Tuyết rơi lả tả, không một tiếng động.

Hơi thở trong khoảnh khắc này nặng tựa ngàn cân, Trần Kế mím môi kìm nén, bên tai toàn là tiếng nhịp tim của chính mình.

Dường như anh nghe thấy tiếng mưa rơi. Những giọt nước rơi xuống mặt đất vang lên một trận ào ào.

Nghĩ đến một Chu Bách Hành luôn nửa đêm chạy ra ngoài đấm bốc, điên cuồng, hung dữ, giống như một con dã thú nguyên thủy muốn xé xác con mồi, đến cả Chu Sóc Mẫn cũng chẳng có cách nào với cậu.

Giờ đây Trần Kế lại tận mắt chứng kiến sự đáng sợ của cậu, anh không nhịn được mà co rúm người lại.

Thất bại rồi.

“Em đáng sợ quá đi mất…” Trần Kế nghẹn ngào nói.

Chu Bách Hành nhíu mày: “Đáng sợ chỗ nào đâu. Anh, anh lại bị em dọa khóc à?”

Cứ cách một khoảng thời gian lại phải chứng kiến và tiếp xúc với một Chu Bách Hành hoàn toàn khác biệt, mỗi mặt đều khiến Trần Kế phải tái thiết lập thế giới quan, tất nhiên là anh sợ rồi.

Trần Kế nói: “Không thử nữa nhé.”

Chu Bách Hành đáp: “Phải thử.”

Trần Kế ném gối vào cậu, bắt cậu phải đứng yên bất động ở vị trí cách xa ba mét: “Anh ngủ phòng khách.”

“Anh không được đi.” Chu Bách Hành lạnh mặt nói, “Anh không được đi đâu hết.”

Mắt Trần Kế đẫm lệ, nói: “Thế thì em ngủ dưới sàn nhà.”

Chu Bách Hành uất ức nói: “Em không muốn ngủ dưới sàn.”

Trần Kế nói lớn: “Em bắt buộc phải ngủ!”

Hai người nhìn nhau từ xa, Chu Bách Hành nhìn Trần Kế trốn trong chăn, quấn mình lại như một cái bánh chưng, môi anh bị hôn đến sưng lên, trên người cũng chẳng khá hơn là bao, cậu nói: “Em đã làm gì đâu.”

Trần Kế hét lên: “Em im miệng đi! Anh ghét em!”

Chu Bách Hành nói: “Nói lại câu nữa xem.”

Trần Kế mím môi, không dám lên tiếng nữa.

Tiến độ mới chỉ được một phần năm mà Trần Kế đã khóc lóc gào thét suýt chút nữa đá chết Chu Bách Hành rồi.

Cũng là do Chu Bách Hành không nỡ làm anh đau, tay không dám dùng sức, nếu không tối nay chắc chắn Trần Kế phải bỏ mạng tại đây rồi.

“Vâng, ôi…” Chu Bách Hành cam chịu đi lấy túi ngủ của mình, trước đây ngủ dưới sàn đã thành thói quen, cậu trực tiếp lấy đồ có sẵn từ trong tủ ra.

“Cho anh ba ngày, hy vọng anh có thể sớm tiếp nhận em.” Cậu nhìn Trần Kế, nhấn mạnh từng chữ một, nhắc nhở về danh xưng đã xác nhận, “Bạn trai.”

“Giờ anh cảm thấy hối hận quá…” Trần Kế trùm kín đầu, nhỏ giọng khóc nức nở.

Chu Bách Hành nói: “Hối hận vô ích thôi. Nếu bây giờ anh dám đề cập đến chuyện chia tay với em, thời hạn ba ngày cũng chẳng còn đâu.”

Giọng Trần Kế nghẹn ngào truyền ra từ trong chăn: “Sau này có được đề cập không?”

Chu Bách Hành hừ một tiếng, nói: “Anh cứ thử xem.”

Sáng hôm sau, vì cục tức trong bụng không có chỗ phát tiết, Chu Bách Hành dậy rất sớm. Trần Kế cũng ngủ không ngon, nửa đêm toàn nằm mơ thấy Chu Bách Hành nói lời không giữ lời cứ leo lên giường mình, tinh thần luôn trong trạng thái cảnh giác.

Dưới mắt hai người đều có một quầng thâm nhạt.

Chu Bách Hành tỉnh trước, cậu dậy lật chăn của Trần Kế ra: “Dậy đi anh, đi làm với em.”

Từ nhỏ đến lớn chưa bao giờ được Chu Bách Hành gọi dậy kiểu này, Trần Kế mặt đầy ngơ ngác, sau đó vội vàng giật lại chăn đắp kín: “Anh không đi. Đó là công việc của em, liên quan gì đến anh.”

Chu Bách Hành nói: “Hôm qua anh còn đi với em mà.”

Trần Kế đáp: “Em cũng nói đó là hôm qua rồi.”

Chu Bách Hành có chút tủi thân: “Hôm nay không đi cùng em nữa à?”

“Không đi, bao nhiêu tuổi rồi chứ.” Trần Kế kéo chăn lên tận cổ, “Tự đi đi, đừng có dính người.”

Chu Bách Hành nói: “Ngày đầu tiên yêu đương mà anh đã chê em dính người rồi?”

Vì ngủ không đủ nên Trần Kế nhắm mắt lại, giọng yếu dần: “Kệ em, anh muốn ngủ.”

Vừa nghỉ đông một cái là Chu Sóc Mẫn đã yên tâm không đến công ty nữa, giao toàn quyền cho Chu Bách Hành.

Trong phòng ngủ thiếu đi áp lực từ sự hiện diện của Chu Bách Hành, Trần Kế không còn cảm thấy nguy hiểm nữa, ngủ một giấc bù thật ngon lành.

Hôm nay là một ngày nắng to, ông cụ đi dạo phơi nắng trong vườn, lúc về thấy Trần Kế đang lục đồ ăn trong phòng khách.

“Dậy muộn thế, đói rồi phải không.” Chu Sóc Mẫn nói, “Sao cháu cũng ngủ nướng thế này? Bị Tiểu Hành lây à?”

Trần Kế hùng hồn nói: “Bị Chu Bách Hành dọa đấy ạ.”

Chu Sóc Mẫn cười một tiếng: “Ông cũng thấy thế.”

Ông đột nhiên cảnh giác: “Hai đứa thành một đôi rồi à?”

Trần Kế cười một cách yếu ớt.

Chu Sóc Mẫn lắc đầu: “Tiểu Kế, cháu đồng ý sớm quá.”

Nụ cười của Trần Kế càng thêm gượng gạo: “Ông nội…”

“Đừng gọi ông, ông không quản nổi đâu,” Chu Sóc Mẫn lắc đầu như trống bỏi, “Cháu tự cầu phúc cho mình đi.”

Trần Kế r*n r* tuyệt vọng.

Chu Sóc Mẫn bày biện bộ đồ trà của mình, nhìn vóc dáng nhỏ bé của Trần Kế. Dường như cũng nhớ đến chuyện Chu Bách Hành nhiều đêm không ngủ đi đấm bốc, ông ngập ngừng gợi ý: “Hay là… cháu cũng đi tập võ đi?”

“Cháu muốn học tán thủ không? Ông tìm người giới thiệu cho giáo viên chuyên nghiệp,” ông cụ nghiêm túc nói, “Tiểu Kế, chăm sóc bản thân cho tốt nhé.”

Trần Kế: “…”

Anh buồn bực trốn về phòng.

Lưu Dương: [Kế Kế, trường mày nghỉ đông rồi nhỉ? Ra ngoài chơi đi. Tao đang ở nhà cô, gần chỗ mày lắm.]

Nhìn tin nhắn này, Trần Kế nảy ra một kế.

Anh nhắn cho Chu Bách Hành: [Anh muốn ra ngoài chơi, báo cáo một tiếng.]

Chu Bách Hành: [Đi đâu?]

Trần Kế: [Lưu Dương rủ anh, bọn anh là anh em tốt, em đừng có ghen. Anh định đi chơi ba ngày.]

Chu Bách Hành: [Chỉ có anh và nó?]

Trần Kế: [Hừm.]

Trần Kế: [[Cute bắn tim.jpg]]

Chu Bách Hành: [Hừ.]

Chu Bách Hành: [[anh cứ thử xem.jpg]]

Trần Kế: […]

Chu Bách Hành: [Anh, em cho anh tự do tương ứng, hôm nay đi với nó đúng không? Em đồng ý.]

Chu Bách Hành: [Chuyện ba ngày thì đừng có mơ. Đó là thời gian của em.]

Trần Kế: […]

Chu Bách Hành: [Trốn không thoát đâu.]

Trần Kế: […]

Trần Kế: [Không thèm chấp em nữa!]

Chu Bách Hành: [Không được.]

Chu Bách Hành: [Trả lời em. Mau trả lời tin nhắn của em, Trần Kế.]

Trần Kế: [.]

Chu Bách Hành: [Đi đâu với nó phải gửi vị trí bất cứ lúc nào, không gửi em sẽ tự xem định vị.]

“Tiểu thần kinh!” Trần Kế ném điện thoại lên giường, sau đó lại cầm lên lạnh lùng hồi đáp tin nhắn cuối cùng.

Trần Kế: [1]

“Nửa năm không gặp, sao trông mày càng ngày càng mơn mởn thế.” Lưu Dương đưa tay định véo má, “Cho tao nặn cái nào.”

Trần Kế tránh né bàn tay hư hỏng của hắn: “Tránh ra.”

Lưu Dương nói: “Ừm… tao thấy mày còn ngày càng trở nên kiêu kỳ hơn nữa.”

Hắn nghiêng nửa người trên nói nhỏ: “Làm với Chu Bách Hành chưa?”

“Trông mày b**n th** quá đấy.” Trần Kế không nỡ nghe, gắt giọng: “Chưa.”

Lưu Dương bái phục, chân thành nói: “Hai đứa mày có ai không ổn à?”

Trần Kế: “Mày mới không ổn ấy.”

Lưu Dương giơ ngón cái: “Mày giỏi. Mày công kích tao giỏi lắm.”

Nhà hàng đặt trước ở phía trước, đến nơi không cần phải đợi.

Lưu Dương huých vai Trần Kế: “Sao thế? Lâu ngày không gặp đi ăn cơm mà sao cứ ủ rũ thế này.”

Trần Kế nhìn Lưu Dương.

Lưu Dương lúc đầu còn nhìn lại Trần Kế, sau đó từ từ đưa tay che chắn bản thân: “Mày nhìn tao như thế làm gì? Chu Bách Hành nhà mày nhìn là biết cái loại điên khùng rồi, thu cái ánh mắt đó lại đi, tao không muốn bị nó thù ghét đâu.”

“Nghĩ cách giúp tao với.” Trần Kế cười nói.

Lưu Dương kêu cứu: “Mày cười thế này còn đáng sợ hơn đấy, tao rủ mày ra ngoài làm cái gì không biết!”

Trần Kế siết cổ hắn: “Có giúp không?”

“Giúp giúp giúp giúp giúp giúp giúp giúp…”

Trong nồi lẩu uyên ương một bên đỏ một bên trắng sùng sục sủi bọt.

Trong làn khói trắng nghi ngút, Trần Kế khoanh tay đặt trên mặt bàn đã lau sạch, ngón tay gõ nhịp, người nghiêng về phía trước, bí mật nói với người đối diện một tràng dài.

“Ý của mày là…” Lưu Dương cảm thấy mình đã hiểu, “Em trai mày thực ra không giống đứa em trai trước đây mày biết, giờ nó muốn…” Hai ngón cái dựng lên gập xuống chạm vào nhau, ánh mắt hắn sáng rực như giọng nói: “Rồi mày sợ bị nó chơi chết đúng không —”

“Đừng có nói chi tiết thế được không.” Trần Kế nén giọng ngắt lời, chột dạ nhìn xung quanh.

Họ đang ở phòng bao, không có người khác.

Lưu Dương bốc một miếng quẩy nhỏ, ăn một miếng hết sạch, m*t ngón tay nói: “Mày nói vì nhìn thấy mấy thứ trong phòng sách nên mới quyết định ở bên nó ngay lập tức à?”

Trần Kế: “Ừm.”

Lưu Dương nói: “Trực tiếp nói với nó là mày biết rồi là được thôi.”

Trần Kế nhíu mày: “Không hay lắm đâu.”

Cũng không phải chuyện tốt đẹp gì đáng để chia sẻ, anh không muốn Tiểu Hành nhớ lại những ký ức không vui.

Lưu Dương sốt ruột nói: “Mày có hiểu không vậy, chỉ khi mày nói cho nó biết là mày đã biết rồi, nó mới biết là mày xót xa cho nó, tự nhiên nó cũng sẽ xót xa cho mày thôi.”

Hắn dẫn dắt: “Chỉ cần nó thấy xót xa cho mày, đừng nói ba ngày, ba tháng chuẩn bị nó cũng cho mày ngay ấy chứ. Mày đã không muốn, chắc chắn nó sẽ không dám ép.”

Trần Kế trầm tư: “Hình như… cũng có lý nhỉ.”

Lưu Dương cố gắng: “Nghe tao chắc chắn không sai đâu!”

Trên đường về, để xác nhận, Trần Kế lược bỏ những phần không thể nói, rồi âm thầm hỏi Hàn Thương một lần nữa.

Nhìn thấy tin nhắn, chân mày Hàn Thương nhướng lên thật cao, nói với Dụ Ti Lý đang tìm quần trong tủ cho mình: “Người bạn này của nó ‘thâm hiểm’ thật đấy, lại dám hại nó như vậy!”

Dụ Ti Lý lại gần xem tin nhắn, không hiểu: “Ý là sao? Sao lại thấy là hại?”

Hàn Thương cười nói: “Đêm nay Trần Kế chết chắc rồi.”

Dụ Ti Lý giật mình: “Chết thật à? Có cần báo cảnh sát không?”

“Cạn lời với cái đầu gỗ nhà anh!” Hàn Thương đẩy Dụ Ti Lý một cái, bò dậy từ trên giường, đầu gối đau quá, mắng: “Ngày nào em cũng bảo em chết rồi, cũng chẳng thấy anh thực sự giết em mà.”

Dụ Ti Lý nói: “Chuyện của Trần Kế liên quan gì đến em?”

Hàn Thương trợn mắt: “Phục luôn. Không muốn nói chuyện. Cút.”

Hắn thân thiện nhắn lại cho Trần Kế: [Bạn nhóc nói đúng đấy. Cứ nghe theo đi.]

Tối về, Chu Bách Hành không muốn ngủ dưới đất nữa, cậu thu dọn túi ngủ lại.

Đã hứa ba ngày, cậu nhất định làm được.

Trần Kế vẫn chưa nghĩ ra nên nói thế nào.

Hình như mở lời kiểu gì cũng không hợp.

Công ty có chút việc chưa xử lý xong, Chu Bách Hành không muốn làm phiền Trần Kế nên đã vào phòng sách.

Chín giờ quay lại, Trần Kế thấy sắc mặt cậu khác hẳn lúc rời đi.

Mang theo sự im lặng, kìm nén và cả sự tĩnh lặng như trước khi cơn bão đến.

Trần Kế đặt quần áo trong tay xuống, anh muốn Tiểu Hành ngày mai sẽ mặc dày một chút: “Sao thế? Công việc có vấn đề gì à? Có cần hỏi ông nội không?”

“Không phải. Không cần.” Chu Bách Hành nói, mắt vẫn nhìn chằm chằm vào mặt Trần Kế.

Câu trước bảo không phải công việc, giây sau bảo không cần hỏi ông nội, Trần Kế không đoán nổi là chuyện gì, bước tới hỏi: “Sao lại không vui rồi?”

Chu Bách Hành đứng im không nhúc nhích: “Anh.”

Trần Kế: “Ơi?”

Chu Bách Hành: “Anh nhìn thấy mấy thứ đó rồi, đúng không?”

Trần Kế thình lình ngẩng đầu lên.

“… Em vào hầm ngầm rồi à?” Anh hỏi để xác nhận.

Chu Bách Hành nắm lấy tay Trần Kế: “Đột nhiên muốn xuống xem chút thôi.”

Lần nắm tay này khác với vô số lần trước, lực tay của Chu Bách Hành rất nhẹ, cậu cứ m*n tr*n mu bàn tay, ngón tay và lòng bàn tay Trần Kế, như thể muốn thông qua những cử động nhỏ này để khắc ghi xương cốt của Trần Kế vào cơ thể mình.

Phản ứng của Chu Bách Hành không giống như Lưu Dương nói, linh tính mách bảo Trần Kế rằng chuyện này không nên đem ra nói vào lúc này.

Hôm nay là tự Chu Bách Hành biết được.

Trần Kế: “Đúng vậy. Anh thực sự đã nhìn thấy một số…”

“Anh thương hại em?” Chu Bách Hành khẽ hỏi, “Anh, có phải vì đồng cảm với em nên anh mới ở bên em không?”

Trần Kế thốt lên: “Làm sao có thể…”

“Em chẳng đáng thương chút nào cả. Anh không thể vì đồng cảm mà ở bên em, anh phải yêu em chứ.” Chu Bách Hành không cho Trần Kế nói, liên tục ngắt lời anh: “Nếu anh không yêu em, đợi đến khi anh nhận ra em là một kẻ ác không thể dung thứ, sự thương hại đồng cảm của anh sẽ biến mất, anh sẽ bắt đầu nghĩ đến việc rời xa em.”

Trần Kế giải thích: “Tiểu Hành, anh không…”

“Anh, quan hệ của chúng ta có thể tiến thêm bước nữa rồi. Thực sự, được rồi đấy.” Chu Bách Hành hôn lên môi Trần Kế, thấp giọng nói: “Em cũng không biết mình sẽ làm đến mức nào, nhưng em hứa với anh, đêm nay nếu anh có thể nói ba lần ‘Anh yêu em’, em sẽ coi như anh không chịu nổi nữa và có thể tạm thời tha cho anh. Nhưng nếu anh không nói, em sẽ mặc định là anh ổn, anh rất giỏi.”

Hơi thở xâm lược ập đến, trong nỗi lo sợ run rẩy, Trần Kế nghe thấy Chu Bách Hành nói câu cuối cùng của hiện tại: “Em sẽ không tha cho anh đâu.”

Nếu cơ thể là trời, linh hồn là đất.

Đêm nay, đối với Trần Kế, trời đất sụp đổ.

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Sau Đêm Không Về Nhà Cùng Trai Lạ - Chương 48 | Đọc truyện chữ