Sáu năm làm dân vũ đạo, khi gặp phải kiểu giãn cơ trả thù, cuộc đời bỗng chốc chẳng còn gì để luyến tiếc.

Sau khi được Chu Bách Hành giúp thả lỏng cơ bắp, Trần Kế cảm thấy còn mệt hơn cả hai tiếng nhảy múa hiện đại vừa rồi.

Anh đi tắm lại lần nữa, lúc ra ngoài liền giữ khoảng cách thật xa với Chu Bách Hành: “Đừng tưởng anh không nỡ đấm em nhé, định mưu sát anh trai ruột đấy à?”

Chu Bách Hành trưng ra bộ mặt vô tội: “Em có nặng tay đâu, lực rất nhẹ mà.”

Trần Kế cười khổ một cách đáng thương, đành chắp tay bái phục. Bao nhiêu năm nay hình với bóng, Chu Bách Hành buổi sáng toàn ngủ nướng trên giường, chưa từng chạy bộ sớm.

Bình thường Trần Kế cũng chẳng thấy cậu tập luyện cực hạn gì, ở trường cũng chỉ chơi bóng rổ. Thế nên anh không tài nào hiểu nổi cái thể lực như có thể quật chết một con bò của Chu Bách Hành là từ đâu mà ra. Rõ ràng hồi nhỏ cậu yếu nhớt, suốt ngày bệnh tật…

Mười một giờ rưỡi trưa, Trần Kế dẫn Chu Bách Hành đi ăn cơm, hai giờ chiều sẽ tiếp tục dạy buổi cuối cùng trong ngày cho Kim Kim.

“Có món gì muốn ăn không?” Trần Kế dời mắt khỏi cánh tay nổi đầy gân xanh của Chu Bách Hành, rồi lén nhìn lại tay mình, có mạch máu đấy nhưng không rõ lắm, anh thở dài.

“Lẩu.” Chu Bách Hành đáp.

Trần Kế gật đầu: “Được. Em không ăn được cay nhiều, gọi lẩu uyên ương nhé.”

Chu Bách Hành: “Vâng.”

Thời tiết quá nóng, vừa bước ra dưới nắng được hai phút, mắt Trần Kế đã không mở nổi, cứ phải nheo nheo lại.

“Lúc ra cửa quên mang kính râm cho em rồi, lần sau tự nhớ mà mang theo đấy.” Trần Kế nói với Chu Bách Hành: “Nắng độc lắm, đeo vào cho đỡ hại mắt.”

Chu Bách Hành: “Lần sau mang hai cái.”

Đèn giao thông giữa lộ còn mười giây nữa là chuyển sang đỏ, Trần Kế nắm lấy cổ tay Chu Bách Hành sải bước nhanh về phía trước: “Phía trước có bóng râm, mau đi thôi. 8, 7, 6…”

Hai thiếu niên dáng người cao ráo kẻ trước người sau chạy băng băng trên vạch qua đường. Xe cộ hai bên đang chờ đèn đỏ nhìn thấy, ban đầu là người thấp hơn kéo người cao chạy, sau đó người cao bỗng nhiên đảo ngược tình thế, nắm lấy tay thiếu niên kia sải bước dài tiến về phía trước. Gió trưa thổi tung vạt áo sơ mi nơi thắt lưng, để lại hai vệt trắng muốt lướt qua.

“3! Còn 3 giây nữa, chúng ta chạy nhanh thật đấy.” Sau khi dõng dạc đếm ngược xong, Trần Kế quay đầu nhìn đèn đỏ: “Lợi hại.”

Chu Bách Hành: “Vâng.”

Bóng cây bên đường đổ xuống mặt đất, những đốm sáng bị lá cây cắt vụn khẽ lay động theo gió. Họ đi dưới vỉa hè rợp bóng cây, lúc này Trần Kế mới mở mắt ra được. Anh định nhấc vạt áo lên lau mồ hôi, theo bản năng giơ tay lên, ngón tay vừa co lại đã thấy không đúng.

Tay người kia đang nằm gọn trong tay anh.

Trần Kế vốn đang ung dung tự tại bỗng chốc cứng đờ, suýt chút nữa là đi kiểu tay chân cùng bên.

Giây tiếp theo, tay anh nhẹ bẫng, Chu Bách Hành là người chủ động buông đôi tay đang đan chặt ra trước.

Trần Kế lúc này mới như được sống lại, dám hít một hơi thật sâu.

Chu Bách Hành: “Anh.”

Trần Kế vén vạt áo lau mồ hôi: “Ơi?”

“Anh thấy Kim Lâm thế nào?”

“Hả?” Trần Kế ngơ ngác, quay đầu chạm ngay vào ánh mắt nghiêm túc đến lạ của Chu Bách Hành, trái tim anh đau thắt lại.

Anh nhanh chóng nhớ lại một vài chuyện.

Trước hôm nay, Chu Bách Hành và Kim Lâm mới gặp nhau hai lần, Trần Kế cũng mới gặp Kim Lâm hai lần.

Hai tiếng trước là lần thứ ba.

Anh biết Kim Lâm cứ cách hai tuần vào Chủ nhật sẽ đi cùng Kim Kim đi tập vũ đạo.

Vậy nên lý do hôm nay Chu Bách Hành nhất định đòi đi theo… là vì Kim Lâm?

Con trai thích con gái là lẽ thường tình.

Chu Bách Hành đâu phải người đồng tính.

Cảm giác đau thắt và chua xót trong lòng Trần Kế ngày càng đậm đặc, nhưng bề ngoài anh không để lộ ra, suy nghĩ một lát rồi nghiêm túc nói: “Chị Kim Lâm tốt lắm mà. Vừa xinh đẹp lại vừa có khí chất, có phải em cũng thấy chị ấy rất đẹp không?”

Chu Bách Hành không đáp lời, lẳng lặng bước đi.

“Tiểu Hành?”

“Vâng.”

“Hay là…”

“Ăn ở quán này đi.” Chu Bách Hành dừng lại trước một tiệm lẩu: “Em tìm quanh đây, thấy bảo mùi vị của quán này khá ngon. Anh, vào nếm thử không?”

Trần Kế: “Được thôi.”

Hai giờ chiều, trước khi quay lại phòng tập, Trần Kế càng nghĩ càng khó chịu, lồng ngực như bị tảng đá đè nặng, khó mà thở nổi.

Thích là ích kỷ, anh thực sự không muốn Chu Bách Hành gặp lại Kim Lâm nữa. Anh vẫn chưa làm được việc từ bỏ đoạn tình cảm này, nên không dám tưởng tượng đến cảnh Chu Bách Hành ở bên người khác.

Nhưng kể từ khi đoán được Chu Bách Hành quan tâm đến Kim Lâm, đầu óc Trần Kế toàn là những giả tưởng về đôi trai tài gái sắc này.

Đến giờ vào lớp, Trần Kế không cho Chu Bách Hành theo nữa, bảo cậu về công ty giúp ông nội.

“Tại sao?” Chu Bách Hành nhíu mày.

Trần Kế nói: “Kim Kim sợ em.”

“Hồi trưa em có nói câu nào đâu,” chân mày Chu Bách Hành càng nhíu chặt hơn, “Nó không có sợ em.”

Trần Kế trực tiếp gọi điện thoại cho Chu Sóc Mẫn, bảo ông cụ gọi Chu Bách Hành đi, nói là cứ đi theo anh mãi cũng không tốt.

Chu Bách Hành không chịu đi, sắc mặt khó coi thấy rõ: “Em không về công ty. Anh muốn ở riêng với Kim Lâm à?”

Sắp đến giờ vào lớp, Trần Kế nghĩ thầm tính khí ngang ngược này của Chu Bách Hành toàn do anh chiều mà ra, chẳng trách ai được. Mà sao lại thành anh ở riêng với chị Kim Lâm được cơ chứ?

Chu Bách Hành vẫn kiên quyết bám theo, Trần Kế chẳng còn cách nào.

Ai ngờ khi Kim Kim đến lớp, phụ huynh đi cùng lại không phải Kim Lâm.

Trần Kế ngạc nhiên: “Dì, sao hôm nay lại là dì đến?”

Kim Kim nhanh nhảu nói: “Em cãi nhau với chị rồi, chị cứ gọi em là Kim Đại Cẩu ấy, em gọi chị là Kim Gila. Chị đánh em.”

Mẹ Kim Kim dở khóc dở cười: “Đúng như nó nói đấy.”

Cười như thế này thì rõ ràng không phải cãi nhau thật. Hồi trưa đã lỡ vô lễ một lần rồi, lần này nhất định phải nhịn, Trần Kế không dám để cái tên Kim Đại Cẩu với Kim Gila lọt vào đầu, sợ mình lại không nhịn được mà bật cười.

Một tiếng dạy vũ đạo buổi chiều trôi qua trong nháy mắt, lúc Trần Kế thay lại thường phục, Kim Kim thò đầu ra gọi: “Anh thầy ơi…”

Giọng nói yếu ớt, bộ dạng như vừa làm sai chuyện gì.

Trần Kế tò mò: “Sao thế em?”

Kim Kim cúi đầu nhận lỗi: “Em xin lỗi anh thầy ạ.”

Trần Kế: “Hử?”

Kim Kim hai tay vò vạt áo, nhìn xung quanh một lượt thấy mẹ không có ở đây, anh trai mặt hung dữ cũng không có ở đây thì mới nhỏ giọng nói: “Hôm nay em không nên hỏi anh thầy có bạn gái chưa, cũng không nên nói chị em không có bạn trai. Chị gái mắng em rồi, chị nói… chị nói là…”

Trên đường về nhà, Kim Lâm vừa gõ đầu Kim Kim vừa nói: “Em không nhìn ra thầy của em và anh trai kia có gì đó khác lạ à? Hành động vô lễ của em chính là đang phá hoại tình cảm của người ta đấy, đáng đánh!”

Rốt cuộc là khác chỗ nào, chị không nói, Kim Kim cũng không hiểu, “chị nói” hồi lâu cũng không thốt thêm được chữ nào, cuối cùng chỉ dám thẳng thắn nhận lỗi: “Dù sao chị cũng nói em làm thế là sai, không được nói bậy, bắt em qua đây xin lỗi anh thầy thật tử tế ạ.”

Trần Kế nghe không hiểu lắm, bật cười nói: “À được rồi, thầy nhận lời xin lỗi.”

“Còn nữa, anh thầy ơi, kể nhỏ cho anh thầy nghe một bí mật này nhé,” Kim Kim tiến lại gần nửa bước, ra vẻ huyền bí: “Chị em có bạn trai rồi, phí công em lo lắng cho chị ấy, sợ chị ấy ế. Haizz… Có bạn trai mà giấu ba mẹ thì em hiểu, nhưng sao có thể giấu cả em chứ? Em đáng yêu thế này, có thèm mách lẻo đâu.”

“Giờ em vừa nói bí mật cho thầy biết rồi đấy thôi.” Trần Kế cười nghiêng ngả.

“Đúng nhỉ!” Kim Kim vội vàng bịt miệng, cố làm ra vẻ như chưa có chuyện gì xảy ra.

Tối đó sau khi làm thêm xong ở siêu thị, vì tâm trạng tốt nên khóe môi Trần Kế cứ thỉnh thoảng lại cong lên.

Ngược lại, Chu Bách Hành chứng kiến Trần Kế cứ cười suốt thì biểu cảm lại u ám vô cùng.

Chín giờ tối, chú Lý đến đón hai người về nhà.

Chu Bách Hành ngồi ở ghế sau không nói một lời, mặt thối hoắc.

Qua gương chiếu hậu, chú Lý nhìn mà giật mình thon thót, nhìn sang thấy Trần Kế vẫn bình thường, không giống như hai đứa cãi nhau, chú mới yên tâm phần nào.

Chú hỏi: “Thiếu gia sao vậy?”

Chu Bách Hành không thèm trả lời.

Trần Kế giúp cậu trả lời: “Chắc là em ấy thất tình rồi ạ.”

Dứt lời, không chỉ chú Lý trợn tròn mắt đầy vẻ khó tin, mà ngay cả Chu Bách Hành cũng hiện rõ vẻ ngơ ngác không hiểu gì.

Cậu đột ngột quay sang nhìn Trần Kế.

Chu Bách Hành hỏi với giọng âm hiểm: “Anh yêu đương với Kim Lâm rồi à? Thế nên chiều nay anh mới cười vui vẻ như vậy?”

Chú Lý nghe xong càng trợn to hai mắt hơn.

Lượng thông tin quá lớn nạp vào một cái đầu, bộ xử lý có hơi chậm.

 “Khoan đã… Tiểu Kế nói thiếu gia thất tình, thiếu gia nói Tiểu Kế yêu đương với cô gái tên Kim Lâm. Theo ý vừa nãy… hình như là nói chuyện thất tình của thiếu gia có liên quan đến việc yêu đương của Tiểu Kế, vậy Kim Lâm là cô gái mà hai đứa cùng quen, rồi hai đứa vì cô ấy mà trở mặt thành thù hả?!” Chú Lý rốt cuộc kết luận một câu xanh rờn làm người ta thót tim.

“Không có ạ!” Trần Kế hốt hoảng, “Bọn cháu đều quen chị Kim Lâm thật, nhưng cháu không có yêu đương gì hết. Rõ ràng là hôm nay Chu Bách Hành cứ nhất định hỏi cháu chị Kim Lâm có xinh không, có đẹp không, nhưng chị ấy có bạn trai rồi, Chu Bách Hành chưa thành niên nên không có cửa đâu!”

“…” Im lặng hồi lâu, Chu Bách Hành không thèm để tâm đến việc Trần Kế nhấn mạnh chuyện mình chưa thành niên, cậu mím môi xác nhận lại: “Vậy là anh không có yêu đương?”

Trần Kế cảm thấy khó hiểu: “Anh lấy đâu ra thời gian mà yêu đương?”

Đồng thời thầm nói thêm trong lòng: Em cũng có chịu yêu đương với anh đâu.

“Vâng.” Sắc mặt u ám suốt buổi chiều của Chu Bách Hành bỗng chốc trở nên mây tan thấy nắng, cậu “ồ” một tiếng rồi nói với chú Lý: “Cháu không có thất tình.”

Cậu không ngồi sát cửa sổ nữa mà nhích lại gần, nghiêng người tựa đầu vào vai Trần Kế: “Anh ơi, em hơi buồn ngủ, em ngủ một lát. Đến nhà thì gọi em nhé.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Sau Đêm Không Về Nhà Cùng Trai Lạ - Chương 4 | Đọc truyện chữ