Căn nhà họ mua ở ngoài trường không có phòng thay đồ riêng, gương đứng được đặt trong phòng ngủ. Vị trí gương cách không xa cửa phòng là mấy, từ trong gương có thể nhìn thấy phía cuối giường.

Chăn bị đạp thành một cục, suýt thì rơi khỏi góc giường, một cái chân giơ lên đá loạn xạ, Trần Kế nghiến răng nghiến lợi gọi: “Ưm! Chu Bách Hành!”

Lòng bàn chân đạp trúng giữa lồng ngực, một tiếng “bộp” vang lên, tuyệt đối là đã dùng hết sức bình sinh, từ đầu đến cuối Chu Bách Hành không dám dùng sức mạnh, sợ Trần Kế vùng vẫy sẽ tự làm mình bị thương, sau khi bị đạp, cơ thể cậu ngả ra sau rồi ngã nhào xuống giường.

Cánh tay Trần Kế bị chiếc áo len kéo ngược ra sau quấn chặt lại, giống như đang mặc áo bó chuyên dụng, hành động rất khó khăn.

Mất đi sự áp chế, anh không dám nghỉ ngơi, lập tức xoay người dùng đầu gối quỳ trên mặt giường, cuối cùng ưỡn lưng một cái vội vàng bò dậy.

Chu Bách Hành thong thả vươn tay chộp lấy chiếc áo len của anh, Trần Kế mất trọng tâm “bịch” một cái ngã trở lại giường.

“Anh, nếu anh không chột dạ thì tại sao phải từ chối em rồi bỏ chạy chứ?” Chu Bách Hành nói.

Trần Kế th* d*c sắp bật khóc đến nơi, hỏi: “Rốt cuộc em muốn thế nào?”

Chu Bách Hành đáp: “Trên đường về chẳng phải đã nói rất rõ ràng rồi à?”

Trần Kế cứng cổ bảo: “Anh không đồng ý, em không được cưỡng ép anh.”

Chu Bách Hành: “Anh có lý do hoàn hảo nào để em tha cho anh không?”

Cậu nhặt chiếc điện thoại đang nằm mấp mé sắp rơi khỏi cạnh giường lên, nói: “Em hỏi anh đang nhắn tin với ai, anh không trả lời. Em bảo muốn kiểm tra điện thoại, anh lại cứ từ chối mãi.”

“Anh không có không trả lời, rõ ràng anh đã nói là không nhắn tin với ai rồi mà!” Trần Kế mếu máo nói, có một cảm giác bất lực vì không tài nào thông suốt được với đối phương.

Chu Bách Hành gật đầu, hỏi: “Vậy tại sao thời gian này anh lại nghiện điện thoại thế? Anh đang làm gì?”

Hai người cách nhau trong gang tấc, hơi thở hòa vào nhau, Trần Kế rất muốn mắng Chu Bách Hành một trận. Chỉ là nghịch điện thoại thôi mà, làm như thể anh phạm phải lỗi lầm gì nghiêm trọng lắm không bằng.

Đột nhiên, Trần Kế nhớ lại cuốn sách chuyên ngành múa cổ điển mà mình từng bị mất. Vì anh xem nó ba lần, Chu Bách Hành cảm thấy cuốn sách đó đã cướp mất sự chú ý của anh nên đã đem giấu nó vào tầng hầm.

Nửa tháng gần đây, anh toàn nhìn điện thoại…

Trần Kế khổ sở nói: “Chỉ là một vật ngoài thân thôi mà, sao so được với em chứ.”

Chu Bách Hành khẽ chớp mắt, vẻ lạnh lùng trong đáy mắt dịu đi thấy rõ bằng mắt thường.

Trần Kế như phát hiện ra lục địa mới, nhìn chằm chằm cậu rồi nói tiếp: “So đo với một vật không có sự sống, trông em ngốc lắm ấy, em thừa biết người anh quan tâm nhất là em mà.”

Chu Bách Hành thấp giọng: “… Gâu.”

“Một gã cao to lực lưỡng như em sao lại ‘gâu’ một tiếng đáng yêu thế không biết.” Tay chân bị hạn chế, Trần Kế dùng trán mình cụng nhẹ vào trán Chu Bách Hành.

Chu Bách Hành đưa tay che giữa mày, như thể bị sàm sỡ: “… Vâng.”

Trần Kế vặn người ra hiệu cánh tay phía sau, nói: “Áo len, cởi ra hộ cái.”

Chu Bách Hành tỉnh táo lại ngay lập tức: “Không.”

Trần Kế: “…”

Chu Bách Hành vòng trở lại: “Anh trả lời em trước đã, trong điện thoại anh có cái gì.”

Thì có cái gì được chứ.

Có diễn đàn trường, có bài đăng CP của Trần Kế và Chu Bách Hành, có cả fanfic của hai người. Từ mang thai rồi ôm bầu bỏ chạy, đến cưỡng ép yêu nhốt trong phòng tối, rồi đến cả truyện ABO có Beta bị Alpha cải tạo thành Omega luôn trong kỳ ph*t t*nh, cuối cùng là truyện con người với quái vật với 18 cái xúc tu thay phiên nhau ra trận.

108 tư thế, cái gì cũng có…

Mấy thứ này sao có thể cho cậu em trai đơn thuần này xem được! Đều tại anh không nhịn được tò mò, quá lơ là sự hiện diện của Chu Bách Hành khiến cậu phát hỏa.

Bây giờ mà để Chu Bách Hành thấy được, danh tiếng cả đời của Trần Kế coi như tiêu tùng, nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng rửa không sạch.

Trần Kế nhắm mắt tuyệt vọng: “Thật sự không có gì cả, em tin anh đi.”

Miệng anh cứng như miệng trai không chịu hé, Chu Bách Hành mím môi, nhìn Trần Kế bằng ánh mắt u ám.

Khi nhìn thấy lưỡi dao sắc bén của chiếc dao cạo râu thủ công, Chu Bách Hành đã im lặng một khoảng thời gian khá dài, dài đến mức Trần Kế tự tưởng rằng nguy cơ đã qua, trái tim đang đập loạn xạ rốt cuộc cũng trở về vị trí cũ.

Buổi tối chưa ăn gì, bụng anh trống rỗng đói rồi, mọi chuyện vừa có tiến triển mới, sợ nói sai một câu lại chọc giận gã thần kinh Chu Bách Hành này, Trần Kế nhắm mắt lờ đi cơn đói, thế mà lại thấy buồn ngủ.

Chiếc khăn ấm chạm vào da thịt, đắp lên như đắp mặt nạ, Trần Kế mở mắt, tỉnh táo lại đôi chút. Anh nhìn xuống, ngay lập tức sợ đến nổi da gà da vịt, hét lớn: “Em cầm lưỡi dao làm gì?! Bây giờ em điên đến mức muốn giết anh luôn hả?”

Chu Bách Hành cau mày: “Em đã nói là tuyệt đối không làm hại anh mà. Nói linh tinh gì thế.”

Giọng Trần Kế vẫn căng thẳng: “Thế em đang làm…”

Bọt cạo râu bôi lên như không mất tiền mua, đồng tử Trần Kế chấn động, hai chân đột ngột duỗi thẳng ra. Dưới chân dùng sức đạp một cái định chạy, Chu Bách Hành nhẹ nhàng ấn đầu gối Trần Kế lại, cảnh cáo: “Đừng cử động lung tung. Anh, lưỡi dao rất sắc, em đảm bảo không làm anh bị thương, nhưng anh cũng phải đảm bảo sẽ phối hợp.”

“Chu, Chu Bách Hành…” Giọng Trần Kế run rẩy, “Sao lòng trả thù của em mạnh thế.”

“Em trả thù anh à?” Chu Bách Hành thắc mắc, “Chuyện điện thoại chưa hỏi ra được, em cũng chưa tính sổ với anh mà. Lúc đầu em bảo muốn ngủ với anh, em cũng chưa làm gì cả. Anh, em trả thù anh chỗ nào?”

Cạo râu là kỹ năng sống thiết yếu của đàn ông trưởng thành.

Trần Kế thích dùng máy cạo râu điện, vừa tiện vừa nhanh, nhưng Chu Bách Hành lại cứ thích làm khó mình bằng dao cạo thủ công, lần nào cậu cũng tỉ mỉ lau sạch lưỡi dao, thay dao mới, động tác thong thả ung dung, lần đầu nhìn thấy Trần Kế đã thấy có gì đó kỳ quái khó tả.

Bây giờ anh đã biết nó kỳ quái ở đâu rồi.

“Anh, nhớ kỹ là đừng cử động, ngoan một chút.” Chu Bách Hành cuối cùng nhấn mạnh như vậy.

Tám giờ tối, bữa tối thịnh soạn được giao đến tận phòng ngủ, có suất cơm thịt băm xào cà tím và gà cung bảo, một phần pizza hoa quả thập cẩm, một phần bánh bao áp chảo vỏ ngoài giòn rụm nhân bên trong mềm ngọt.

Mùi thơm thực phẩm tỏa ra ngào ngạt, Trần Kế rất đói, nhưng anh cuộn tròn trên giường không nhúc nhích, trùm chăn tự kỷ.

“Anh, dậy ăn cơm đi.” Chu Bách Hành quỳ một chân trên giường, cúi người áp sát lưng Trần Kế, tay giữ vai anh nói: “Ngày mai chúng ta thu dọn đồ đạc là có thể về nhà đón kỳ nghỉ Đông rồi.”

Trần Kế lấy vai hích cậu, không cho cậu chạm vào mình: “Đi ra đi.”

Chu Bách Hành xoa ngón tay nói: “Anh, vừa nãy anh lợi hại thật đấy.”

“Em câm miệng ngay!” Trần Kế đột ngột ngồi bật dậy hét lên.

Chu Bách Hành kiên trì nói nốt câu: “Giống như sữa vậy.”

Trần Kế tức quá hóa liều, vơ lấy cái gối ném về phía Chu Bách Hành, ném cả hai cái luôn.

Anh đi chân trần xuống đất, đi đến cạnh bàn trà, ngồi bệt xuống thảm lông cừu, hậm hực xé đôi đũa dùng một lần, gắp một cái bánh bao áp chảo nhét tọt vào miệng nuốt chửng. Vỏ mỏng nhân nhiều, nước thịt đột ngột bắn tung tóe, nóng quá, mặt Trần Kế vặn vẹo, ôm miệng không biết phải làm sao.

“Nhả ra.” Chu Bách Hành hai bước lao tới, quỳ trên đất một tay nâng mặt Trần Kế, một tay ngửa lòng bàn tay đưa dưới miệng anh chờ hứng cái bánh bao.

Trần Kế đang không tìm thấy thùng rác, có người dọn hậu quả nên lập tức nhả vào lòng bàn tay Chu Bách Hành, khẽ thè lưỡi th* d*c: “Á, nóng chết anh rồi.”

“Bánh vừa mới ra lò mà, lúc nãy em đã nhắc anh rồi.” Chu Bách Hành xót xa nói: “Thè đầu lưỡi ra em xem nào.”

“Ưm… không nghe thấy.” Trần Kế trước tiên uống một ngụm nước lạnh Chu Bách Hành đưa cho để trung hòa cái nóng trong miệng, sau đó thè lưỡi ra một cách chiếu lệ rồi rụt lại ngay: “Không bị phồng rộp đâu, anh cảm nhận được mà.”

Chu Bách Hành bóp miệng anh ra, ngón tay kẹp lấy đầu lưỡi, nhất định phải xem: “Đỏ rồi.”

Trần Kế một phát gạt tay cậu ra, nghiêm túc nói: “Em đủ rồi đấy nhé! Đừng có làm mấy hành động quá… như thế.”

Chu Bách Hành: “Quá gì cơ?”

Chịu đựng sự đầu độc của diễn đàn suốt nửa tháng qua, đầu óc Trần Kế không còn trong sáng nữa, toàn là phế liệu.

Anh bảo: “Trẻ con đừng hỏi!”

Chu Bách Hành đầy ẩn ý: “Ồ.”

Bảo là ngày mai mới thu dọn đồ đạc, nhưng ăn xong tắm xong không có việc gì làm nên Trần Kế lôi vali ra, lấy vài bộ quần áo mà mình và Chu Bách Hành muốn mặc trong kỳ nghỉ Đông từ tủ quần áo.

Ở nhà cũ cái gì cũng có, lần nào về họ cũng mang thêm đồ từ đó về, dẫn đến việc đồ đạc trong căn nhà nhỏ này ngày càng nhiều, không dọn dẹp là nổ kho mất.

Hai người chỉ dọn ra một vali hành lý, Chu Bách Hành nói: “Đổi sang nhà mới đi anh.”

Trần Kế: “Hả?”

“Căn hai phòng ngủ ba phòng khách này nhỏ quá,” Chu Bách Hành nói, “Đổi sang biệt thự đi.”

“Thế này mà còn nhỏ? Ở đây có hai đứa mình mà còn thấy trống ấy!” Trần Kế ngăn cản, “Chúng ta đang đi học chứ có phải định cư ở đây đâu mà mua biệt thự làm gì. Cho dù em không biết tiết kiệm thì cũng đừng lãng phí có được không?”

Sau đó anh thản nhiên chìa tay ra: “Đưa thẻ đây, dám tiêu tiền bậy bạ xem anh có xử em không.”

Lúc tắm điện thoại và ví tiền đều đặt trên tủ đầu giường, Chu Bách Hành lấy qua đưa cho Trần Kế: “Cho anh đó.”

Nhận lấy ví tiền rồi Trần Kế mới thấy “phỏng tay”, sao anh có thể dễ dàng thốt ra câu đòi quản tiền như vậy chứ.

Lời đã nói ra như nước đổ đi, quản thì quản vậy.

Trước khi ngủ Trần Kế nhận được tin nhắn của Hàn Thương, hỏi anh kỳ nghỉ Đông có kế hoạch gì không, có muốn đi leo núi cùng không.

Thời tiết giữa tháng Giêng rất lạnh, trên núi còn lạnh hơn, Trần Kế thấy ngại. Cuối cùng anh tế nhị nói không định đi, Hàn Thương liền gửi cho Trần Kế một cái icon ngón tay thối, bảo anh là đồ phế vật.

Máu ăn thua của đàn ông lập tức bốc lên, Trần Kế quay sang hỏi Chu Bách Hành: “Ngày mai em có muốn đi leo núi không?”

Chu Bách Hành liếc nhìn anh một cái: “Đi cáp treo hay là đi bộ leo lên?”

“Em coi thường ai đấy?! Cái ánh mắt gì thế?” Trần Kế giận dữ, “Tất nhiên là đi bộ, leo núi sao có thể ngồi cáp treo được!”

Ngày mai không về nhà cũ nữa, thu dọn đồ đạc đi leo núi. Cách trường khoảng 100 cây số có một ngọn núi cao 1000 mét, khá gần, lái xe hơn một tiếng là đến, không cần xuất phát quá sớm. Họ dự định bắt đầu leo từ nửa đêm, sáng sớm lên đến đỉnh ngắm bình minh.

Trần Kế ngủ rất ngon, nhưng hiếm khi lại nằm mơ. Trong mơ Chu Bách Hành cạo râu cho anh, xong xuôi liền nói: “Anh, lúc nãy anh ngủ thiếp đi nên không biết, nhưng bây giờ anh tỉnh rồi, có cảm nhận được em đang chạm vào anh không?”

Trần Kế bảo cậu dừng tay, Chu Bách Hành thì gặng hỏi chuyện điện thoại. Hai bên giằng co, không ai nhượng bộ. Giấc mơ này chẳng tốt chút nào, Trần Kế đánh không lại Chu Bách Hành, cánh tay lại bị áo len quấn chặt sau lưng, tức đến mức muốn há miệng cắn chết cậu.

Thế rồi anh cắn thật.

Lúc bị cắn một phát vào cổ tay, Chu Bách Hành đang xem điện thoại của Trần Kế. Một tay cậu vẫn như thường lệ ôm Trần Kế ngủ, một tay cầm điện thoại của anh xem.

Răng cắn chặt vào da thịt, dùng sức, khá đau. Cơn đau đột ngột ập đến khiến điện thoại từ tay Chu Bách Hành rơi xuống, đập mạnh cạnh gối. Bên tai vang lên một tiếng “cộp”, Trần Kế giật mình tỉnh giấc, ngơ ngác mở mắt ra.

Bên ngoài trời đã sáng rồi, anh và Chu Bách Hành, cái người vốn hay ngủ nướng như chết, lại đang nhìn chằm chằm vào mắt nhau, trong mắt anh là sự chấn động hoàn toàn.

Anh vừa định hỏi sao em lại tỉnh rồi, không ngủ nướng à, thì đầu lưỡi nếm được thứ gì đó, mềm mềm lại đăng đắng, nhìn xuống thì Trần Kế không thể tin nổi phát hiện ra mình giống như một con zombie chưa biến dị hoàn toàn, đang ngoạm chặt lấy một miếng thịt nhỏ trên cổ tay Chu Bách Hành không buông.

“Anh đói à?” Chu Bách Hành hỏi.

“…”

Trần Kế lặng lẽ buông miệng ra, dùng tay che miệng nói lí nhí: “Nằm mơ, mà thôi.”

Chu Bách Hành hỏi: “Mơ thấy em làm gì anh à?”

Trần Kế ngậm miệng không nói gì.

“Không nói cũng không sao.” Chu Bách Hành nói, “Em thì biết tại sao hôm qua anh không chịu nói cho em trong điện thoại có cái gì rồi.”

Cậu nâng cằm Trần Kế lên, ánh mắt sắc như đinh đóng cột: “Anh, hóa ra sở thích của anh lại là kiểu này.”

Trần Kế hóa đá tại chỗ ngay lập tức, hồi lâu không thể cử động.

“Mấy người đó viết hay thật đấy. Lúc đầu em không hiểu lắm, nhưng khả năng học hỏi của em cũng khá tốt.” Chu Bách Hành đột nhiên đưa tay lên bóp lấy vành tai Trần Kế, nóng hổi. Cậu cười một cách không rõ ràng, ghé sát lại nói: “Anh, giống như chạm vào bên ngoài vậy, hãy để em chạm vào bên trong của anh xem sao.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Sau Đêm Không Về Nhà Cùng Trai Lạ - Chương 43 | Đọc truyện chữ