Sau Đêm Không Về Nhà Cùng Trai Lạ
Chương 41
Trên đường trở lại trường, vừa mới ngồi vào trong xe, Trần Kế đã đè Chu Bách Hành ra đánh cho một trận.
Trên kính chắn gió có đặt một chiếc gối ôm, bình thường ngồi xe muốn chợp mắt, Trần Kế sẽ ôm vào lòng hoặc kê sau gáy, giờ đây nó bị anh dùng làm vũ khí nện túi bụi vào ngực, tay và đầu Chu Bách Hành.
“Cho em nói nhăng nói cuội này! Cho em nói bậy với mẹ anh này! Cho em phát bệnh thần kinh này! Cho em phát điên này! Cho em không bình thường này!” Trần Kế như muốn phát tiết mà vung tay loạn xạ, bàn tay anh run rẩy, “Em đã hứa hẹn gì với ông nội, dựa vào cái gì mà hứa với chả hẹn! Em muốn chết thì đi mà chết, chết ngay bây giờ đi! Mắc gì phải nói trước mặt anh! Em cố tình nói cho anh nghe đúng không! Em cố ý dọa anh! Em…”
Một bàn tay vươn tới chặn đứng chiếc gối ôm, dễ dàng khóa chặt hai cổ tay gầy guộc của Trần Kế, bắt chéo rồi ấn trước ngực cậu; bàn tay còn lại siết lấy eo Trần Kế, khiến anh mất đà mà ngã ngồi ngay lên đùi Chu Bách Hành.
Mái tóc Chu Bách Hành rối bù, nhìn thấy đôi mắt ngấn lệ của Trần Kế, cậu nói: “Em cố tình dọa anh đấy, nhưng em đã thành công rồi, không phải à?”
“Anh, anh khóc rồi.” Bàn tay đang đặt ở thắt lưng Trần Kế từ từ bò ngược lên trên, chạm vào sau gáy rồi ấn xuống, khiến Trần Kế phải tựa vào thật gần, hơi thở nóng hổi phả qua lại. Chu Bách Hành tìm kiếm rồi cắn lấy môi dưới của Trần Kế, nhận lại một trận vùng vẫy kháng cự, cậu càng khống chế anh chặt hơn, ác độc cắn vào môi châu của anh, tiếp tục công thành chiếm đất, “Anh đau lòng em.”
“Anh không yêu em, em sẽ chết.” Chu Bách Hành khàn giọng nói, nạy mở hàm răng Trần Kế, c**n l** đ** l*** anh mà điên cuồng quấn quýt.
Trần Kế muốn quay về nhà cũ một chuyến để hỏi ông nội về những điều Chu Bách Hành đã nói. Bây giờ là năm giờ chiều, trời đã bắt đầu sẩm tối, phải về trường thôi. Nếu quay về nhà cũ rồi mới tới trường thì trời sẽ rất muộn. Lái xe ban đêm không an toàn, Trần Kế nén lại nỗi nôn nóng, không để Chu Bách Hành lái về phía nhà cũ.
Để tuần sau về rồi tính vậy.
Trần Kế bực bội ngồi ở ghế phụ, giống như một thư sinh yếu đuối bị kẻ xấu trêu ghẹo, xấu hổ đến mức vành tai đỏ rực, lấy tay áo lau môi hết lần này đến lần khác, trừng mắt nhìn Chu Bách Hành trân trân.
Trước lúc chia tay Trần Phục Linh, bà ôm lấy Trần Kế giả vờ khóc lóc rồi thì thầm bên tai: “Con trai à, rốt cuộc con đã trêu chọc phải cái đứa b**n th** như Chu Bách Hành bằng cách nào vậy, k*ch th*ch quá đi mất.”
Trần Kế sững sờ: “???”
Tiễn hai người ra cửa, Trần Phục Linh chỉnh lại cổ áo cho Trần Kế, nói với cả hai: “Mẹ bảo hai đứa yêu nhau thì cứ nghe thế thôi, còn yêu hay không vẫn là tùy ở hai đứa, nhưng thái độ của mẹ bây giờ là ủng hộ. Sau này dù làm gì, chỉ cần không phải chuyện ngược đời như ra nước ngoài sinh con, thì không cần hỏi ý kiến mẹ — nhưng khi kết hôn thì nhất định phải báo cho mẹ, gửi thiệp mời cho mẹ đấy, nếu không cũng là ngược đời nốt! Những chuyện khác thì cứ mạnh dạn mà làm. Hai đứa có quyền làm chủ cuộc đời mình, hãy quy hoạch cho tốt vào. Nhân lúc còn trẻ, cứ chơi nhiều một chút, xông pha nhiều một chút.”
“Err err —”
Trần Kế thu lại dòng suy nghĩ, mở điện thoại ra.
Là tin nhắn từ Trần Phục Linh, gửi mấy tin liền, rất dài.
[Giúp mẹ cảm ơn ông cụ, cũng cảm ơn cả Tiểu Hành nữa. Mẹ biết là họ đã cho người canh gác suốt bên ngoài khu chung cư, Trần Phong Niên lảng vảng mấy lần đều không vào được, cũng chẳng gặp được mẹ, còn bị xua đuổi mấy lần, có lần cảnh sát còn đến nữa cơ ha ha.]
[Thực ra mẹ cũng có chút sợ hắn làm khó Thịnh Án, nên mẹ cứ phân vân mãi xem có nên cắt đứt với cậu ấy hay không, nhưng nghĩ lại thì tại sao chứ, chẳng phải lỗi của cậu ấy cũng chẳng phải lỗi của mẹ, chúng ta không đáng phải gánh chịu hậu quả. Suy cho cùng vẫn là cảm ơn Tiểu Hành và ông cụ, vì Trần Phong Niên không gây rắc rối cho Thịnh Án và mẹ, đúng là rồng mạnh không ép được rắn đất, hắn ở đây không có thế lực. Nếu không có nhà họ Chu và ông cụ giúp đỡ, mẹ thấy nửa đời sau của mẹ lại tiêu tùng rồi, nợ họ đời này trả không hết.]
[Nhưng mà —]
[Tiểu Kế, mẹ không muốn con vì nể mặt mẹ mà nảy sinh lòng cảm kích với Tiểu Hành mà chính con cũng không nhận ra, lại lầm tưởng đó là tình yêu. Mẹ muốn con thực sự vì thích nên mới cân nhắc ở bên nó, như vậy mới bền lâu được.]
[Mối quan hệ của con và Tiểu Hành, đừng cân nhắc đến mẹ, con chỉ cần cân nhắc cho chính mình thôi.]
[Lúc đầu mẹ không đồng ý, chỉ vì mẹ thực sự sợ những người có quyền có thế, sợ con nảy sinh tình cảm rồi họ lại dễ dàng bỏ rơi con, mẹ không muốn con chịu khổ. Đó là định kiến của mẹ, vả lại giờ mẹ đã biết Tiểu Hành không phải hạng người đó, chỉ có nước con bỏ nó thôi…]
[Hơn nữa, hai đứa không ở bên nhau, không phải mẹ nói lời giật gân đâu, cả hai đứa sẽ chẳng có kết cục tốt đẹp gì.]
[Dù nói thế, Tiểu Hành cũng tội nghiệp thật, nhưng mà! Tình cảm tuyệt đối không phải cứ tội nghiệp là có thể sống cả đời đâu, con vẫn phải nghĩ cho mình trước! Nếu con không thích, mẹ có liều mạng cũng phải đưa con đi!]
Trần Kế mủi lòng, nỗi bực bội tan biến, anh gõ chữ: [Mẹ, con biết mà. Con không phải vì báo ơn mới đối xử với Tiểu Hành như vậy, trước đó… con đã yêu thầm em ấy rồi.]
Trần Phục Linh: [Mẹ đã bảo mà, hai đứa suốt ngày quấn quýt như chơi gay với nhau! Hóa ra không phải ảo giác của mẹ!]
Trần Kế: [……]
Trần Phục Linh: [Trước đó con đã yêu thầm nó? Trước, đó? Thời điểm thay đổi rồi nha — giờ biết nó không giống với những gì con hiểu, con không thích nữa à?]
Trần Kế: [Bây giờ gọi là yêu công khai.]
Trần Phục Linh: [……]
Trần Phục Linh: [Cũng có lý.]
Trần Phục Linh: [[Đỉnh của chóp.jpg]]
Trần Phục Linh: [Cho nên, ngoài đời nó b**n th** như thế mà con không nghĩ đến chuyện chạy trốn còn yêu công khai?! Trần Kế, con là đồ cuồng ngược à?]
Trần Kế: [……]
Trần Kế: [Con không có!]
Trần Kế: [Con đang từ từ tìm hiểu một con người chân thật hơn của em ấy mà! Đừng ồn, con đang suy nghĩ, đang cân nhắc!]
Trần Phục Linh: [Tùy con thôi.]
Trần Phục Linh: [Chỉ cần con đừng đột nhiên đẻ cho mẹ một thằng cháu đích tôn mập mạp là mẹ chấp nhận được hết.]
Trần Phục Linh: [Nếu không phải vì con là con trai ruột, mẹ lại muốn xem hai đứa… càng muốn xem Tiểu Hành b**n th** thế nào… chắc chắn là hay hơn mấy cái bộ manga con chia sẻ cho mẹ lúc trước.]
Trần Phục Linh: [[Nói nhỏ xíu xiu.jpg]]
Trần Kế: [?]
Trần Kế: [??????]
“Anh, đang nhắn tin với ai mà tai đỏ thế?” Chu Bách Hành chau mày hỏi.
Trần Kế thốt lên: “Em đừng quản!”
Chu Bách Hành: “Em cứ quản đấy.”
Trần Kế lườm cậu: “Mẹ anh!”
Chân mày Chu Bách Hành giãn ra: “Ồ.”
Về đến nhà chưa quá sáu giờ rưỡi, bên ngoài đã tối om. Vừa xuống xe, Trần Kế đã bị luồng gió từ phía Bắc thổi thẳng vào mặt, anh vội vàng rụt cằm vào trong khăn quàng cổ.
Chu Bách Hành đứng trước mặt anh chắn gió.
Buổi chiều ăn nhiều, thịt bò đầy bụng khó tiêu, Trần Kế không thấy đói. Chu Bách Hành vì để không phải ăn món hắc ám dứa xào ớt ngâm của Trần Phục Linh nên cũng ăn nhiều hơn bình thường, trong bụng đã tiêu hóa hết chưa còn chẳng biết, cậu cũng không nói đói. Hai người im lặng đạt thành thống nhất, không ăn tối nữa.
Hệ thống nước nóng trong phòng tắm hiển thị nước rất đầy đủ, Trần Kế muốn ngâm mình một chút, lê đôi dép lẹt bẹt vào phòng tắm xả nước.
Bồn tắm hình bán nguyệt, mùa hè ít dùng, mùa đông dùng nhiều. Nước dần lấp đầy hơn nửa bồn, bóng đèn chìm dưới đáy bồn lấp lánh như những con cá vàng đang quẫy đuôi bơi lội.
Trần Kế lấy từ giá để đồ dùng vệ sinh ra một viên bom tắm hình đầu mèo, màu xanh da trời, ném vào một viên. Sau đó lại lấy tinh dầu thực vật nhỏ vào nước vài giọt. Mùi hương thanh đạm lan tỏa, còn chưa nhảy vào, Trần Kế đã cảm thấy tâm trạng rất tốt rồi.
“Em còn đứng đây làm gì?” Anh quay đầu nhìn Chu Bách Hành vẫn luôn đứng sau lưng nhìn mình bận rộn, “Anh tắm trước.”
Chu Bách Hành nói: “Tắm chung đi.”
Trần Kế nói: “Không…”
Chu Bách Hành nhướng mày, lẳng lặng nhìn thẳng vào mắt Trần Kế. Chữ “được” định nói sau đó của Trần Kế bị nuốt ngược vào bụng, không biết cãi lại thế nào. Anh im lặng nhìn Chu Bách Hành, rồi lại im lặng nhìn bồn nước đầy, cảm thấy vô cùng hối hận. Lẽ ra không nên chọn ngâm bồn, cứ đứng dưới vòi hoa sen xối qua loa là xong.
Bom tắm trong bồn đã tan hết tạo ra một lượng lớn bọt tuyết, hương tinh dầu lan tỏa khắp nơi, Trần Kế cứng cổ nói: “Được. Tắm chung bằng vòi hoa sen đi.”
Chu Bách Hành thắc mắc: “Anh đã xả cả một bồn nước rồi mà.”
Trần Kế: “Thì cứ dùng vòi hoa sen tắm.”
Chu Bách Hành lắc đầu nói: “Anh, đừng lãng phí tài nguyên nước.”
Cậu dứt khoát cởi bỏ áo, quần và tất cả đồ lót, ném gọn vào giỏ đồ bẩn, không nói lời thừa thãi mà bước vào bồn tắm. Lớp bọt phủ kín bồn tắm che đi cơ thể, bên dưới vươn ra một cánh tay đầy gân xanh, chộp lấy cổ tay Trần Kế.
“Á, Chu Bách Hành —!” Lòng bàn chân trượt đi, cơ thể mất đà, Trần Kế đổ nhào vào bồn tắm, áo len ướt sạch.
Quần áo mùa đông dễ hút nước, nặng trịch dính sát vào cơ thể, kheo chân Trần Kế gác lên thành bồn tắm, hai tay chật vật bám lấy vai Chu Bách Hành mượn lực định đứng dậy nhưng thất bại: “Anh chưa c** q**n áo mà! Mặc quần áo thế này sao mà tắm được! Em đột ngột kéo anh làm cái gì!”
Lồng ngực Chu Bách Hành dán chặt vào lưng anh, áp sát tới cắn tai anh, nói: “Em sợ anh đổi ý chạy trốn.”
Cổ Trần Kế ngứa ngáy, run rẩy muốn né tránh, eo đã bị khóa chặt. Anh nghiến răng, cố gắng quờ tay bám vào thành bồn tắm, nước có lực nổi cứ dập dềnh qua lại, Chu Bách Hành lại cứ phá đám ở phía sau khiến anh mãi không bám chắc được: “Chỉ là tắm chung một cái thôi anh đổi ý chạy trốn làm gì! Có phải là anh l*m t*nh với em đâu!”
“Tại sao lại không thể làm?” Chu Bách Hành chân thành thắc mắc.
Cậu nói: “Anh, anh không cảm thấy chúng ta dây dưa quá lâu rồi hả? Có thể tiến thêm bước nữa rồi chứ.”
Trần Kế kinh hãi quay đầu trừng mắt nhìn cậu: “Mối quan hệ tiến triển kiểu đó hả? Em còn chưa theo đuổi được anh mà, bây giờ anh còn chưa phải bạn trai em!”
Chu Bách Hành mặt không cảm xúc: “Chúng ta có thể làm trước yêu sau.”
Trần Kế hắt một vốc nước vào mặt Chu Bách Hành, bực bội: “Em lại phát điên cái gì đấy?”
“Hôm nay anh trò chuyện với dì, tuy em không hiểu tứ ái là cái gì, nhưng em có thể tự tra… Em cảm thấy chắc là mối quan hệ trên giường không giống với nam nữ bình thường?” Chu Bách Hành chẳng thèm để ý đến nước trên mặt, lúc Trần Kế hắt tới cậu chỉ khẽ nhắm mắt, để những giọt nước men theo cằm chảy xuống cổ.
Khi nói chuyện, bên cạnh cổ cậu ẩn hiện gân cốt, sức hút đầy nam tính phả thẳng vào mặt Trần Kế, anh vô thức nhìn chằm chằm, yết hầu chuyển động.
“Về cái tứ ái này, hình như anh rất có hứng thú, cho nên trên đường về em cứ suy nghĩ mãi,” Môi Chu Bách Hành lướt qua làn da mặt mịn màng của Trần Kế, đưa tay bóp cằm anh, bắt anh phải nhìn mình, “Anh, anh thích kiểu này ạ? Vậy em có cần phải biến thành con gái không?”
Môi của hai người càng lúc càng gần, một khoảng cách vô cùng nguy hiểm, hơi nóng trong phòng tắm xâm lấn tâm trí, khiến con người ta trở nên lười biếng, lý trí dần buông xuôi, dường như chuyện gì xảy ra tiếp theo cũng đều không quan trọng.
Hai câu hỏi liên tiếp của Chu Bách Hành khiến Trần Kế bừng tỉnh và cạn lời hoàn toàn.
Anh ngoảnh mặt đi, vỗ một phát vào lồng ngực Chu Bách Hành khiến chỗ đó đỏ ửng lên, rất muốn mở não cậu ra xem bên trong có phải toàn là nước không: “Em có đồ thật không dùng mà lại muốn dùng đồ giả để làm anh, em không có bệnh đấy chứ?!”
Dứt lời, ánh mắt Chu Bách Hành đột nhiên thay đổi, rõ ràng và sắc sảo vô cùng.
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận