Sau Đêm Không Về Nhà Cùng Trai Lạ

Chương 57: Ngoại truyện: Dụ Ti Lý x Hàn Thương 04

Hàn Thương ngây ngẩn cả người.

Tứ chi không thể động đậy, nỗi tuyệt vọng bao trùm lấy thân thể, cậu gào thét đến rách cả họng không biết đã bao lâu. Cứ như thể Dụ Ti Lý không phải người yêu mà là kẻ thù của cậu vậy. Làm gì có người yêu nào đối xử với cậu thế này, cứ như muốn giết cậu tới nơi.

“Dụ Ti Lý, cái đồ thần kinh này! Ai cho phép anh lên mạng học mấy thứ đáng sợ đó hả! Mẹ ơi… Ba ơi… Á á á cứu mạng với… Giết người rồi…!” Hàn Thương cuống quá hóa quẫn, nghĩ đến ai là gào tên người đó.

Lần nào Dụ Ti Lý cũng kiên nhẫn nói với cậu: “Cha mẹ không có ở đây.”

Hắn còn ân cần giải thích: “Anh đã làm gì em đâu, sao em phải cầu cứu?”

Hàn Thương sợ muốn chết.

Lúc rạng sáng có hàng xóm sang gõ cửa, Dụ Ti Lý ra mở. Người hàng xóm cầm điện thoại, cảnh giác hỏi: “Trong nhà cậu có hai người đúng không?”

Sau khi quan sát kỹ, Dụ Ti Lý thấy người này có vẻ không có ý tốt: “Đúng vậy.”

“Người kia còn sống không?” Hàng xóm hỏi, mắt nhìn chằm chằm vào mặt Dụ Ti Lý như chó săn. Có vẻ ông ta không hiểu nổi tại sao người trước mặt trông bảnh bao sáng sủa thế này mà lại dám làm chuyện bắt cóc người khác. Cậu thanh niên kia gào thét thảm thiết quá mà.

Dụ Ti Lý nhíu mày: “Ông nói gì thế? Bạn trai tôi đương nhiên còn sống rồi.”

Người hàng xóm đứng hình: “Bạn trai cậu?”

Dụ Ti Lý: “Đúng vậy.”

Hai người nhìn nhau trừng trừng, cuối cùng hàng xóm hỏi: “Sao bạn trai cậu không ra đây?”

Dụ Ti Lý thản nhiên đáp: “Cậu ấy vừa mới ngủ rồi.”

“…”

“Được rồi, làm phiền cậu quá. Lần sau làm gì thì khẽ tiếng chút nhé, cảm ơn.” Người hàng xóm quay người bỏ đi, áp điện thoại lên tai nói đầy hối lỗi: “Xin lỗi cảnh sát nhé, hai người trẻ mâu thuẫn đánh nhau chút thôi, là hiểu lầm mà thôi. Thật ngại quá, làm phiền các anh rồi. Vâng, không báo án nữa đâu.”

Hàn Thương ngủ một mạch từ lúc trời mờ sáng đến tận trưa hôm sau, họng đau rát khó chịu. Đến lúc nghe nói hàng xóm báo cảnh sát, cậu đứng trước cây rót nước với gương mặt không còn thiết sống, nước lạnh sắp tràn ly mà cũng không nhận ra.

“Đang nghĩ gì thế?” Dụ Ti Lý đi tới từ phía sau, cầm lấy cái ly trong tay cậu, đổi sang nước nóng.

Nghe thấy giọng hắn, Hàn Thương theo bản năng run bắn người, vội vàng tránh sang một bên, chân còn hơi khập khiễng.

Dụ Ti Lý kỳ lạ nhìn cậu: “Sao thế?”

Hàn Thương: “…”

Trước đây vì cái đầu gỗ của Dụ Ti Lý không thông suốt, Hàn Thương đã từng có những dự đoán không mấy chính xác về phương diện kia của hắn. Giờ thì ăn hành đủ rồi, Hàn Thương mắt rưng rưng, giọng khàn đặc: “Không có gì.”

“Khóc gì thế? Không vui à?” Dụ Ti Lý vội đặt ly nước sang một bên, cuống quýt lau nước mắt cho cậu, biểu cảm căng thẳng: “Có phải anh đã làm gì sai không?”

Thấy tay hắn đưa tới, nước mắt Hàn Thương càng rơi dữ dội hơn, cậu ngả đầu ra sau tránh né: “Không có.”

Dụ Ti Lý luống cuống: “Hàn Thương, nếu anh làm gì khiến em không vui, em phải nói thẳng cho anh biết. Anh ngốc lắm, đôi khi không nghĩ ra nguyên nhân. Chúng ta đã giao kèo từ đầu rồi mà, em không vui sẽ nói với anh.”

Hàn Thương bảo: “Anh để em bình tĩnh lại được không? Anh đáng sợ quá.”

Dụ Ti Lý ngơ ngác: “Anh đáng sợ? Tại sao?”

Hàn Thương: “…”

Cậu xấu hổ lau mặt, bắt đầu nổi khùng: “Hàng xóm báo cảnh sát luôn rồi kìa, sau này ra ngoài còn mặt mũi nào nữa!”

Dụ Ti Lý dường như đã hiểu ra chút ít: “Vậy mình chuyển nhà.”

Hàn Thương cảm thấy hắn thật vô lý: “Chúng ta mới chuyển đến chưa đầy ba ngày, tiền thuê nhà một tháng đã đóng rồi.”

“Không sao,” Dụ Ti Lý nói, “Tâm trạng em tốt mới là quan trọng nhất.”

Nghe hắn nói thế, Hàn Thương thực sự cảm thấy trái tim bị tổn thương nặng nề của mình dịu lại phần nào.

Dụ Ti Lý là người có năng lực hành động cực kỳ mạnh mẽ. Nếu hắn biết chắc chắn lúc này mình cần gì, hắn sẽ lập tức bắt tay vào làm không chút chậm trễ. Ví dụ như khi phát hiện mình thích Hàn Thương, hắn sẽ không để bản thân có cơ hội suy xét thừa thãi mà trực tiếp đưa ra đề nghị: “Kể cả cậu có bạn trai, tôi vẫn có thể làm người tình bí mật của cậu.”

Căn nhà mới chuyển đến chưa được ba ngày đã trả ngay trong chiều hôm đó, Dụ Ti Lý và Hàn Thương chuyển đến nơi khác ở.

Sang môi trường mới, Hàn Thương dặn dò: “Ở đây đừng có làm loạn, đừng để hàng xóm mới báo cảnh sát lần thứ hai.”

Dụ Ti Lý nói: “Anh chỉ đang làm những việc mà bất kỳ cặp tình nhân nào cũng làm thôi mà.”

Hàn Thương: “…”

Dụ Ti Lý: “Em không thích hả?”

Về câu hỏi này, Hàn Thương cảm thấy hơi khó trả lời. Dụ Ti Lý vốn cứng nhắc, nếu cậu nói không thích thật, liệu sau này tên này có học cách thanh tâm quả dục, không bao giờ muốn… nữa không?

Hàn Thương ậm ừ hồi lâu, cuối cùng quyết định nói uyển chuyển: “Cũng, cũng ổn.”

Dụ Ti Lý cười nói: “Em thích mà.”

Hàn Thương lập tức méo mặt: “Cũng không hẳn là thích lắm.”

Dụ Ti Lý quay đầu đi: “Không nghe.”

Hàn Thương: “???”

Dụ Ti Lý khi nhảy có thể nhảy rất lâu, và Hàn Thương cũng đã được chứng kiến sự “lâu” của hắn ở phương diện khác. Đặc biệt là Dụ Ti Lý thích mấy thứ kỳ quái, Hàn Thương rất muốn sửa cho hắn, nhưng cái điện thoại thực sự quá lợi hại, đã dạy ra một học trò hoàn toàn đủ tiêu chuẩn. Nhu cầu của Dụ Ti Lý không hề nhỏ chút nào. Vì chuyện này mà trong lòng Hàn Thương đã “chia tay” với Dụ Ti Lý không biết bao nhiêu lần.

Thế nên, trong bất tri bất giác, Hàn Thương đã có thêm 12345678 anh người yêu cũ.

Mỗi lần cậu trùm chăn khóc, Dụ Ti Lý lại ngây thơ tới dỗ dành, hỏi cậu làm sao. Hàn Thương liền thúc một chỏ khiến hắn ngã xuống giường rồi mắng: “Cái đồ chó Dụ Ti Lý, ghét anh chết đi được!”

Dụ Ti Lý ngồi bên giường, buồn bã vỗ vai Hàn Thương như đang dỗ trẻ con ba tuổi ngủ. Vẻ mặt đáng thương cứ như thể hắn mới là người phải chịu uất ức thấu trời xanh vậy.

“Mấy ngày tới tiết của em dày lắm, không đi ăn với anh được đâu, anh tự đi đi.” Ngày hôm sau, Hàn Thương mặc áo dài tay che đi vết bầm trên cổ tay, giọng thều thào nói.

Dụ Ti Lý bảo: “Anh đi tìm em.”

Hàn Thương lạnh lùng: “Không cho tìm. Em đi ăn với bạn cùng phòng.”

Dù Dụ Ti Lý không thay đổi nhiều, vẫn không nhạy bén với chuyện tình cảm, nhưng đối với những người xuất hiện quanh Hàn Thương, hắn vẫn giữ sự cảnh giác cần thiết.

Hắn hỏi: “Là cái cậu bạn cùng phòng từng bảo em tránh xa anh ra à?”

Hàn Thương cạn lời: “Người khác.”

Dụ Ti Lý yên tâm: “Vậy thì tốt.”

Năm hai đại học, sau khi vào Hội sinh viên, Hàn Thương quen thêm nhiều bạn mới. Cậu đi chơi với ai cũng không báo cáo với Dụ Ti Lý. Cái đồ đầu gỗ thì hiểu cái gì, nói cũng bằng thừa. Vì hai người không cùng khoa, không phải ngày nào cũng ăn cơm cùng nhau, quan hệ lại chưa công khai nên trừ những người thân thiết, ai cũng tưởng Hàn Thương còn độc thân.

Cái danh ông tơ của cậu ngày càng nổi, nhìn thấy ngày càng nhiều cặp đôi ở bên nhau, Hàn Thương thực sự thấy vui. Đặc biệt là khi chơi trò ông tơ, cậu không bao giờ nói sự thật cho chính chủ biết. Mỗi lần thấy kẻ không thông suốt nào đó bị cậu “chen chân” mà phát điên, cậu đều thấy rất hả hê.

Nhưng Hàn Thương vạn lần không ngờ mình lại ngã ngựa ở chỗ một đàn em tên là Trần Kế. Cậu đàn em này trông có vẻ dễ bắt nạt nhưng thực chất lại rất ghê gớm, thù nào không báo được ngay sẽ đợi thời cơ báo lại, cực kỳ tuyệt tình.

Vì tác hợp thằng nhóc đó với Chu Bách Hành mà Hàn Thương chơi đến quên cả trời đất. Ngờ đâu một tuần sau Trần Kế bảo muốn mời cậu ăn cơm, lại mời luôn cả Dụ Ti Lý đến.

Yêu nhau hơn hai năm, Dụ Ti Lý chưa bao giờ giận cậu, nhưng lần đó mặt hắn xanh mét vì giận. Trước mặt Trần Kế, hắn chỉ giữ im lặng, giữ thể diện cho Hàn Thương.

Về đến nhà, hắn liền trói Hàn Thương lại.

Chân Hàn Thương không chạm đất, run cầm cập nói: “Anh nghe em giải thích đã…”

“Em đi thuê phòng với nó?” Dụ Ti Lý hỏi, “Hai người đã làm gì rồi?”

Hàn Thương khổ không để đâu cho hết: “Chẳng làm gì cả! Thật đấy. Dụ Ti Lý, anh thà tin lời người ngoài chứ không tin em!”

Dụ Ti Lý: “Em chưa bao giờ chịu công khai quan hệ của chúng ta trước mặt người khác.”

“Hai thằng đàn ông với nhau có gì mà công khai.” Hàn Thương nói.

Dụ Ti Lý nói: “Đây là vấn đề danh phận.”

“Hừ,” Hàn Thương mỉa mai hắn, “Anh yêu khiêu vũ thế cơ mà, em cứ tưởng khiêu vũ đã cho anh danh phận rồi chứ.”

Dụ Ti Lý cầm một con dao nhỏ sáng loáng khua khua trước người cậu.

Lúc này Hàn Thương mới cứng đờ cả người, miệng không dám nói bậy nữa, nịnh nọt: “Anh Dụ…”

Dụ Ti Lý hỏi: “Hai người, là em trên nó hay nó trên em?”

Hàn Thương sắp khóc tới nơi rồi: “Thật sự không có mà…”

“Nó trên em thì hôm nay anh sẽ tẩy rửa cho em thật sạch,” Dụ Ti Lý vô cảm nói, “Em trên nó thì anh sẽ thiến em.”

Hàn Thương dựng tóc gáy, khóc thật luôn rồi: “Em sai rồi không được à? Nhưng em thật sự không lừa anh, Trần Kế và Chu Bách Hành mới là một đôi, em chỉ ở giữa tác hợp thôi, em chỉ có một mình anh là chồng thôi!”

Một tuần trôi qua, trong đầu Hàn Thương chỉ có một ý nghĩ: Sau này phải tránh xa cái thằng Trần Kế kia ra. Nhắm trêu không nổi thì mình trốn.

Không ngờ cậu lại bị trả thù lần thứ hai, Hàn Thương tức đến bật cười. Lần này thì hay rồi, còn chưa kịp công khai quan hệ thì đã bị Dụ Ti Lý ép đến Cục Dân chính đăng ký kết hôn luôn.

Nhìn tờ chứng nhận trên tay, Hàn Thương có chút không phục: “Chưa cầu hôn đã lừa em kết hôn rồi.”

Dụ Ti Lý: “Hôn lễ sẽ có. Em muốn tổ chức lúc tốt nghiệp hay bây giờ?”

Hàn Thương: “…”

Dụ Ti Lý: “Bây giờ tổ chức là tốt nhất, có thể mời tất cả bạn học.”

Hàn Thương mỉm cười đây giả tạo: “Thôi khỏi.”

Cậu không muốn trở thành tiêu điểm của đám đông đâu.

Tháng đầu tiên ở bên nhau, cha mẹ hai bên đều đã biết chuyện. Họ không hề cảm thấy ngạc nhiên chút nào, đôi mắt của những người đi trước đã nhìn thấu quá nhiều, sớm đã nhận ra mấy trò yêu đương trẻ con của hai đứa rồi.

Năm tư tốt nghiệp, hôn lễ diễn ra.

Trước lễ cưới, Dụ Ti Lý dùng giọng thương lượng hỏi: “Em có thể mặc váy cưới được không?”

Hàn Thương lườm hắn: “Sao anh không mặc?”

“Đúng nhỉ,” Câu nói này như gợi cảm hứng cho Dụ Ti Lý, hắn nói, “Anh mặc cũng được.”

Hàn Thương: “…”

Cậu quẳng luôn điện thoại lên giường, không chơi game nữa, chống nạnh nói: “Dụ Ti Lý, tốt nhất là anh đừng để em phát hiện sở thích của anh ngày càng b**n th** hơn, đừng có mà quá đáng quá!”

Dụ Ti Lý uất ức: “Vậy không mặc nữa… Đừng giận mà.”

Hàn Thương cầm lại điện thoại, nhân vật đã bị người khác đánh chết, cậu lầm bầm: “Phiền chết đi được.”

Dụ Ti Lý ghé sát lại xem cậu bắt đầu ván mới, nói: “Không phiền.”

Hàn Thương “hừ” một tiếng rồi mỉm cười.

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Sau Đêm Không Về Nhà Cùng Trai Lạ - Chương 57 | Đọc truyện chữ