầu.

Cậu nhìn quanh một vòng, thấy những thứ cần sắp xếp đều đã sắp xếp xong, liền bổ nhào lên giường lăn hai vòng, ném nỗi bất an mà kỳ dễ cảm của Alpha mang lại ra sau đầu, vui vẻ gửi cho Từ Nhạc một tin nhắn.

Quý Hạ: “Nhạc Nhạc, hai tuần tới tôi không ra quán nữa. Anh Phó muốn dẫn tôi đi đảo nhỏ riêng chơi. Tôi sẽ ngồi máy bay đi vào ngày mai.”

Quý Hạ: 【thỏ con xoay vòng vòng.jpg】

Từ Nhạc bên kia tin nhắn nhanh ch.óng hồi âm, là một tin thoại. “Ghen tị c.h.ế.t tôi rồi.”

Quý Hạ nghe xong hai lần, xác định giọng Từ Nhạc không ổn lắm, thở dốc rất mạnh, quan tâm hỏi: “Nhạc Nhạc cậu đang làm gì? Không sao chứ?”

“Bảo bối, giờ này… Đương nhiên là đang làm chuyện yêu đương với Alpha rồi… Ân ~ sướng quá, anh Phong, mạnh hơn nữa đi, em muốn nữa… Bảo, Phó tiên sinh của cậu còn chưa về à?”

Mặt Quý Hạ nóng lên, vội vàng trả lời một câu “Không làm phiền cậu nữa” rồi đặt điện thoại xuống.

Cậu nhìn trần nhà ngẩn người một lát, lại nghĩ đến ngày mai có thể đi máy bay ra đảo nhỏ chơi, khóe miệng lại không tự chủ cong lên, trong lòng tràn đầy mong đợi.

Tối hôm đó, Quý Hạ ngồi trên sofa, cố gắng không ngủ, muốn đợi anh Phó về để đích thân nói lời cảm ơn. Nhưng cậu cứ chờ mãi chờ mãi, chờ đến mơ mơ màng màng ngủ thiếp đi, cũng không đợi được anh Phó trở về.

Đến sáng hôm sau tỉnh dậy, cậu mới nghe quản gia Từ nói, anh Phó có việc phải xử lý gấp, sẽ trực tiếp đến sân bay.

Trên bầu trời xanh thẳm, chiếc máy bay riêng ở sân bay vô cùng xa hoa.

Quý Hạ đạp bậc thang chầm chậm bước vào cabin. Mấy tháng ở bên cạnh Phó Uyên đã được thấy quá nhiều đồ tốt, cậu tuy cảm thấy mới lạ, nhưng không còn rụt rè, bồn chồn như một cậu O nông thôn chưa hiểu chuyện đời nữa.

Cậu giống như một tiểu thiếu gia thực thụ, dưới sự hướng dẫn của nhân viên tiếp viên, thoải mái ngồi xuống sofa trong phòng chiếu phim bên trong cabin, chờ đợi anh Phó.

Trên màn hình, nam nữ chính ôm nhau thắm thiết trên nền tuyết, Quý Hạ xem đến xuất thần, thỉnh thoảng lại nhìn về phía cửa khoang.

Nửa giờ sau, chủ nhân chiếc máy bay lên máy bay.

Quý Hạ vừa thấy Alpha, lập tức vui vẻ đứng dậy, ngọt ngào gọi một tiếng: “Anh Phó.”

Phó Uyên mặc bộ vest công sở màu đen, giữa hai hàng lông mày còn vương vất sát khí, rõ ràng là vừa từ bàn đàm phán bước xuống.

Hai tuần nay anh ngày đi đêm về, khi về nhà Omega cơ bản đều đã ngủ. Lại lần nữa nhìn thấy người nhỏ bé đầy sức sống, một cảm xúc khó tả dâng trào.

Anh đi tới, ôm cậu lên sofa tặng một nụ hôn có chút hung bạo.

Quý Hạ bị hôn đến thân thể mềm nhũn, tựa vào người Phó Uyên, thở hồng hộc.

Phó Uyên dùng ch.óp mũi cọ vào má cậu, ánh mắt sâu thẳm.

Sự im lặng lan tỏa một lát, Phó Uyên đột nhiên nói: “Hạ Hạ, trước khi máy bay cất cánh, tôi nhắc lại với em một lần nữa. Cả đời này tôi sẽ không kết hôn, sẽ không cưới bất kỳ ai, càng sẽ không muốn có con. Chuyện phụ bằng t.ử quý không tồn tại ở chỗ tôi, tôi hy vọng em không ngu xuẩn như một số người, cho rằng m.a.n.g t.h.a.i con cái là có thể uy h.i.ế.p người khác kết hôn. Ở chỗ tôi, tôi sẽ xử lý cả người lẫn con. Hãy nhớ kỹ lời tôi nói, tuân thủ hiệp ước giữa chúng ta, chỉ có lợi cho em.”

Ngón tay thon dài của anh nắm lấy cổ mảnh khảnh của Omega, dường như chỉ cần dùng sức một chút là có thể bẻ gãy, “Đừng chạm vào dây điện cao thế của tôi. Nếu không, hậu quả em không thể gánh chịu.”

Khi Alpha nói những lời này, khí thế khiến người ta sợ hãi.

Ngón cái vuốt ve cổ yếu ớt của Omega, hành động chứa đầy cảnh cáo.

Quý Hạ nhớ lại lần đầu tiên gặp anh Phó trong mơ, anh đã bóp cổ cậu rồi ném cậu ra.

Cậu rụt vai, trịnh trọng mà nghiêm túc cam đoan: “Phó tiên sinh, anh yên tâm. Tôi sẽ không động đến ý đồ xấu.”

Đôi mắt tối sầm của Phó Uyên nhìn chằm chằm mặt cậu, mang theo cảm giác áp lực cực mạnh và sự xem xét.

Quý Hạ cảm nhận được một luồng hơi thở xa lạ và đáng sợ mà cậu chưa từng cảm thấy ở anh Phó. Cơ thể cậu khẽ run lên, nín thở, không dám nói lời nào.

Phó Uyên buông tay khỏi cổ cậu, nói một tiếng “Ngoan”.

Anh ôm sát cơ thể Omega lại gần mình, rồi ngậm lấy cánh môi căng mọng kia.

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Sau Khi Ôm Đùi Đại Lão Omega Đáng Thương Mang Thai - Chương 40 | Đọc truyện chữ