Cuốn sổ nhỏ hơn một trăm trang, trang nào cũng đầy đặc chữ.

Từ bốn tuổi đến sáu tuổi, mỗi trang đều không nên là những gì một đứa trẻ viết ra. Chữ nghĩa chưa biết được bao nhiêu, nhưng viết ra lại khiến người ta đau lòng đến thế.

Nhìn lại đống đồ chơi trong thùng, Trần Kế chỉ thấy sống mũi cay xè, trái tim đau thắt lại. Chúng trông giống hệt những món đồ chơi bình thường, nhưng mỗi một món đều từng gây tổn thương cho Chu Bách Hành.

Trong phòng ngủ không bật đèn, vệt sáng rực rỡ từ phòng khách hắt qua khe cửa chỉ đủ để thấy mờ mờ khung cảnh xung quanh. Khi Chu Bách Hành tan làm đẩy cửa bước vào, Trần Kế đang cuộn tròn trong chăn không nhúc nhích.

“Anh.” Cậu bước tới, ngồi bên mép giường giữ lấy vai Trần Kế: “Sao lại trùm kín mít thế này? Còn không bật đèn nữa.”

Cậu vươn cánh tay dài bật công tắc đèn đầu giường, ánh sáng màu cam ấm áp tỏa ra đầy dịu dàng, cậu nói: “Mới có sáu giờ rưỡi, anh buồn ngủ rồi à?”

Trần Kế không quay đầu lại, đáp: “Không có.”

Chu Bách Hành hỏi: “Thế sao anh cứ nằm mãi thế?”

Trần Kế nói: “Leo núi về mệt.”

“Anh chưa leo núi bao giờ, đột nhiên leo lâu như thế chắc chắn sẽ mệt,” bàn tay Chu Bách Hành luồn vào trong chăn, nắm lấy cổ chân anh: “Để em bóp bắp chân cho anh.”

Trong phòng đang bật điều hòa, nhiệt độ khá cao, bàn tay Chu Bách Hành cũng nóng hổi, ngón tay chạm vào da thịt mang lại cảm giác rất dễ chịu, nhưng Trần Kế vẫn thấy lạnh. Một cái lạnh thấu từ trong ra ngoài.

Bắp chân đang căng tức được ngón tay cái tìm đúng huyệt vị mà ấn xuống rồi xoa vòng tròn, Trần Kế theo bản năng rụt chân lại.

Chu Bách Hành nói: “Đừng cử động. Phải xoa cho tan ra thì ngày mai mới không bị đau thêm nữa.”

Trần Kế xoay người lại, nhìn Chu Bách Hành bằng ánh mắt phức tạp.

“Chân em không mỏi à?” Anh hỏi.

Chu Bách Hành tăng thêm chút lực tay: “Em thấy bình thường.”

Trần Kế: “Trông em chẳng giống một người chưa bao giờ vận động chút nào.”

Chu Bách Hành ngước mắt lên: “Em có vận động mà, em chơi bóng rổ.”

Ánh mắt Trần Kế như có móc câu, như thể đang chất vấn: “Bóng rổ không phải môn vận động cường độ cực cao, em cũng không phải vận động viên chuyên nghiệp, thời gian chơi bóng cũng không quá dài, nó chỉ đủ để em rèn luyện sức khỏe thôi.”

Bắp chân trái dần được xoa dịu, Chu Bách Hành đổi sang chân phải cho Trần Kế: “Dì Lưu bảo em gọi anh xuống ăn cơm. Ông nội đang đợi chúng ta ở dưới lầu.”

“Sao em không nói sớm.” Trần Kế vội vàng rút chân lại định xuống giường.

Chu Bách Hành đưa tay ngăn lại, ấn anh ngồi xuống giường: “Bóp nốt hai chân đã rồi đi.”

Dưới nhà, Chu Sóc Mẫn đang ngồi cạnh bàn trà chăm chú bày biện bộ đồ trà. Bình thường ông hay chơi trà trong phòng sách hoặc phòng khách riêng, hôm nay vì đợi gặp Trần Kế nên ông không lên lầu ngay.

“Ông nội.” Trần Kế xỏ đôi dép bông, đã thay bộ đồ mặc nhà từ lâu, hoạt bát chạy xuống.

Chu Sóc Mẫn ngoái đầu nhìn về phía cầu thang: “Đang xuống lầu đấy, thanh niên các cháu chẳng biết chú ý nhìn dưới chân gì cả, đi chậm thôi.”

Trần Kế cười nói: “Thanh niên chân tay nhanh nhẹn mà ông.”

Chu Sóc Mẫn hừ cười: “Thế cháu cứ chạy tiếp đi.”

Ông quan sát kỹ Trần Kế, rồi nhíu mày: “Nửa tháng không về, Tiểu Kế gầy đi rồi phải không?”

Sau Tết Dương lịch, trường học chính thức bước vào giai đoạn ôn thi, nên trước kỳ nghỉ Đông, Trần Kế và Chu Bách Hành không về nhà thêm lần nào. Trần Kế cúi đầu nhìn mình, đưa tay véo nhẹ hai bên má theo thói quen: “Làm sao mà gầy được ạ, Tiểu Hành nuôi cháu như nuôi heo ấy.”

Chu Bách Hành cũng đã thay bộ đồ mặc nhà, màu đậm hơn của Trần Kế một chút, hai người mặc đồ đôi, nghe vậy liền tiếp lời: “Là anh ngày nào cũng nuôi em như nuôi heo mới đúng.”

Chu Sóc Mẫn phán: “Hai con heo.”

Trần Kế: “….”

Chu Bách Hành: “Ông cũng thế.”

Chu Sóc Mẫn đặt mạnh chén trà xuống: “Phản rồi đấy à!”

Trần Kế: “….”

Dì Lưu ở trong bếp nghe thấy không nhịn được cũng tham gia vào câu chuyện, cười không dứt.

Trần Kế cũng ha ha cười theo.

Nấu cơm xong, dì Lưu tan làm về nhà, trước khi đi dì ngạc nhiên reo lên: “Chà, tuyết rơi rồi này!”

Chu Sóc Mẫn dặn một câu: “Cẩn thận đường trơn.”

Dì Lưu cười bảo: “Nhà ngay gần đây, đi hai phút là tới nơi rồi.”

Trong phòng ăn chỉ còn lại một già hai trẻ, câu chuyện cứ thế diễn ra lúc có lúc không. Bên ngoài tuyết rơi lạnh lẽo, trong nhà ấm áp như mùa xuân, Chu Sóc Mẫn thỉnh thoảng lại không phục mà mắng Chu Bách Hành vài câu, nhưng phần lớn thời gian đều cười rạng rỡ vì những lời nói của Trần Kế.

Ăn xong, Chu Sóc Mẫn đuổi Chu Bách Hành vào bếp rửa bát, ông đứng dậy đi ra phòng khách, định lại nghịch bộ đồ trà của mình.

“Ông nội.” Trần Kế đi theo sau lưng ông, nhỏ giọng gọi.

Chu Sóc Mẫn quay đầu lại.

Ánh mắt ông đã trải qua quá nhiều sương gió thăng trầm, không cần nói nhiều cũng đã hiểu ngay: “Cháu xem cái thùng đồ ông đưa rồi đúng không.”

Trần Kế buồn bã cúi đầu: “Vâng ạ.”

Chu Sóc Mẫn lắc đầu: “Đứa trẻ ngoan, cháu lại xót xa cho nó rồi.”

Trần Kế nói: “Cháu nhìn Tiểu Hành lớn lên mà. Em ấy rất tốt.”

Chu Sóc Mẫn hừ một cái, nói phũ phàng: “Cháu thì lớn bằng chừng nào mà đòi nhìn nó lớn lên.”

Ông thở dài: “Ông cứ ngỡ phải rất lâu sau cháu mới xem những thứ đó chứ. Chu Độ Đường mang lại cú sốc không nhỏ cho cháu, lúc đó cháu tiếp xúc với quá nhiều thông tin cùng một lúc, căn bản là không tiêu hóa nổi.”

Chu Sóc Mẫn xoay xoay bộ đồ trà tử sa tinh xảo trong tay, ông nói: “Cháu là đứa tinh tế, từ nhỏ đã biết mình muốn gì, ông biết nếu cháu không tiêu hóa hết thông tin hiện tại thì sẽ không chạm vào những thứ mới. Mấy thứ đồ chơi nhỏ đó để ở chỗ ông cũng là để không, để chỗ cháu cũng vậy, đợi khi nào cháu muốn xem…”

Trần Kế nói: “Cháu đã đọc nhật ký của Tiểu Hành rồi.”

Chu Sóc Mẫn cười khổ một cái, đầy tang thương: “Di ngôn.”

Vẻ mặt Trần Kế càng thêm buồn bã, vành mắt đỏ lên.

Chu Sóc Mẫn nói: “Rất kỳ lạ và nực cười đúng không, một đứa trẻ mới có mấy tuổi đầu, không lo kết bạn chơi đùa, mà lại đi suy nghĩ về sự sống cái chết như một người trưởng thành đã nếm trải đủ sự đời.”

Trần Kế nghẹn ngào: “Em ấy đã thực hành rồi.”

Chu Sóc Mẫn gật đầu: “Đúng… nó còn thực hành rồi.”

Ông ngước mắt nhìn Trần Kế, nói: “Tiểu Kế, tối nay ông nội thức đêm cùng cháu. Mười hai giờ cháu xuống lầu tìm ông.”

Trần Kế có chút lo lắng, Chu Bách Hành luôn ôm anh ngủ rất chặt, anh phải làm thế nào mới có thể thoát ra khỏi vòng vây như bạch tuộc của cậu đây.

Đến mười giờ lúc chuẩn bị ngủ anh vẫn chưa nghĩ ra cách, nhưng anh nhớ ra mình ngủ rất say, nên đã bí mật đặt báo thức lúc 11 giờ 50 để đề phòng lỡ giờ. Chu Bách Hành ngủ còn giống heo hơn cả anh, Trần Kế không lo sẽ làm cậu thức giấc.

Mười hai giờ đến rất nhanh, trong lòng Trần Kế có chuyện nên ngủ không sâu, trong lúc đó còn nằm mơ, nghe thấy Chu Bách Hành gọi anh như thể đang xác nhận xem anh đã ngủ hay chưa. Lúc chuông báo thức reo, Trần Kế vừa vặn mơ thấy Chu Bách Hành sáu tuổi chìm dưới làn nước hồ tháng Chín, sợ đến mức người run rẩy bật dậy.

“Tiểu Hành —!” Anh thốt lên một tiếng gọi lớn, quay đầu kiểm tra sự an toàn của Chu Bách Hành.

Sau đó anh hoàn toàn tỉnh táo, máu toàn thân lạnh toát.

Chu Bách Hành không có ở đó.

Bên cạnh anh không có Chu Bách Hành đang nằm.

Trần Kế không kịp đi giày, lao ra cửa gọi lớn: “Ông nội!”

Chu Sóc Mẫn đang ở dưới lầu, nghe tiếng liền ngẩng đầu đáp: “Tiểu Kế, ông ở đây. Không sao đâu.”

Khoảnh khắc nhìn thấy Chu Sóc Mẫn, bộ não mụ mẫm của Trần Kế mới nhận ra mình và ông nội đã hẹn gặp nhau lúc 12 giờ.

Chu Sóc Mẫn nhíu mày: “Đi xỏ tất và giày vào, mặc thêm áo khoác, đừng để bị cảm.”

Trần Kế bám vào lan can cầu thang: “Ông nội, Tiểu Hành em ấy…”

“Ông biết.” Giọng nói điềm tĩnh của Chu Sóc Mẫn như có ma lực: “Không sao, cháu cứ đi giày vào đi đã.”

Gần từ đường có một công trình là gara trên mặt đất. Ngày trước Chu Độ Đường thích mua xe, gara ngầm vẫn còn chỗ nhưng ông ta cứ nhất quyết muốn đỗ trên mặt đất. Sau khi Chu Độ Đường và Dịch Bách qua đời, Chu Sóc Mẫn nhìn những chiếc xe hợp gu giới trẻ đó với vẻ mặt u sầu, im lặng hồi lâu. Chỉ sau ba ngày suy nghĩ, ông quyết định đem tặng hết đống đồ đó đi làm từ thiện, gara trên mặt đất này từ đó đến nay vẫn để trống.

Sợ thấy cảnh sinh tình, Chu Sóc Mẫn không bao giờ tới đây. Ngay cả từ đường, ông cũng không đến. Việc ông phát hiện Chu Bách Hành thường xuyên qua đây hoàn toàn là tình cờ.

Vài năm trước vào lúc nửa đêm, Chu Sóc Mẫn tuổi già khó ngủ, một mình nhân lúc ánh trăng còn sáng ra ngoài đi dạo, vô tình đi ra phía sau, từ đường sừng sững hiện ra trước mắt.

Ông nghe thấy có tiếng động trong gara trên mặt đất.

Hướng Nam có một ô cửa sổ khá thấp, một người trưởng thành cao một mét tám đứng đó phải cúi người xuống mới không bị phát hiện. Chu Độ Đường vốn chín chắn nhưng lại là kẻ thích khoe khoang. Mua xe cũng khoe, có vợ cũng khoe, thỉnh thoảng lại đưa bạn bè về nhà, cửa chính và cửa sổ chính là nơi để họ tham quan.

Trần Kế học theo dáng vẻ của Chu Sóc Mẫn, lặng lẽ ghé đầu nhìn qua bệ cửa sổ, đôi mắt tròn xoe nhìn vào bên trong.

Trời cuối tháng Giêng, nửa đêm lạnh đến mức không ai muốn rời khỏi chăn, trong gara không có điều hòa cũng chẳng có sưởi sàn, vậy mà Chu Bách Hành lại đang c** tr*n tập đấm bốc. Mồ hôi vã ra như tắm từ mặt chảy xuống cổ, ngực, rồi tiếp tục đi xuống, bao cát đấm bốc có ghi chỉ số 500KG phía dưới bị cậu đánh cho biến dạng.

Trần Kế không mảy may nghi ngờ, nếu đứng ở đó là một con người, chắc chắn lúc này đã bị một Chu Bách Hành với ánh mắt đầy lệ khí đánh chết rồi. Bên trong không chỉ có bao cát đấm bốc mà còn rất nhiều dụng cụ thể thao khác mà Trần Kế biết tên nhưng không gọi ra được, toàn là những thứ dùng cho các môn vận động bạo lực.

Chu Sóc Mẫn nói không thành tiếng: “Xem xong rồi, chúng ta đi thôi.”

Trần Kế run rẩy thu hồi tầm mắt, sợ hãi bám sát bước chân Chu Sóc Mẫn, không dám phát ra một tiếng động nào.

Đợi đến khi đi xa khỏi gara mới nói: “Tại sao em ấy lại tới đây vào nửa đêm ạ?”

Chu Sóc Mẫn nói: “Ban ngày hai đứa luôn ở bên nhau.”

Trần Kế nói: “Ban đêm chúng cháu cũng ở bên nhau mà.”

Chu Sóc Mẫn nói: “Từ khi được Phục Linh đưa về nhà, cháu có được tình yêu của mẹ, chất lượng giấc ngủ luôn rất tốt.”

Trần Kế cắn chặt môi, không thể thoát khỏi cú sốc vừa rồi.

Chu Sóc Mẫn nói: “Tiểu Hành không có tình yêu của cha mẹ.”

Ông mang theo cây gậy chống khi đi ra ngoài, gõ gõ xuống nền đất đã phủ một lớp tuyết trắng sau hai tiếng đồng hồ: “Ông không nói là Độ Đường và Dịch Bách ngược đãi nó, chúng đối xử với nó khá tốt, những đứa trẻ khác có cái gì thì Tiểu Hành có cái đó, thậm chí còn tốt hơn. Nhưng một gia đình do hai người đàn ông lập nên mà lại có thể sinh con rốt cuộc vẫn khác với gia đình bình thường. Rất giống với thời nhỏ của Độ Đường, Tiểu Hành bẩm sinh đã thông minh hơn hẳn những đứa trẻ nhà khác. Ngày trước thấy Độ Đường như vậy, ông cảm thấy nó ưu tú có năng lực, không kết bạn, đi đi về về lẻ bóng cũng tốt; nhưng khi ông thấy một Tiểu Hành còn… còn nghiêm trọng hơn cả cha của nó, ông mới cảm thấy trời như sập xuống vậy.”

Trong giọng nói mang theo chút cười khổ lạc quan giữa nỗi đau, Chu Sóc Mẫn vẫn luôn sống trong hối hận: “Đối với Tiểu Hành, ông vô phương cứu chữa. Khả năng quan sát của nó rất mạnh, ngay từ khi còn nhỏ nó đã nhìn ra mối quan hệ giữa Độ Đường và Dịch Bách không giống nhà người ta, nó cũng cảm nhận được Độ Đường chấp nhận nó chỉ vì sự ép buộc của ông muốn Độ Đường để lại hậu duệ cho mình. Độ Đường yêu Tiểu Hành, nhưng đó không phải tình cha con thực sự. Dịch Bách yêu Tiểu Hành, đó là tình mẫu tử, nhưng Dịch Bách luôn ghi nhớ mình là đàn ông, nhiều khi chính bản thân mình cũng không nhận ra mà nói với Tiểu Hành những câu như nó là một con quái vật.”

“Ông cũng yêu Tiểu Hành,” Chu Sóc Mẫn khựng lại hồi lâu mới nói: “Nhưng khi nó luôn nói với ông rằng nó không vui, ông lại không biết ý nó là gì.”

“Một đứa trẻ mấy tuổi đầu thì có chuyện gì mà không vui cơ chứ… Nó tự vứt bỏ chính mình, rồi lại tự quay về, vô tình nhìn thấy cuốn sổ nhỏ kia, ông mới hiểu ý nó là gì.”

“Tiểu Kế, nó quay về là vì cháu. Lúc đó nó ngẩng đầu nhìn ông và nói — muốn anh trai, ông đã nhìn thấy trong mắt nó thứ d*c v*ng chiếm hữu giống hệt cha nó, nó nhất định phải có được cháu.” Chu Sóc Mẫn rơi lệ, nói: “Ông đã rất kinh hãi, bởi vì lúc đó nó mới có sáu tuổi, bất kể tình cảm của nó lúc đó có trong sáng đến đâu, chỉ coi cháu là anh trai, ông đều biết sau khi trưởng thành hai đứa tuyệt đối không thể có kết cục êm đẹp. Lúc đó ông không lập tức đồng ý với nó, suy nghĩ rất lâu, lẽ ra ông không nên nghe lời nó mà đưa cháu về, càng không nên để hai đứa lớn lên cùng nhau, chỉ khi hai đứa không có bất kỳ giao điểm nào thì cháu mới có khả năng an toàn nhất. Nhưng… nhưng nó là đứa cháu trai duy nhất của ông, cũng là người thân duy nhất của ông khi đó. Là ông nội có lỗi với cháu, để một đứa trẻ như vậy ở bên cạnh cháu, khiến cả đời này của cháu đều phải kẹt lại nơi đây.”

Đêm nay, Trần Kế đã suy nghĩ rất nhiều chuyện.

Nếu hai năm trước anh không thích Chu Bách Hành, mọi chuyện sẽ diễn biến thế nào? Anh không biết, cũng không suy diễn ra được. Nhưng có một điều anh vô cùng chắc chắn, Tiểu Hành sẽ không làm hại anh. Cho dù hai người không có kết cục êm đẹp, Chu Bách Hành có nhốt anh lại, không cho anh ra ngoài gặp ai, thì cũng tuyệt đối không làm hại anh.

Ba giờ bốn mươi phút sáng, cửa phòng ngủ vang lên một tiếng động rất khẽ. Chu Bách Hành sau khi tắm rửa dưới lầu xong, định vào phòng giả vờ như đang ngủ say giống như vô số lần trước đây.

“Hèn gì sáng nào em cũng ngủ nướng.” Trần Kế tựa vào đầu giường khoanh tay, mặt không cảm xúc nhìn ra phía cửa nói.

Chu Bách Hành khựng bước chân, ánh mắt kinh ngạc: “Anh?”

Trần Kế: “Sao lại hỏi ngược lại anh, ngoài anh ra em còn người anh nào khác à?”

Chu Bách Hành đóng chặt cửa: “Chỉ có mình anh thôi. Ý em là, sao anh lại thức rồi?”

Im lặng suy nghĩ giây lát, Trần Kế không nói thật: “Đi vệ sinh.”

Sau đó anh ném ngược câu hỏi lại: “Còn em? Không ngủ trong phòng mà đi đâu đấy?”

Chu Bách Hành cũng không nói thật: “Tuyết bên ngoài mãi không ngừng, em ra ngoài xem thử.”

Trần Kế nói: “Thế sao em không gọi anh đi cùng.”

“Em không biết anh cũng muốn đi. Anh đâu có thói quen tỉnh giấc giữa đêm.” Chu Bách Hành bước tới, đi bộ từ từ đường về mất hơn hai mươi phút, quãng đường không gần, trên người cậu vẫn còn vương hơi lạnh của mùa đông, bàn tay lạnh ngắt.

Chu Bách Hành ngồi xuống mép giường trước, không đưa tay chạm vào Trần Kế, định làm dịu bầu không khí: “Không gọi anh đi cùng, anh thấy em xấu xa lắm đúng không?”

Sắc mặt Trần Kế khẽ biến đổi.

Chu Bách Hành nói: “Em…”

Lời nói đột ngột dừng lại, Chu Bách Hành kinh ngạc nhìn anh trai của mình, trở nên lúng túng cuống cuồng.

Nước mắt Trần Kế rơi lã chã, từng giọt rõ mồn một, trào ra khỏi hốc mắt rồi tụ lại ở cằm, tí tách rơi xuống, giống như một cái vòi nước bị hỏng không thể đóng lại được.

Chu Bách Hành đứng bật dậy, rồi lập tức quỳ xuống bên giường, ngước nhìn Trần Kế sốt sắng hỏi: “Sao thế anh?”

Cậu không tự chủ được mà đưa tay ra, ngửa lòng bàn tay hứng lấy những giọt nước mắt nóng hổi đó, nóng đến mức muốn rụt lại: “Anh, đừng khóc, đừng khóc mà.”

“Ai làm anh không vui à?”

Trần Kế trừng mắt nhìn cậu như sợ cậu biến mất, nghẹn ngào nói: “Em.”

“Em? Em làm sao cơ? Anh đừng khóc nữa, anh nói cho em nghe đi.” Chu Bách Hành chân tay luống cuống, giọng nói run rẩy: “Anh mà cứ khóc tiếp là trái tim em tan nát mất.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Sau Đêm Không Về Nhà Cùng Trai Lạ - Chương 45 | Đọc truyện chữ