Sau Đêm Không Về Nhà Cùng Trai Lạ

Chương 55: Ngoại truyện: Dụ Ti Lý x Hàn Thương 02

“Cậu nói vậy là ý gì?” Hàn Thương nghi hoặc hỏi, “Cái gì mà bỏ rơi cậu? Chúng ta đâu phải anh em ruột thịt, giờ tôi có người yêu thì đương nhiên phải ưu tiên bạn trai trước, nhưng thế không có nghĩa là bỏ rơi cậu. Tránh ra, tôi thực sự phải đi rồi.”

Từ khi bắt đầu thân thiết từ hồi cấp hai, đây là lần đầu tiên Hàn Thương thấy Dụ Ti Lý nói chuyện thẳng thừng như vậy, cậu nghi ngờ không biết Dụ Ti Lý có thực sự hiểu mình đang nói gì hay không. Cậu định đẩy tay Dụ Ti Lý ra, nhưng Dụ Ti Lý bất ngờ giang hai tay chặn cửa: “Không cho cậu đi.”

Tim Hàn Thương đập nhanh, cậu cố giữ giọng bình thản: “Dụ Ti Lý, cậu đừng có nói với tôi là đến lúc tôi có người yêu rồi cậu mới nhận ra tôi quan trọng thế nào đấy nhé.”

Dụ Ti Lý nhíu chặt mày.

Đây là biểu cảm quen thuộc của hắn mỗi khi gặp chuyện khó hiểu, đối với hắn, trên đời này chỉ có nhảy múa là dễ hiểu nhất.

Điện thoại vang lên.

“Alo, anh yêu à.” Giọng Hàn Thương rất mềm mỏng, mang theo ý dỗ dành. Cậu thấy chân mày Dụ Ti Lý càng nhíu chặt hơn.

Dụ Ti Lý nói: “Cậu chưa bao giờ nói chuyện với tôi như thế.”

Trong điện thoại, người kia cũng hỏi: “Tiểu Thương, bạn cùng phòng đang nói chuyện với em à?”

Hàn Thương bịt điện thoại, dùng ánh mắt cảnh cáo Dụ Ti Lý đừng có lên tiếng, rồi xoay người đi ra xa một chút, dịu dàng nói: “Ừm. Có phải anh đợi lâu rồi không, em xuống ngay đây. Ừm, em chờ anh.”

Cúp máy xong, Hàn Thương dùng sức đẩy Dụ Ti Lý, nói: “Tránh ra, tôi vội lắm.”

Dụ Ti Lý bị đẩy loạng choạng, tay vô thức buông khung cửa: “Cậu vì hắn mà đẩy tôi.”

“Tôi cũng không muốn, nhưng biết làm sao được, là cậu cứ chặn ở đây không cho tôi ra ngoài…” Giọng Hàn Thương nghẹn lại, cậu không muốn bị trách móc, liền mặc kệ tất cả, trầm giọng nói: “Đúng vậy, tôi định bỏ rơi cậu đấy, bạn tốt đến mấy thì cũng phải có lúc yêu đương chứ. Bạn trai chắc chắn quan trọng với tôi hơn cậu rồi, cũng giống như mấy cái vụ nhảy nhót quan trọng với cậu hơn ấy.”

“Không phải thế…” Dụ Ti Lý nói.

Hàn Thương nghĩ đến cái người bên cạnh Dụ Ti Lý, bực bội nói: “Phải hay không không còn quan trọng nữa, tôi không muốn nghe.”

Xuống đến dưới lầu, một chàng trai mặc áo sơ mi trắng đứng dưới gốc cây hương chương, thấy Hàn Thương tới liền nói: “Em không cần chạy vội thế đâu, anh cũng vừa mới đến thôi… Tiểu Thương, hình như đằng sau là bạn nối khố của em?”

Hàn Thương ngoái đầu lại: “Cậu đi theo tôi làm gì?”

Dụ Ti Lý nói: “Cậu đừng đi.”

Hàn Thương nắm tay chàng trai kia nói: “Mặc kệ hắn. Chúng ta đi thôi.”

“Thật sự không sao chứ?” Cuối tuần sân trường không nhiều sinh viên lắm, từng đôi lướt qua, chàng trai ghé sát đầu Hàn Thương hạ thấp giọng: “Hắn có buồn không?”

Hàn Thương cũng ghé sát lại, nắm chặt tay đối phương, nói: “Anh đừng quản hắn, người yêu cũ của anh đến chưa?”

Chàng trai đưa một tay che miệng, rõ ràng xung quanh không có ai nhưng vẫn ra vẻ thân mật thì thầm: “Anh nghĩ chắc là đến rồi.”

Dưới mắt người ngoài, hai cái đầu của họ kề sát, thỉnh thoảng nghiêng đầu, trông cứ như đang hôn lên mặt nhau.

Đây là đơn hàng đầu tiên trên con đường làm “ông tơ” của Hàn Thương.

Sau này cậu cũng không ngờ mình có thể gây dựng sự nghiệp lớn, giúp bao nhiêu cặp tình nhân thành đôi.

Chàng trai nói: “Hắn gọi cho anh mấy cuộc rồi — lại rung nữa này, cảm nhận nhịp điệu chắc là tin nhắn WeChat.”

Hàn Thương cười khà khà: “Đừng để ý đến hắn.”

Chàng trai gật đầu: “Được, anh không định nghe.”

“Để em xem chúng ta đi làm gì trước nào?” Hàn Thương nắm tay chàng trai kiểu mười ngón đan xen như đang nâng niu một món đồ sứ quý giá, còn vui vẻ ngắm nghía, trông hạnh phúc vô cùng. “Hẹn hò thì cũng chỉ có mấy việc đó, đi xem phim trước nhé?”

Chàng trai đáp: “Được thôi.”

Nhìn nụ cười trên mặt và trong mắt Hàn Thương, Dụ Ti Lý cảm thấy vô cùng chói mắt. Trước đây, nụ cười như vậy của Hàn Thương chỉ thuộc về một mình hắn mà thôi. Dụ Ti Lý không rõ vẫn không hiểu rốt cuộc vấn đề nằm ở đâu, hắn chỉ thấy mình khó chịu, vô cùng khó chịu. Từ nhỏ đến lớn hắn chưa từng khó chịu như thế này.

“Hàn Thương…”

Hàn Thương giả vờ không nghe thấy, kéo tay chàng trai chạy biến đi. Cậu đã gọi xe trên điện thoại, một chiếc xe trắng dừng bên đường, Dụ Ti Lý nhìn Hàn Thương che đầu cho chàng trai chui vào xe, phóng đi mất hút.

Chàng trai nói: “Hình như bạn nối khố của em rất đau lòng.”

Hàn Thương thở dài: “Em cũng đau lòng. Hôm qua hắn còn đi ăn với cái thằng trong câu lạc bộ kia kìa, em đã bảo em không thích thằng đó vì nó cứ nhắm vào em, thế mà hắn không nhớ lại còn đi gần gũi như vậy. Dựa vào đâu mà chỉ có mình em buồn chứ.”

Cậu khoanh tay buồn bực nói tiếp: “Và xác suất cao là hắn buồn chỉ vì không quen với việc em đột ngột không tìm hắn nữa thôi, phản ứng cai nghiện bình thường ấy mà.”

Xe đến ngã tư gặp đèn đỏ, chàng trai quay người nhìn qua cửa kính màu xám ra phía sau, Dụ Ti Lý vẫn đứng đó như lúc họ rời đi, không nhích nửa bước, mắt nhìn chằm chằm về hướng này.

“Điện thoại anh lại kêu kìa.” Hàn Thương cười lên, giọng đột nhiên phấn khích.

Chàng trai lấy ra xem, nói: “Người yêu cũ.”

Hàn Thương muốn cười lớn: “Em đã bảo mà, không mấy ai chịu nổi k*ch th*ch kiểu này đâu.”

Chàng trai nói: “Tức chết hắn đi. Ai bảo hắn dám trói anh lại.”

Hàn Thương hóng hớt: “Chà chà~”

Chàng trai im bặt, mặt nóng ran.

Rạp phim cách trường không xa, mười mấy phút là đến nơi.

Hàn Thương định trả tiền, chàng trai ngăn lại: “Vốn dĩ là em giúp anh mà, để anh trả.”

Hàn Thương cũng không khách sáo: “Ok.”

Chàng trai nói: “Anh nhất định phải thông qua chuyện này giành lại quyền chủ động, khiến hắn học cách lắng nghe anh. Dựa vào đâu mà hắn bảo sao là anh phải nghe vậy chứ.”

“Đúng đúng.” Hàn Thương phụ họa.

Lúc bước vào rạp phim, trông họ như một đôi tình nhân mặn nồng nhất, hai người còn quấn quýt nắm tay nhau. Hàn Thương dùng lực bóp nhẹ tay chàng trai, thấy hơi xương, không mềm, nhưng cậu rất thích.

Chàng trai bóp lại, trêu chọc: “Nếu thực sự không ổn, anh sẽ bỏ hắn thật, hai đứa mình ở bên nhau luôn cho rồi.”

Hàn Thương vui vẻ: “Được thôi, em ở dưới nhé.”

Chàng trai: “Trùng hệ rồi, thôi bỏ đi.”

“Ha ha ha ha ha…”

Hàn Thương nói: “Hai đứa mình yêu kiểu Plato cũng được, em không ham sắc đâu.”

Chàng trai lắc đầu từ chối: “Không được, anh ham sắc lắm.”

Hàn Thương cười đau cả bụng: “Ha ha ha ha ha…”

Chàng trai ghé tai cậu thì thầm: “Làm một lần mới biết mình có ham sắc hay không.”

Hàn Thương hăm hở: “Thế à? Vậy tối nay mình đi thuê phòng nhé?”

Chàng trai nhìn cậu như nhìn đồ đệ đắc ý: “Anh có thể dạy em đấy.”

Thấy đối phương có vẻ nghiêm túc, Hàn Thương vội vàng: “Thôi khỏi đi thầy.”

Chàng trai bật cười.

Chuyện đóng vai thầy trò chỉ là đùa, nhưng thuê phòng là thật. Tình nhân đi hẹn hò phát triển đến bước này là quá bình thường, nhất là với hai chàng trai đang tuổi sung sức.

Lễ tân khách sạn hỏi có giúp gì được không, chàng trai nói thẳng: “Một phòng.”

Hàn Thương tiếp lời: “Phòng giường đôi lớn.”

Lễ tân: “Vâng, xin chờ một chút.”

“Em đặt phòng giường đôi, định ngủ chung với hắn thật à?” Một người đàn ông bước vào sảnh, mặt lạnh như tiền nhìn chàng trai kia. Hắn rất cao, đứng đó đầy áp lực, Dụ Ti Lý theo sau hắn cũng không hề kém cạnh, chỉ là biểu cảm của Dụ Ti Lý không lạnh lùng như vậy, hắn chỉ buồn thôi.

Thấy người đàn ông tiến lại gần, chàng trai kia giật mình, vội vàng núp sau lưng Hàn Thương.

Hàn Thương nói: “Ở đây có camera, anh định làm gì bạn trai tôi?”

Sảnh khách sạn có biển “Cấm hút thuốc”, người đàn ông ngó lơ như một tên thổ phỉ, một tay lấy thuốc ra châm, cười như không cười nhìn Hàn Thương: “Bạn trai em? Hai đứa ai nằm trên?”

Chàng trai mặt đỏ tía tai: “Anh ăn nói cho cẩn thận!”

Người đàn ông nheo mắt: “Lại đây, anh đếm đến ba. Một.”

Bản năng khiến chàng trai khẽ run rẩy, sau đó kìm lại: “Chúng ta chia tay rồi.”

“Em nói là em đơn phương chia tay à? Tốt lắm. Thẻ phòng,” người đàn ông gõ gõ lên bàn lễ tân, ra hiệu: “Đưa tôi là được.”

Chàng trai: “Đừng đưa cho hắn!”

Người đàn ông rút thẻ phòng từ tay lễ tân, ánh mắt u ám nhìn qua. Sau đó hắn lướt qua Hàn Thương, túm lấy cổ áo chàng trai, gần như là thô bạo lôi xềnh xệch lên lầu, vừa đi vừa nói: “Lớn rồi, cánh cứng rồi đúng không. Ông đây nuôi em ăn mặc, cho em đi học là để em đá ông đây đấy à? Để xem em cứng đến mức nào, lát nữa không nện cho em gọi cha thì ông đây không phải người.”

Hàn Thương chỉ giơ tay ngăn cản theo bản năng, chưa kịp tiến lên nửa bước đã bị một bàn tay từ phía sau nắm chặt lấy cánh tay.

Cậu quay lại, Dụ Ti Lý đang giữ cậu không cho đi qua.

Nhìn chàng trai bị lôi vào thang máy, Hàn Thương làm một biểu cảm “bảo trọng” với đối phương. Chàng trai như chú gà con nép dưới nách người đàn ông, âm thầm mỉm cười với Hàn Thương một cái. Thang máy đóng lại, thấy Hàn Thương không có ý định đuổi theo nữa, tay Dụ Ti Lý mới nới lỏng lực.

Dù đã thấy nhiều chuyện, biểu cảm của lễ tân cũng dần chuyển từ thản nhiên sang kinh ngạc. Mối quan hệ bốn người này loạn quá…

“Bạn trai đã bị bạn trai của hắn” đưa đi rồi, Hàn Thương ở lại khách sạn cũng chẳng có nghĩa lý gì. Từ khách sạn đi ra, Dụ Ti Lý vẫn bám theo cậu như hồi trưa. Hàn Thương dừng bước, quay lại nhìn Dụ Ti Lý, mặt không cảm xúc trách móc: “Cậu dẫn người đàn ông đó tới đây à? Cậu có biết mình đang phá hoại tình cảm của tôi không.”

“Không phải tôi.” Dụ Ti Lý giải thích, “Tôi chỉ đi theo cậu… rồi hắn cũng đi theo hai người.”

Hàn Thương nói: “Theo dõi người khác là chuyện vẻ vang lắm à? Cậu còn nói năng hùng hồn thế?”

Dụ Ti Lý im lặng.

Cả buổi tối chưa ăn gì, vốn định đặt phòng xong sẽ gọi đồ ăn nhanh, cái bụng Hàn Thương giờ đã đói meo. Cậu tìm kiếm quán ăn mình thích, sau lưng vẫn treo một cái đuôi.

“Dụ Ti Lý, cậu có thể đừng đi theo tôi nữa được không. Tuy bạn trai tôi bị người yêu cũ đè rồi, nhưng anh ấy vẫn là bạn trai tôi, tôi rất thích anh ấy.” Hàn Thương nói, “Tôi không muốn mập mờ với cậu, người cậu nên tìm là đối tượng mập mờ của cậu ấy, không phải tôi.”

Dụ Ti Lý nói: “Tôi không có đối tượng mập mờ nào hết.”

Hàn Thương không thèm đếm xỉa đến cậu nữa, tiếp tục đi phía trước. Dưới ánh trăng có hai cái bóng, một trước một sau, khoảng cách vừa phải.

Trước đây luôn là Hàn Thương đuổi theo sau lưng Dụ Ti Lý, giờ đổi lại là Dụ Ti Lý đuổi theo Hàn Thương.

Trong lòng Hàn Thương nảy sinh một chút kh*** c*m trả thù hèn mọn, nhưng cũng thấy đau lòng vì nghĩ mình và Dụ Ti Lý hoàn toàn không còn khả năng.

Một Dụ Ti Lý vốn trì độn với tình cảm, sao gặp cái tên trong câu lạc bộ kia lại có thể đối xử đặc biệt như thế? Bản thân chuyện này đã không bình thường rồi. Hàn Thương cảm thấy mình không thắng nổi.

“Thời gian trước, cậu đột nhiên không thèm để ý đến tôi nữa.” Dụ Ti Lý nói, “Tôi đến tìm cậu ăn cơm, cậu lại đi cùng bạn cùng phòng.”

Hàn Thương không tiếp lời, cắm cúi đi tiếp.

Dụ Ti Lý bám sát: “Tôi không biết cậu bị làm sao. Cậu đột nhiên trở nên lạnh nhạt khiến tôi rất không quen.”

Quả nhiên là vì thói quen, Hàn Thương thở dài trong lòng.

“Tôi thấy hơi… không phải hơi, mà là rất buồn. Hàn Thương, tôi buồn vô cùng luôn đấy.”

Tôi cũng buồn lắm chứ, Hàn Thương thầm đáp.

Dụ Ti Lý nói tiếp: “Tôi không có đối tượng mập mờ. Đợt trước cậu không thèm đếm xỉa đến tôi, tôi không biết làm thế nào, là một người trong câu lạc bộ bảo nếu tôi tạm thời giãn ra với cậu một chút, rồi đi gần gũi với hắn hơn, cậu nhìn thấy sẽ thấy khó chịu mà quay lại. Nhưng cậu không những không quay lại, mà còn có người mình thích, có cả bạn trai.”

“Hàn Thương, tôi buồn lắm.” Hắn cao hơn Hàn Thương, chỉ cần rảo bước là có thể đuổi kịp, nhưng hắn chỉ giữ khoảng cách không xa không gần, như sợ làm Hàn Thương ghét bỏ: “Nếu cậu ở bên tôi, có tính là ngoại tình không?”

Hàn Thương kinh ngạc quay đầu nhìn Dụ Ti Lý, không hiểu sao hắn lại đột ngột nhảy sang câu nói này.

Dụ Ti Lý nói: “Tôi nghĩ… tôi thích cậu. Nếu không thì sao lúc cậu ở bên người khác, tôi lại thấy khó chịu đến mức muốn chết đi được.”

Dưới ánh trăng và ánh đèn đường, hắn nhìn vào mặt Hàn Thương, khẳng định chắc nịch: “Tôi chính là thích cậu rồi.”

“Hàn Thương, cậu chia tay với bạn trai được không?” Dụ Ti Lý dùng giọng điệu bình thường như đang hỏi tối nay ăn gì: “Nếu cậu không muốn chia tay, vậy cậu ngoại tình với tôi được không?”

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Sau Đêm Không Về Nhà Cùng Trai Lạ - Chương 55 | Đọc truyện chữ