Sau Đêm Không Về Nhà Cùng Trai Lạ
Chương 28
Lồng ngực nhanh chóng thiếu oxy, Trần Kế choáng váng đầu óc, hai tay kháng cự đẩy ra bị ngăn lại, càng vùng vẫy sức lực càng tiêu hao nhiều.
Kiệt sức hoàn toàn, chỉ đành để mặc cậu đoạt lấy.
Người trước mặt từ lúc nào đã cao lớn, anh tuấn đến mức này, lúc mới quen, rõ ràng c** nh* bé như vậy cơ mà.
Cơ thể như thể bị suy dinh dưỡng, gầy yếu nhiều bệnh, gió thổi là sốt, lúc gọi anh trai cũng thường xuyên không có chút sức lực nào.
Trần Kế bị nhốt trong lồng giam bằng thịt mà Chu Bách Hành tạo ra, lui không được, trong cơn mơ hồ dường như nhìn thấy trại trẻ mồ côi của 12 năm trước.
Từng đoạn ký ức như đèn kéo quân ùa vào tâm trí, Trần Kế cảm thấy mình bé lại, nhưng vẫn cao hơn Chu Bách Hành.
Nắng gắt treo cao, những đứa trẻ trong trại trẻ mồ côi dưới sự dẫn dắt của viện trưởng đang chơi trò đại bàng bắt gà con. Dưới sự bảo vệ của gà mẹ, đại bàng nhỏ chạy đông chạy tây, chẳng bắt được con gà con nào, mệt đến mức thở hồng hộc, mồ hôi nhễ nhại.
Đại bàng nhỏ dừng lại th* d*c, lớn tiếng bất mãn nói: “Viện trưởng, người là người lớn, con không bắt được gà con sau lưng người, con không muốn làm đại bàng nữa. Con cũng muốn làm gà con ở phía sau, để Trần Kế làm đại bàng đi!”
Đột ngột bị gọi tên, khuôn mặt bảy tuổi của Trần Kế ngơ ngác, ngay sau đó là vẻ căng thẳng. Anh không nói một lời nào, nhưng hành động hai bàn tay vò gấu áo đã tố cáo tâm tư của anh — anh đang mong đợi viện trưởng gọi mình qua đó.
“Không để nó làm đại bàng. Một đứa trẻ được nhận nuôi rồi lại bị trả về chắc chắn là một đứa trẻ không ngoan, chơi với nó hai đứa không sợ bị nó bắt nạt chứ ta thì sợ lắm đấy.” Viện trưởng nói, “Qua đây, chơi thêm mười phút nữa, chúng ta đi ăn trưa rồi ngủ trưa. Lần này để ta làm đại bàng.”
“Tuyệt quá!”
“Không chơi với nó!”
“Viện trưởng làm đại bàng!”
“…”
Mọi tiếng reo hò vui mừng đều không liên quan đến Trần Kế, đôi vai nhỏ bé của anh thất vọng sụp xuống, xoay người cúi đầu đi về.
Ngồi lên chiếc xích đu trên sân chơi nhỏ, Trần Kế một mình đạp chân, đu mình lên thật cao.
Chính lúc này, Chu Bách Hành xuất hiện, cậu mặc chiếc áo gilê xinh xắn, bên trong là áo sơ mi thắt nơ, sạch sẽ giống như một con búp bê bằng sứ.
Chẳng giống một đứa trẻ bị bỏ rơi chút nào.
Vậy mà cậu lại đến trại trẻ mồ côi.
Trước cổng lớn trống trải và có phần hoang vu, Chu Bách Hành lẻ loi một mình, cậu không nhìn viện trưởng và những đứa trẻ đang chơi đùa thành cụm trên sân, mà nhìn thấy Trần Kế cũng đang lẻ loi một mình trước tiên.
Ánh mắt hai đứa trẻ, một tò mò, một lạnh nhạt đối diện nhau, âm thầm đánh giá đối phương.
Trần Kế quá khao khát có một người bạn, nhân lúc viện trưởng không chú ý, anh đã ra tay trước, nhảy xuống xích đu, chạy bước nhỏ đến trước mặt Chu Bách Hành.
Chìa bàn tay kết bạn về phía cậu.
Chu Bách Hành nhìn anh một hồi, nói: “Anh muốn làm bạn với em.”
Trần Kế vui vẻ đáp: “Đúng vậy!”
Chu Bách Hành đưa món đồ chơi trong lòng cho Trần Kế, lúc này Trần Kế mới phát hiện cậu mang theo một con búp bê đến đây.
“Nhận lấy búp bê của tôi, chúng ta là bạn.”
Con búp bê tinh xảo từ tay người chủ Chu Bách Hành chuyển sang tay người chủ mang tên Trần Kế.
Chu Bách Hành nói: “Anh ơi, chúng ta là bạn, cũng sẽ là người nhà.
“Cả đời này không được tách rời nhau đâu nhé.”
Chu Bách Hành 6 tuổi và Chu Bách Hành 18 tuổi đều sở hữu chung một ánh mắt, tất cả đều đang nhìn chằm chằm Trần Kế, ngay từ nhỏ cậu đã là giống loài mang tính chiếm đoạt, dùng mọi thủ đoạn để đạt được, Trần Kế bị cậu nhắm trúng từ sớm đã là vật trong túi của cậu rồi.
Trần Kế của 12 năm sau giật mình tỉnh giấc từ ánh mắt của Chu Bách Hành, đột ngột mở mắt ra, trái tim đau thắt lại, miệng đau nhức dữ dội.
Anh dùng cả hai tay đẩy mạnh, sau đó cắn mạnh Chu Bách Hành một cái.
Chu Bách Hành buông Trần Kế ra, vệt máu bên khóe môi hiện rõ: “Anh, chính anh là người tìm em kết bạn trước. Chắc anh không quên đâu nhỉ.”
Toàn thân Trần Kế lạnh toát.
Anh tức đến mức muốn tát Chu Bách Hành một cái thật mạnh, đưa tay lau miệng loạn xạ, lại nuốt nước miếng không theo quy luật nào cả: “Chu Bách Hành! Anh nói cho em biết, sau này không được phép ép buộc anh làm bất cứ chuyện gì, giống như cái trò cưỡng hôn vừa nãy — anh thật sự muốn khâu cái miệng em lại! Muốn làm gì trước tiên cũng phải được anh đồng ý, hiểu chưa?! Anh hy vọng em tôn trọng anh.”
Chu Bách Hành nắm vững trọng điểm: “Là sau này vẫn có thể hôn, đúng không anh.”
“Em…!” Trần Kế suýt chút nữa nghẹn chết.
Anh quay mặt xuống đất: “Phi phi phi!”
Chu Bách Hành nắm lấy tay Trần Kế vỗ vào mặt mình: “Muốn đánh em thì cứ đánh, em sẽ không trả đòn, chẳng lẽ lúc em đè anh lên giường làm càn, anh vẫn còn thấy xót em à?”
Trần Kế giống như bị bỏng vội vàng rụt tay lại, đỏ mặt tía tai: “Im miệng.”
Anh lườm Chu Bách Hành: “Em có muốn nói chuyện tử tế với anh không?”
Chu Bách Hành kỳ vọng: “Nói chuyện yêu đương?”
Trần Kế: “Bây giờ đừng có mơ.”
Chu Bách Hành: “Sau này thì được.”
Cậu buông tay Trần Kế ra, lùi lại nửa bước giữ khoảng cách an toàn: “Em muốn nói chuyện tử tế với anh.”
Trần Kế cảm thấy hài lòng trước biểu hiện vẫn còn nghe lời của cậu, giơ tay chỉ thẳng ra cửa: “Về từ đường đi, trưa nay không được ăn cơm. Anh cả ngày cả đêm không ngủ rồi, bây giờ cần nghỉ ngơi.”
Chu Bách Hành ngoan ngoãn đáp lời: “Vâng.”
Trần Kế không đi ngủ, mà ôm lấy chiếc hộp nhựa Chu Sóc Mẫn giao cho anh, đi thẳng về phía phòng sách của anh và Chu Bách Hành.
Sáng nay vừa từ căn phòng đáng sợ phía sau phòng sách đi ra, Trần Kế lại vào đó một lần nữa.
Lần này là tự mình đi vào.
Anh đặt chiếc hộp đựng đồ chơi lúc nhỏ của Chu Bách Hành vào trong, hiện tại chưa muốn tìm hiểu quá nhiều về một Tiểu Hành khác hẳn trong lòng mình, sợ không tiêu hóa nổi sẽ nảy sinh phản ứng bài trừ.
Ngoài ra, Trần Kế cũng không muốn để Chu Bách Hành biết anh bắt đầu tìm hiểu cậu tỉ mỉ đến từng chi tiết nhỏ.
Ai cũng có bí mật, không muốn bị giám sát mọi lúc mọi nơi.
Lúc xoay người đi lên, một bóng dáng tinh xảo đập vào tầm mắt, Trần Kế nghiêng đầu, mắt nhìn lên trên. Trên góc trái nóc tủ sách có đặt một con búp bê tóc vàng mắt xanh, thời gian trôi qua đã lâu trông có vẻ cũ kỹ, bộ váy hồng trên người bị phong hóa rách nát, được khâu lại bằng những đường chỉ xiêu vẹo.
Yết hầu Trần Kế chuyển động: “…”
Anh cũng không nhớ nổi con búp bê bị mất từ lúc nào. Khi đó tuổi còn nhỏ, lớn lên ngay cả ấn tượng về con búp bê cũng mờ nhạt dần.
Nếu không phải hôm nay nhớ lại, cho dù Trần Kế cùng cới con búp bê mắt to trừng mắt nhỏ, cũng chưa chắc đã nhận ra đây chính là món đồ chơi mà anh cần ôm mới ngủ được của 12 năm trước.
“Rõ ràng đã tặng cho mình rồi, vậy mà còn lấy trộm lại.” Trần Kế bực bội, giọng lẩm bẩm như vẽ vòng tròn oán trách: “Thật là keo kiệt bủn xỉn.”
Não người không thể một lúc chứa quá nhiều thứ vượt quá hiểu biết thông thường, Trần Kế mệt mỏi rã rời cả cơ thể lẫn linh hồn, về đến phòng ngủ là gục đầu xuống ngủ thiếp đi.
Mọi chuyện đã biến thành dáng vẻ khó kiểm soát như con ngựa đứt cương này, anh không thể để Tiểu Hành học theo Chu Độ Đường, Trần Kế cũng không phải Dịch Bách.
Phải nghĩ ra một cách, phải lập ra một kế sách để uốn nắn Chu Bách Hành về đúng quỹ đạo. Trần Kế mơ màng nghĩ, Chu Bách Hành giám sát anh, khống chế anh, họ phải bình đẳng chứ, anh phải kiềm chế ngược lại Chu Bách Hành.
Như thế mới có “một tia hy vọng sống”, nếu không quan hệ của họ chỉ càng thêm vặn vẹo và dị dạng.
Nên làm thế nào đây…
Trần Kế nằm sấp trên giường không thoải mái, muốn lật người lại ngủ, nhưng anh thực sự mệt đến mức rã rời, vừa nằm xuống ngay cả ngón tay cũng lười cử động.
Giấc nồng ập đến, Trần Kế mang theo cách thức vừa nghĩ ra chìm vào giấc ngủ sâu, ngủ thẳng một mạch đến hơn mười giờ đêm.
Trong phòng bật đèn đầu giường, tông màu ấm bảo vệ mắt, Trần Kế mơ màng mở mắt ra, nửa thân người ngủ đến mức tê dại không còn cảm giác, anh cẩn thận rút cánh tay bị ép dưới bụng ra, gây nên một trận đau đớn.
“Em muốn để anh nằm ngửa ra ngủ, nhưng em sợ cử động mạnh làm anh thức giấc, anh lại giận bảo em không được anh đồng ý đã làm những chuyện này.” Chu Bách Hành quỳ bên giường, vào khoảnh khắc lông mi Trần Kế rung động liền lập tức giải thích: “Bây giờ em có thể giúp anh không?”
“Không cần em giúp… hừ…” Trần Kế dùng cánh tay không sao gạt đi cánh tay đang đưa tới của Chu Bách Hành, thân tuy tàn nhưng chí vẫn kiên cường quỳ ngồi dậy.
Ngủ một giấc thật dài, vậy mà anh không bị Chu Bách Hành đang canh chừng bên cạnh anh như một tên b**n th** làm cho hoảng sợ, mà điềm nhiên nói: “Anh biết ngay là em ở đây nhìn anh mà.”
Chu Bách Hành nhìn bàn tay bị đánh của mình, vẻ mặt có chút ủy khuất: “Em quỳ ở từ đường cả ngày, bây giờ sắp mười một giờ rồi, em không về phòng ngủ thì về đâu chứ. Anh cứ thế ngủ trong phòng, em có mắt tất nhiên phải nhìn rồi… Anh, anh dậy rửa mặt đi rồi ăn đêm.”
Trần Kế nói: “Trưa nay em mới quỳ có hai tiếng, không phải quỳ cả ngày.”
Anh ngồi bất động nghỉ ngơi đôi chân đang tê dại, cả cái chân phải tê từ gốc đến ngọn, lúc mới bắt đầu không cảm giác như bị liệt, một lát sau máu huyết hồi phục, giống như hàng vạn con kiến cùng lúc bò đi bò lại bên trong, lại còn giống như bị đổ chì vào, vừa ngứa vừa nặng.
Lúc này sợ nhất là bị người ta chạm vào, nếu không cái cảm giác khiến người ta chua xót đó sẽ chạy khắp toàn thân.
“Chân anh tê rồi, em đừng chạm vào anh… Nếu em động vào anh là anh đánh đấy.” Trần Kế nói chuyện cũng không dám quá lớn tiếng, sợ dây thanh quản rung động làm chân cộng hưởng: “Tê quá đi…”
Chu Bách Hành cũng bất động theo, thậm chí còn nín thở nhẹ: “Em không động.”
Mười mấy phút sau, Trần Kế mới qua được cái cơn đó, đi khập khiễng xuống giường vào phòng tắm rửa mặt.
Ngủ một mạch hơn 10 tiếng đồng hồ, mắt có chút sưng nước, trông xấu xí vô cùng. Chu Bách Hành theo chân vào từ phía sau, nhìn Trần Kế qua gương. Trần Kế cụp mắt xuống không thèm đối mắt, vội vàng vốc nước rửa mắt trước, ngón tay xoa đi xoa lại vài vòng cho bớt sưng.
Làm xong Trần Kế có chút bực mình, mắc mớ gì phải để ý hình tượng trước mặt Chu Bách Hành làm gì.
Đúng là thói quen thành tự nhiên.
Từ giờ trở đi, phải coi Chu Bách Hành như một con chó.
Hiện tại chú chó nhỏ này vẫn còn cắn người, phải huấn luyện.
Trần Kế vội vàng rửa mặt xong, bụng dạ trống rỗng, đói đến mức bụng dán vào lưng, xuống lầu ăn đồ ăn đêm do dì Lưu làm.
“Em ăn chưa?” Trần Kế hỏi.
Chu Bách Hành: “Vẫn chưa.”
Trần Kế nói: “Cùng ăn đi.”
Chu Bách Hành: “Vâng.”
Trần Kế không hỏi Chu Bách Hành quỳ ở từ đường lâu như vậy đầu gối có đau không, cũng không hỏi sau khi về ông nội có dạy bảo cậu nữa không. Anh chỉ im lặng ăn thật nhanh, chỉ để lấp đầy cái bụng hiện tại.
Mười một giờ năm mươi phút đêm, Trần Kế cầm đồ ngủ định đi tắm, Chu Bách Hành đã học được cách xin phép, trình bày sự thật: “Anh, em có thể tắm cùng anh không?”
Trần Kế dừng lại quay đầu nhìn cậu.
Bất chợt gọi một tiếng: “Chu Bách Hành.”
Chu Bách Hành: “Vâng.”
Trần Kế nói: “Quỳ xuống.”
Lời vừa ra khỏi miệng, người sững sờ tại chỗ là cả hai người.
Nhưng Trần Kế không để lộ ra, vẫn nhìn Chu Bách Hành như bình thường.
Chu Bách Hành nhìn anh một cái sâu sắc.
Trần Kế hất cằm, giống như một công tử nhà giàu cao ngạo lại hay bày trò nghịch ngợm.
Chu Bách Hành hạ thấp thân người xuống, co một chân rồi co chân thứ hai, quỳ xuống.
Quỳ một cách thẳng tắp và đẹp đẽ.
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận