Sau Đêm Không Về Nhà Cùng Trai Lạ
Chương 60: Ngoại truyện: Chu Độ Đường x Dịch Bách 03
Không ra ngoài được nữa rồi.
Dịch Bách bị nhốt lại.
Cửa sổ, cửa chính, tất cả những nơi có thể ra vào đều không để Dịch Bách bước ra dù chỉ một bước. Cậu không còn là một con người nữa, mà là một chú chim hoàng yến bị nhốt trong chiếc lồng vàng.
“Qua đây ăn cơm đi.” Đã lâu rồi Chu Độ Đường không đến công ty, chỉ ở nhà cùng Dịch Bách tận hưởng thế giới hai người.
Dịch Bách đứng giữa phòng khách, kinh hãi nhìn Chu Độ Đường.
Anh người yêu đã bên nhau gần nửa năm này lần đầu tiên khiến cậu cảm thấy xa lạ đến thế.
“Độ Đường, Độ Đường, anh trả điện thoại cho em đi.” Cậu gần như cầu xin.
Chu Độ Đường múc một bát canh, đặt trước chỗ ngồi của Dịch Bách: “Qua đây.”
Dưới chân như đeo chì, một bước cũng khó nhích. Nghĩ đến việc nếu không qua đó Chu Độ Đường sẽ làm gì, Dịch Bách run rẩy, ép bản thân phải bước tới thật nhanh.
Nhưng cậu không làm được.
Qua đó, ngoài ăn cơm ra thì chỉ có…
“Em có rất nhiều bạn bè ở ngoài, họ không tìm thấy em sẽ báo cảnh sát đấy.” Dịch Bách đã bị nhốt nửa tháng, thời gian này cậu gần như sắp quên cả cách đi đứng, cậu sợ hãi nói: “Họ đều biết bạn trai hiện tại của em là anh, em không thể xảy ra chuyện gì được.”
Chu Độ Đường kỳ lạ hỏi: “Em thì xảy ra chuyện gì được chứ? Anh có làm hại em đâu?”
Ánh mắt anh trong trẻo, giọng điệu chân thành. Anh thực sự không hiểu tại sao Dịch Bách lại hiểu lầm mình như vậy, thậm chí còn buồn bã: “Chính em là người muốn chia tay với anh, anh níu kéo cũng là sai ư?”
“Nhưng em không muốn ở bên anh nữa! Em nói còn chưa đủ rõ ràng sao?!” Dịch Bách phát điên gào lên: “Anh đang giam cầm em! Anh đang hạn chế tự do cá nhân của em!”
“Dựa vào cái gì mà không muốn ở bên nhau?” Chu Độ Đường đột nhiên đứng phắt dậy khỏi ghế ăn, dọa Dịch Bách giật bắn mình, vội lùi lại mấy bước, nước mắt trào ra.
Chu Độ Đường tiến lại gần Dịch Bách: “Em nói ở bên nhau là ở bên nhau, nói chia tay là chia tay à? Em đang làm tổn thương tôi, tại sao tôi phải nghe lời em?”
“Em không có… Á á á á á —!”
Khoảnh khắc bị Chu Độ Đường tóm lấy, Dịch Bách hét lên như bị sang chấn tâm lý. Cậu không tài nào hất được tay Chu Độ Đường ra, cơ thể run lên bần bật.
“Bữa sáng không ăn, tôi hy vọng em sẽ ăn bữa trưa.” Chu Độ Đường vén mái tóc dài của Dịch Bách ra sau, ngắm nhìn đôi mắt đẹp tựa như trang điểm đậm của cậu, nói: “Đừng có tự làm khổ mình.”
Dịch Bách quỵ xuống tấm thảm lông cừu, khóc nấc lên vì sợ hãi.
Ngày thứ hai mươi kể từ khi mất tích, tay guitar đến gõ cửa căn biệt thự. Dịch Bách đang ngồi bồn chồn trong phòng khách, cậu đang bị đeo khóa miệng, hai tay bị trói quặt sau lưng. Nghe thấy tiếng động, cậu lập tức muốn tìm thứ gì đó để gây ra âm thanh, nhưng Chu Độ Đường đứng ở cửa phòng khách thản nhiên quay lại liếc cậu một cái.
Như một gáo nước lạnh dội xuống, Dịch Bách rơi vào hầm băng, run rẩy như lá vàng trước gió, không dám cử động thêm chút nào.
Vóc dáng Chu Độ Đường cao lớn, che khuất hoàn toàn tầm mắt của tay guitar. Nếu không bước vào phòng, hắn sẽ không thể thấy Dịch Bách đang ở trên ghế sofa.
“Tôi tìm Dịch Bách.” Tay guitar hơi rụt rè nói: “Thời gian này tôi hoàn toàn không liên lạc được với cậu ấy.”
Chu Độ Đường: “Chúng tôi chia tay rồi.”
Tay guitar ngẩn người: “Cái gì?”
“Chúng tôi chia tay rồi,” Chu Độ Đường nói, “Tôi không biết cậu ấy đi đâu.”
Khác với lần đầu gặp gỡ vài tháng trước, tay guitar nhận thấy rõ ràng sự thay đổi trên người Chu Độ Đường. Không phải một chút, mà là trời đất đảo lộn. Đối mặt với một Chu Độ Đường như thế này, hắn có cảm giác như bị sói dữ nhìn chằm chằm vào cổ họng. Chuyện Dịch Bách muốn chia tay, tay guitar vốn đã biết từ trước, nên hắn không hề nghi ngờ.
“Ra là vậy,” Hắn cụp mắt áy náy: “Xin lỗi đã làm phiền.”
“Hắn đi rồi.” Chu Độ Đường đóng cửa khóa kỹ, quay lại thấy Dịch Bách nước mắt đầm đìa, anh hỏi: “Em có thấy tiếc không?”
Dịch Bách lắc đầu, phát ra những tiếng nức nở nghẹn ngào.
Chu Độ Đường nói: “Nếu em thực sự dẫn hắn vào đây thì sẽ thú vị hơn nhiều, như vậy tôi có thể để hắn nhìn xem bây giờ tôi đối xử với em như thế nào.”
“Đưa cho hắn hai triệu tệ, em đoán xem ra ngoài hắn sẽ báo cảnh sát hay là từ bỏ em?”
Anh v**t v* mặt Dịch Bách, dịu dàng nói: “Bé cưng, tôi sẽ để em nhìn cho rõ, tôi làm thế nào để từng người một bên cạnh em rời bỏ em.”
Chủ tịch tập đoàn Chu thị, Chu Sóc Mẫn, đã ba tuần không thấy Chu Độ Đường ở công ty. Ông có hỏi, Chu Độ Đường chỉ trả lời đúng một chữ: “Bận.”
Cuối tuần về nhà cũ ăn cơm, Chu Sóc Mẫn ngồi ở phòng khách đợi con trai. Đây là quy tắc của nhà họ. Mẹ Chu Độ Đường khi còn sống rất thích náo nhiệt, bà mất sớm, sau khi bà qua đời Chu Sóc Mẫn chưa bao giờ ngừng trò chuyện với người vợ quá cố, Chu Độ Đường khi lớn lên cũng bị yêu cầu mỗi tuần phải về ăn cơm.
“Dạo này con bận gì thế? Chuyện ở công ty à?” Chu Sóc Mẫn lạnh lùng, đầy uy nghiêm: “Nếu thực sự là chuyện công ty, với tư cách Chủ tịch, lẽ nào ba lại không biết? Con tự nói với ba, hay để ba nói thay con?”
Chu Độ Đường đáp: “Con muốn kết hôn. Với một người đàn ông.”
Nghe câu đầu tiên, sắc mặt Chu Sóc Mẫn giãn ra, nghĩ là chuyện tốt. Con trai gần ba mươi tuổi rồi mà chưa yêu đương gì, ông vốn luôn lo lắng cho chuyện tình cảm của đứa con vốn khô khan này.
Nhưng câu thứ hai khiến ông chết lặng ngay lập tức.
“Cái gì?” Ông đập mạnh đôi đũa xuống bàn, giận dữ: “Con điên rồi à?!”
Tin tức điều tra được nói rằng Chu Độ Đường ở bên một người phụ nữ, người này đã đến công ty vài lần, tóc rất dài. Chu Sóc Mẫn chưa từng nghĩ người đó không phải phụ nữ.
Chu Độ Đường khẳng định: “Con nhất định phải kết hôn với người đó.”
Sắc mặt Chu Sóc Mẫn cực kỳ khó coi: “Người ta có chịu kết hôn với con không?”
“Đúng là em ấy không muốn,” Chu Độ Đường nói, “Nên con đã nhốt em ấy lại rồi.”
“Con điên thật rồi!!”
“Là em ấy muốn chia tay với con trước,” Chu Độ Đường nói, “Con không muốn chia tay.”
Chu Sóc Mẫn hỏi: “Thế là con nhốt người ta lại à?”
Chu Độ Đường: “Nếu không em ấy sẽ rời bỏ con.”
Bữa cơm ăn không còn hương vị gì, trước khi rời đi, Chu Độ Đường hỏi: “Ba, hôm nay ba hỏi con như vậy, là định ngăn cản mối quan hệ này sao?”
Chu Sóc Mẫn nói: “Ba không đời nào để con kết hôn với một người đàn ông, con bỏ ý định đó đi.”
“Vâng.” Chu Độ Đường gật đầu, tỏ ý đã biết.
Chu Sóc Mẫn cứ ngỡ con trai vẫn nghe lời mình như trước, trong lòng cảm thấy an ủi. Không ngờ khi ông sai người đi điều tra lần nữa, mới phát hiện Chu Độ Đường đã đưa Dịch Bách đi nơi khác, không ai tìm ra được.
Đó là một nơi bốn bề là núi, ở giữa chỉ có một căn biệt thự cô độc. Ban đêm còn nghe thấy tiếng thú hoang gào rú, u ám đáng sợ vô cùng.
“Độ Đường, em xin anh, anh tha cho em đi.” Sắc mặt Dịch Bách trắng bệch, giọng run rẩy không ngừng: “Ban đầu ở bên anh, em chỉ vì tiền thôi. Em…”
“Tôi biết, tôi rất giàu mà.” Chu Độ Đường nói, “Bây giờ em vẫn có thể vì tiền.”
Dịch Bách lắc đầu: “Em không cần, không cần nữa… Em muốn tự do, anh thả em đi đi.”
Chu Độ Đường: “Không có chuyện đó đâu.”
Dịch Bách khóc lóc: “Độ Đường, là em sai rồi, lúc đó em không nên trêu chọc anh. Anh đừng chấp nhặt với em, em chẳng có gì đặc biệt cả, lại còn là đàn ông nữa.”
“Nhưng em đã trêu chọc tôi rồi.” Chu Độ Đường lạnh nhạt nói: “Tôi chỉ cần em.”
Dịch Bách suýt chút nữa đã quỳ xuống cầu xin anh.
“Quan hệ của tôi và em là bình đẳng, đừng quỳ xuống cầu xin nữa.” Chu Độ Đường nói: “Hãy ngoan ngoãn ở bên tôi. Dịch Bách, em nên sớm yêu tôi đi.”
Nếu là Chu Độ Đường của trước đây, hai người nói chuyện hẳn hoi, biết đâu Dịch Bách sẽ thực sự cân nhắc việc ở bên anh. Nhưng hai tháng qua Dịch Bách đã chứng kiến một Chu Độ Đường không giống người, mỗi một mặt đều khiến cậu kinh hãi, sợ hãi không kể ngày đêm, cậu chỉ muốn chạy trốn khỏi đây. Nơi này là một chiếc lồng giam, chỉ nhốt một mình Dịch Bách. Một người vốn yêu sự náo nhiệt của phố thị như cậu giờ không được gặp ai, không được nghe ai nói chuyện, cảm nhận rõ nhất chính là sự tĩnh lặng như chết chóc.
Dịch Bách đã bỏ chạy rất nhiều lần, lần nào cũng bị bắt lại.
Kết cục đương nhiên là không hề tốt đẹp.
Nhưng hễ có cơ hội, cậu vẫn sẽ chạy.
“Em muốn ra ngoài như vậy là vì cái gì?” Ngón tay Chu Độ Đường lướt dọc theo sống lưng đẹp đẽ của Dịch Bách, nói: “Là để gặp cái người em thích sao? Tiền em kiếm được phần lớn đều tiêu cho hắn. Hắn trông cũng chẳng ra làm sao cả, đúng là một tên mặt trắng bám váy.”
Dịch Bách kinh hoàng nhìn gương mặt bình thản của Chu Độ Đường: “Đừng đụng vào anh ấy, xin anh đừng đụng vào anh ấy…”
“Dựa vào cái gì mà không được đụng?” Chu Độ Đường bỗng bóp mạnh cằm Dịch Bách: “Tại sao tôi phải nghe lời em?”
“Chúng em không phải quan hệ đó!” Dịch Bách hoảng loạn khóc lóc nói: “Anh ấy chỉ là một người anh trai mà thôi. Chúng em lớn lên bên nhau từ nhỏ, anh ấy giúp em rất nhiều, thật đấy. Em không có cha mẹ, hai chúng em nương tựa vào nhau mà lớn lên, không phải như anh nghĩ đâu… thật sự không phải quan hệ đó.”
“Ừ,” Chu Độ Đường nói, “Em đối xử với hắn tốt thật đấy.”
“Độ Đường, anh đừng lôi người khác vào…”
“Ừ,” Chu Độ Đường nói, “Em có thể chỉ để tôi lôi mình em vào thôi.”
Nhà họ Chu mấy đời độc đinh, chủ tịch chắc chắn không muốn thấy con trai mình suốt ngày quấn quýt với một người đàn ông. Sống trong căn biệt thự giữa núi gần một năm, trong những ngày tháng cách biệt với thế giới, Dịch Bách đã học được cách “yêu” Chu Độ Đường.
Làm bất cứ việc gì trong mắt cậu cũng chỉ có Chu Độ Đường, dỗ dành anh người yêu đến mức mê muội.
Cuối cùng họ cũng trở lại thành phố.
Nhìn đường xá tấp nập xe cộ, dòng người bận rộn ấm áp, nước mắt Dịch Bách cứ thế rơi như vòi nước mở khóa.
Một tháng sau, Dịch Bách tìm gặp Chu Sóc Mẫn.
Vừa gặp mặt cậu đã không nói hai lời, quỳ xuống nắm lấy ống quần ông: “Chủ tịch Chu, Chủ tịch cứu tôi với, xin ngài. Trước đây là tôi đã phạm sai lầm, vì tiền mà ở bên Độ Đường, giờ tôi đã biết lỗi rồi, tôi có thể trả lại mọi thứ anh ấy đã cho tôi, chỉ cần anh ấy để tôi rời đi, tôi sẵn sàng làm bất cứ điều gì. Ngài là cha của anh ấy, ngài không thể mặc kệ chuyện này được. Tôi là đàn ông, sao anh ấy có thể ở bên một người đàn ông được chứ, lợi hại thiệt hơn chắc chắn ngài hiểu rõ hơn tôi… Chủ tịch, xin hãy giúp tôi với, giúp tôi đi mà. Chỉ cần tôi được rời đi, tôi thề cả đời này sẽ không xuất hiện trước mặt Độ Đường — không, cả đời này tôi sẽ không xuất hiện ở thành phố này nữa, không để Độ Đường nhìn thấy tôi nữa. Tôi sẽ đi thật xa để không ai tìm thấy, không ai quen biết tôi cả. Độ Đường xứng đáng có cuộc sống tốt hơn, anh ấy nên kết hôn sinh con chứ không nên dây dưa cả đời với loại người như tôi… Tôi mới 25 tuổi, tôi không muốn sống thế này cả đời. Chủ tịch, xin hãy giúp tôi với…”
Tiếng khóc lóc thảm thiết khiến người ta mủi lòng. Dịch Bách không biết rằng, vì cậu mà Chu Sóc Mẫn và Chu Độ Đường sắp sửa từ mặt nhau đến nơi rồi. Ông cụp mắt, nhìn Dịch Bách bằng vẻ cao ngạo của người bề trên.
Đây là lần đầu tiên họ thực sự gặp mặt nhau.
Tiếp theo Chu Sóc Mẫn nói gì Dịch Bách không nghe rõ, vì cậu thấy Chu Độ Đường từ bên cạnh bước ra.
Ánh mắt Chu Độ Đường khóa chặt vào Dịch Bách đang quỳ rạp dưới đất, khẽ nói: “Để rời bỏ tôi, em không tiếc tự hạ thấp bản thân mình hết lần này đến lần khác.”
Anh ngồi xuống, đỡ lấy cánh tay muốn dìu cậu đứng dậy: “Về nhà thôi.”
Nước mắt nhòe đi không nhìn rõ thứ gì, Dịch Bách nhìn Chu Độ Đường với gương mặt tro tàn, lại nhìn Chu Sóc Mẫn đang giữ im lặng.
Vì quá sợ hãi hai chữ “về nhà” của Chu Độ Đường, môi cậu nhanh chóng trắng bệch, cả người lạnh ngắt run rẩy.
“Em không… Em không về… Em không về…” Cậu mất đi ý thức, đầu ngoẹo sang một bên ngã quỵ vào lòng Chu Độ Đường.
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận