Năm mới đến, mong tháng ngày bình an.

Trần Kế cũng coi như đã biến tướng cùng Chu Bách Hành thức đêm đón giao thừa, rạng sáng vẫn chưa ngủ.

Khi Trần Kế nhắc đến chuyện này, Chu Bách Hành liền nhắc nhở anh: “Anh, đón giao thừa là hôm qua rồi… bây giờ là rạng sáng mùng Hai, đêm giao thừa là chuyện của hôm kia rồi.”

Trần Kế: “…”

Hai người mắt lớn trừng mắt nhỏ, Trần Kế nhíu mày “à” một tiếng, rồi đấm cho Chu Bách Hành một cú. Cổ anh nhễ nhại mồ hôi, đầu óc cũng như bị úng nước, lắc qua lắc lại nghe rõ tiếng vang.

“Tất cả là tại em,” Trần Kế cảm thấy xấu hổ vì đột nhiên mình không biết tính toán nữa, “Anh mà hóa ngốc thì em phải chịu hoàn toàn trách nhiệm đấy.”

Chu Bách Hành nói: “Rõ ràng là do anh uống rượu vào nên mới mơ màng.”

Trần Kế cãi: “Anh đã uống nhiều đâu.”

“Vâng,” Chu Bách Hành h*n l*n ch*p m** Trần Kế, “Tửu lượng của anh không tốt.”

Trần Kế nhắm mắt lười biếng đáp: “Nhưng nết sau khi uống rượu của anh tốt.”

Chu Bách Hành: “Vâng.”

Trần Kế bảo: “Anh muốn đi ngủ.”

Chu Bách Hành hiếm khi dễ nói chuyện như vậy: “Ngủ đi. Em đưa anh đi tắm.”

Trong lúc mơ hồ, Trần Kế lẩm bẩm như nói mớ: “Mấy giờ rồi nhỉ…”

Chu Bách Hành liếc nhìn thời gian: “Ba giờ năm mươi tám phút.”

Trần Kế cau mày: “Muộn quá rồi. Chu Bách Hành… em không phải là người…”

Âm cuối nhỏ đến mức không nghe rõ, nhưng trong đêm thanh tĩnh Chu Bách Hành vẫn có thể phân biệt rạch ròi, câu nào cũng có hồi đáp: “Vâng, anh nói em không phải thì em không phải.”

Trần Kế thốt lên một chữ cuối cùng rồi chìm sâu vào giấc ngủ: “… Chó.”

Chu Bách Hành đáp: “Vâng.”

Cậu chợt nhớ ra một chuyện rất quan trọng, liền lay Trần Kế tỉnh dậy hỏi: “Sau này còn bắt em ngủ ở bên ngoài nữa không?”

Trần Kế mơ màng mở mắt ra, sau đó mím môi tức đến muốn rơi nước mắt: “… Không bắt nữa.”

Chu Bách Hành hài lòng: “Ngoan.”

Sau này kiên quyết không được gọi “Ông xã” bừa bãi, đó là ý nghĩ cuối cùng của Trần Kế.

……

Chớp mắt một cái kỳ nghỉ đông đã trôi qua nửa tháng, Trần Kế cảm thấy mình còn chưa kịp chơi bời gì mà thời gian đã vụt qua mất tiêu rồi.

Mùa đông thực sự quá lạnh, đã mấy lần anh xem trúng một địa danh trên điện thoại, bàn bạc với Chu Bách Hành định đi chơi vài ngày, nhưng vừa ra khỏi cửa đã bị cái lạnh âm độ tạt thẳng vào mặt, khiến anh phải lui về phòng ngủ ấm áp.

“Mùa đông năm nay, chắc anh chẳng ra ngoài nổi mất.” Trần Kế vùi mình trong chiếc ghế sofa lười ở phòng làm việc, lướt xem những bức ảnh phong cảnh tuyệt đẹp trên điện thoại, cảm thán thở dài, sau đó ngẩng đầu nhìn Chu Bách Hành đang ngồi sau bàn làm việc: “Ngày nào em cũng lôi anh đến công ty, ai không biết lại tưởng ông nội giao luôn công ty cho anh xử lý rồi đấy. Hôm qua nhân viên của em nhìn thấy anh, còn định đưa tài liệu cho anh xem qua, anh thì hiểu gì mấy cái này chứ!”

Chu Bách Hành cầm tách trà bên cạnh lên, thấy hết nước liền đứng dậy đi rót. Cậu rót xong không tự uống mà đi đến bên sofa lười đưa cho Trần Kế: “Thời tiết hanh khô, anh uống nhiều nước vào.”

Trần Kế ngồi dậy uống nước, tay kia không yên phận đấm đấm vào cơ bụng của Chu Bách Hành.

Chu Bách Hành bao trọn lấy nắm đấm của anh: “Nếu anh muốn xử lý công việc thì em dạy anh.”

Trần Kế lạnh lùng: “Em điên rồi à.”

“Không hề,” Chu Bách Hành nghiêm túc suy xét nói, “Như vậy thì trước khi đến công ty anh sẽ không phải dùng cái cớ ‘Anh chẳng biết gì thì đến công ty làm gì’ để thoái thác em nữa.”

Trần Kế biết cậu là người nói được làm được, nên thức thời im miệng không lên tiếng nữa. Anh dùng ngón tay chỉ chỉ về phía bàn làm việc, thân thiện mời Chu Bách Hành tiếp tục quay lại làm việc đi.

Chu Bách Hành cúi người xuống: “Anh, em muốn hôn một cái.”

Cứ làm việc được một tiếng, thậm chí chỉ nửa tiếng, cậu lại phải dính lấy anh một lần.

Trần Kế thành thục ghé sát vào, rồi lại nhanh chóng rút lui, đuổi người: “Mau đi làm việc của em đi. Buổi trưa em làm xong sớm thì chúng ta có thể đi ăn sớm, anh đói bụng rồi.”

“Vâng. Xong ngay đây.” Vốn dĩ còn đang không hài lòng vì Trần Kế lại làm lấy lệ với mình, Chu Bách Hành nghe vậy thì lập tức quay người đi làm việc ngay.

Xem điện thoại nhiều nên mắt không thoải mái, Trần Kế đặt điện thoại xuống, cầm lấy một cuốn sách văn học mới mua gần đây, yên tĩnh đọc.

Trong phòng làm việc thỉnh thoảng vang lên tiếng gõ bàn phím, Chu Bách Hành đang đánh máy. Trần Kế rất thích nghe tiếng động này. Anh liếc nhìn qua mép sách về phía sau bàn làm việc. Người đàn ông đang tập trung làm việc có đường nét gương mặt góc cạnh rõ ràng, vai rộng eo thon chân dài, Trần Kế đã từng nhìn thấy lúc cậu không mặc gì… lúc này Chu Bách Hành trong bộ âu phục chỉnh tề, mang một sức hút trưởng thành đặc biệt.

Bên ngoài bức tường kính trên tầng cao nhất là toàn cảnh thành phố nhìn từ trên cao xuống, đứng bên cửa sổ có thể thu trọn mọi cảnh sắc muốn thấy vào tầm mắt.

Nắng đông buổi trưa chiếu vào, làm sáng bừng một góc bàn làm việc. Chu Bách Hành khi click chuột đã kéo dây chuột, động tác hơi mạnh, tay cậu trượt vào phạm vi của ánh nắng, những mạch máu xanh nhạt hơi lộ ra như những viên ngọc bích, giống như một tác phẩm nghệ thuật tinh xảo.

“Anh.”

Trần Kế đáp: “Ơi?”

Chu Bách Hành ngước mắt khỏi máy tính, thở dài nói: “Anh mà cứ nhìn tiếp như vậy, lát nữa chỉ có thể vào phòng nghỉ để nhìn thẳng mặt em thôi, hoặc nhìn em đứng sau lưng anh qua gương cũng được đấy.”

Trần Kế: “…”

Trần Kế đỏ mặt, tức giận mắng: “Đồ mặt dày!”

“Vâng,” Chu Bách Hành kìm nén gật đầu một cái, nói: “Em biết.”

Trần Kế nói: “Anh chỉ nhìn em một chút thôi mà, vậy mà em lại…”

Chu Bách Hành vừa gõ bàn phím xử lý một tài liệu khẩn cấp vừa tiếp lời: “Vậy mà em lại muốn làm anh. Làm đến chết mới thôi. Như vậy anh sẽ không cần mỗi ngày ra ngoài để cho kẻ nào khác nhìn thấy, dòm ngó nữa, anh chỉ là của một mình em thôi.”

Trần Kế cầm sách ném cậu: “Im miệng!”

Chu Bách Hành một tay bịt miệng phối hợp nói: “Im miệng rồi ạ.”

“Err.”

Trần Kế chộp lấy điện thoại xem tin nhắn, không thèm để ý đến Chu Bách Hành nữa.

“Ai thế?” Chu Bách Hành chẳng thèm ngẩng đầu hỏi.

Trần Kế gắt gỏng: “Liên quan gì đến em?”

Tiếng bàn phím dừng lại, Chu Bách Hành ngước mắt hỏi lại lần nữa: “Anh, ai tìm anh?”

“…” Trần Kế nói, “Anh còn chưa kịp mở điện thoại ra mà!”

Chu Bách Hành lặng lẽ chờ đợi.

Trần Kế nhìn thoáng qua, nghiến răng nói: “Lưu Dương.”

Chu Bách Hành tiếp tục làm việc: “Vâng.”

Kể từ lần chia tay trước, nửa tháng đã trôi qua, Trần Kế và Lưu Dương chẳng ai tìm ai. Ngày hôm sau sau trận sốt cao, Trần Kế mới ngẫm lại, biết Lưu Dương và Hàn Thương là đang hại mình, lúc đó anh đã định tìm cái đồ ngốc họ Lưu kia tính sổ ngay lập tức.

Nhưng sau đó nghĩ lại, nếu tính sổ thật thì chắc chắn Lưu Dương sẽ biết Trần Kế đã bị Chu Bách Hành ăn sạch sành sanh, lại còn bị ăn một cách thảm liệt như vậy. Trần Kế không muốn tạo thêm tư liệu cho cái cái đứa bạn hủ nam này, nên đành ngậm đắng nuốt cay.

Không ngờ hắn còn dám tìm tới.

Lưu Dương: [Anh em tốt ơi, mấy ngày nay tao không dám tìm mày, sợ mày đang bận, giờ mày thế nào rồi?]

Lưu Dương: [[mắt lấp lánh hóng hớt.jpg]]

Lưu Dương: [Có thể kể chi tiết cảm giác và quá trình cụ thể không? Nhất định, nhất định, nhất định phải đủ chi tiết nhé, dung lượng của tao nhiều lắm.]

Lưu Dương: [[năn nỉ năn nỉ năn nỉ.jpg]]

Thù mới hận cũ cùng trào dâng, ngón tay Trần Kế gõ chữ mang theo oán khí ngút trời.

Trần Kế: [Đi chết đi!]

Trần Kế: [[Đại bác bắn nát xác mi.jpg]]

Lưu Dương: [Uầy, giờ tính tình lớn vậy cơ à? Xem ra là bị làm không hề nhẹ rồi.]

Trần Kế: [Ha ha.]

Trần Kế: [Chu Bách Hành đã ghi thù mày rồi đấy, mày tự cầu phúc cho mình đi.]

Lưu Dương: [.]

Lưu Dương: [?]

Lưu Dương: [!!!]

Lưu Dương: [[kinh hãi.jpg] x 108]

Nhìn màn hình tràn ngập sticker kinh hãi, tâm trạng Trần Kế bỗng chốc tốt lên hẳn.

Lưu Dương: [Không phải chứ! Tao đã làm gì đâu?! Đừng mà!]

Lưu Dương: [Em trai mày đáng sợ như vậy, tao không muốn bị nó ghi thù đâu!]

Lưu Dương: [Kế Kế xin lỗi Kế Kế xin lỗi Kế Kế xin lỗi mà! Giúp tao nói tốt vài câu với em trai mày đi, bảo nó đừng ghi thù tao! Tao dập đầu xin mày đấy!!!]

Vô số sticker dập đầu ồ ạt kéo đến, Trần Kế chơi bài tâm lý, chẳng những không trả lời mà còn tạm thời chặn luôn hắn. Trần Kế nằm trên sofa lười cười ra tiếng, cảm thấy mình đã lật ngược thế cờ.

“Chuyện gì mà vui thế?” Chu Bách Hành nhíu mày hỏi.

Trần Kế nói: “Anh chuẩn bị bắt đầu báo thù Hàn Thương đây.”

Chu Bách Hành không hiểu: “Vâng?”

Trần Kế nói: “Hừ, cứ đợi mà xem.”

Ngày đầu tiên khai giảng, Trần Kế hẹn Hàn Thương và Dụ Ti Lý ra ngoài ăn cơm.

Trước khi nghỉ đông, hai cặp đã đi leo núi cùng nhau, tình cảm bạn bè được thắt chặt. Sau này họ thường xuyên tụ tập là chuyện bình thường.

Lần đầu tiên “cá nước thân mật” của Trần Kế và Chu Bách Hành xảy ra từ một tháng trước, Hàn Thương sẽ không nhớ nổi chuyện từ lâu như vậy, không ngờ lần mời cơm này của Trần Kế lại là một bữa “Hồng Môn Yến” đầy ác ý.

Khi nghe Trần Kế nói: “Chủ tịch, kỹ năng trên giường của anh đỉnh thật đấy.”

“Hê, bao nhiêu năm nay đâu phải luyện tập không công.” Hàn Thương tự hào, thuận miệng hỏi, “Sao nhóc biết?”

Trần Kế nói: “Chúng ta mới thử một tháng trước thôi mà, anh quên rồi hả?”

“Phụt — khụ!” Một ngụm trà sữa sặc trong cổ họng, hạt trân châu suýt chút nữa làm Hàn Thương nghẹt thở, đồng tử hắn chấn động: “Không, đợi đã, cái gì cái gì cơ?!”

Trần Kế nhướng mày nhìn hắn, nụ cười vô cùng thân thiện.

Bên cạnh, chân mày Chu Bách Hành nhíu lại như muốn giết người. Trần Kế ghé đầu sát lại nói nhỏ: “Chỉ đùa chút thôi mà, lúc đến anh đã nói trước với em rồi, không được vạch trần anh. Đừng có làm hỏng đại kế báo thù của anh.”

“Em nói cái gì cơ?” Dụ Ti Lý đoạt lấy ly trà sữa của Hàn Thương, món mà Trần Kế mua, không Hàn Thương uống nữa, “Em với Hàn Thương?”

Trần Kế nói: “Đúng thế.”

Anh nhăn mặt giả bộ rất giống: “Giờ Tiểu Hành đã phát hiện ra chuyện của em và chủ tịch rồi… em không chịu nổi sự giày vò trong lòng nên hôm qua đã thú nhận với em ấy. Nhưng mà đàn anh ơi, em thấy chủ tịch ăn uống vui vẻ chẳng có chút gì là khổ sở cả, tâm lý anh ấy tốt thật đấy. Chuyện này không thể chỉ mình anh bị lừa dối được, nên em phải cho anh biết sự thật.”

“Mày thì có sự thật gì! Mày còn dám bịa đặt nữa không! Trần Kế, cái miệng này của mày đúng là nên bị làm cho nát bét đi! Chu Bách Hành sao không — Dụ Ti Lý, em không có! Em bị oan mà!” Hàn Thương phản ứng rất nhanh, lập tức lục tìm trong trí nhớ về chuyện một tháng trước, một lần nữa chứng kiến sự thù dai của Trần Kế.

Sau khi bị Dụ Ti Lý nắm đau tay, hắn vội vàng giải thích: “Một tháng trước là lúc vừa mới nghỉ đông, anh đi về nhà với em mà, ba mẹ hai bên đều biết!”

Dụ Ti Lý nói: “Ngày hôm sau em đã về rồi.”

“Chính là ngày hôm đó đấy!” Trần Kế hừ hừ nói, “Em đã bảo mà, anh ấy còn nói dối kìa.”

Hàn Thương nắm ngược lại tay Dụ Ti Lý: “Ngày hôm sau em có về, nhưng bố mẹ em biết em ở nhà mà!”

Dụ Ti Lý im lặng, như thể đang nói anh không biết chuyện đó.

Trần Kế thở dài thườn thượt, thêm dầu vào lửa: “Đàn anh, thế này mà anh cũng không quản à?”

“Á — mẹ nó, sau này anh không bao giờ thèm trêu chọc mày nữa, được chưa” Hàn Thương hét lên, “Trần Kế, anh với mày không đội trời chung!”

Trần Kế cười nói: “Chúng ta vốn đã không đội trời chung từ lâu rồi mà.”

Cơm chưa ăn xong, Dụ Ti Lý đã lẳng lặng kéo Hàn Thương rời khỏi chỗ ngồi, nói: “Theo anh về nhà.”

Hàn Thương không muốn về, gào lên: “Em thực sự không có mà! Trần Kế, cái đồ chết tiệt kia, mau giải thích đi chứ!”

Trần Kế vẫy tay chào tạm biệt: “Chủ tịch, hai ngày nữa em sẽ giải thích và tạ lỗi tử tế với đàn anh sau nhé. Xin lỗi nha~”

“Vui rồi chứ?” Đợi mọi người đi hết, phòng bao yên tĩnh lại, Chu Bách Hành hỏi.

Trần Kế muốn cười lớn hai tiếng, đáp: “Vui chứ.”

“Ồ,” Chu Bách Hành gật đầu, “Vậy bây giờ theo em về nhà.”

Trần Kế: “…”

Lúc lên xe, nhìn Chu Bách Hành thắt dây an toàn cho mình, Trần Kế nói nhỏ: “Lúc đến… anh đã nói với em rồi mà.”

Chu Bách Hành “vâng” một tiếng: “Nhưng anh không nói với em là sẽ nói những lời quá quắt như thế.”

Trần Kế cãi: “Quá quắt chỗ nào chứ? Đối phó với hạng người như Hàn Thương thì phải dùng chiêu này.”

Chu Bách Hành nói: “Anh chỉ có thể là của em thôi, ngay cả trên lời nói cũng không được thay đổi.”

“Đồ hẹp hòi.” Trần Kế lẩm bẩm.

Đợi đến khi về đến nhà, anh bắt đầu thấy rén, có chút sợ hãi cái tên Chu Bách Hành hẹp hòi này, liền bật chế độ tự cứu. Anh tiến lại gần hôn lên khóe môi Chu Bách Hành, ánh mắt đáng thương, giọng điệu mềm mỏng: “Ông xã, em không hẹp hòi như thế đâu đúng không.”

“Có đấy,” Chu Bách Hành nói một cách dửng dưng, “Em thực sự hẹp hòi như vậy đấy.”

Trần Kế định quay người chạy trốn, liền bị Chu Bách Hành chộp lấy cổ tay.

Anh vùng vẫy: “Hôm nay không làm đâu.”

Chu Bách Hành kéo Trần Kế, “ầm” một tiếng mở cửa phòng ngủ, quẳng anh lên giường. Nệm giường đàn hồi nảy lên, Trần Kế giật mình, khuỷu tay chống xuống giường định lật người ngồi dậy nhưng ngay lập tức bị ép xuống.

Chu Bách Hành nắm lấy một bên cổ chân gầy guộc của Trần Kế, kéo anh trở lại, nhấn mạnh từng chữ: “Bây giờ là thời gian trên giường.”

Cậu trầm giọng nói: “Em quyết định.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Sau Đêm Không Về Nhà Cùng Trai Lạ - Chương 51 | Đọc truyện chữ