Trần Kế không biết mình đã mở cửa như thế nào, chỉ biết khoảnh khắc cửa mở, khuôn mặt u ám lạnh lẽo của Chu Bách Hành mang tính đả kích cực mạnh.

Dù khuôn mặt này vẫn góc cạnh rõ ràng, đẹp đẽ không gì sánh bằng, nhưng khoảnh khắc Trần Kế bị đôi mắt đen thẫm khóa chặt, anh có cảm giác như bị loài rắn độc lạnh lẽo nhất thế gian nhắm vào, giây tiếp theo sẽ bị nuốt chửng vào bụng.

“Anh…” Trần Kế muốn giải thích, rất muốn giải thích, nhưng không thể phát ra được một chút âm thanh nào.

Từ góc nhìn của Chu Bách Hành, anh chỉ mấp máy môi rồi khép lại. Một dáng vẻ mặc kệ sự đời phát triển, không muốn biện minh.

“Không muốn nói chuyện với em à?” Chu Bách Hành ân cần hỏi.

Trần Kế vội vàng lắc đầu, đầu lắc nhanh đến mức để lại dư ảnh: “Em…”

Vẫn không phát ra được âm thanh.

Chu Bách Hành cười một cái: “Vậy anh muốn nói chuyện với ai?”

Lúc này, khi cậu không cười, tuy Trần Kế có chút sợ hãi hèn nhát nhưng không thấy kinh hoàng, vì cơn giận đơn thuần có thể dỗ dành được. Nhưng nụ cười quái dị này khiến anh nổi hết da gà da vịt, lông tơ sau lưng dựng đứng hết cả lên.

Ánh mắt Chu Bách Hành lướt qua vai Trần Kế nhìn vào phòng khách nhỏ phía sau huyền quan: “Trong phòng anh có ai?”

Lúc này cậu vẫn còn chút lý trí, biết phải hỏi ý kiến Trần Kế trước chứ không được xông thẳng vào.

Cậu luôn ở bên rìa của sự nhẫn nhịn và điên loạn.

“Không có ai!” Câu này Trần Kế cuối cùng cũng tìm lại được giọng nói của mình, trả lời rất nhanh và gấp gáp: “Trong phòng chỉ có một mình anh thôi!”

“Cạch.”

Tiếng mở cửa vang lên từ phía sau.

Hành lang khách sạn vừa dài vừa hẹp, bức bối, hai căn phòng đối diện nhau chỉ cách không quá một mét rưỡi, tiếng động nhỏ này giữa đêm khuya nghe đặc biệt đanh gọn.

“Trần Kế, nửa đêm không ngủ ai đến tìm em thế. Anh vừa mới đặt đơn hàng xong, loại bao cao su size lớn nhất, nhiều nhất mười phút nữa là giao tới, giờ anh qua tìm em trước đây — ưm ưm ưm ưm?!” Hàn Thương vừa tắm xong, lúc mở cửa đầu đang quấn khăn lông, mái tóc ướt sũng nhỏ nước ròng ròng. Chiếc khăn lông hút nước làm tròn bổn phận đã che khuất tầm nhìn của Hàn Thương, hắn không nhìn thấy Chu Bách Hành.

Đến khi nhìn thấy thì Trần Kế đã như một luồng gió xông tới bịt miệng hắn, vẻ mặt hoảng hốt lo sợ.

Anh không cách nào thanh minh nổi, đè giọng thúc giục: “Anh nói bậy bạ gì thế?!”

Hàn Thương nhướn mày, khóe mắt liếc thấy Chu Bách Hành đang đứng đó với gương mặt vô cảm. Vì lực xung kích quá mạnh, hắn bị Trần Kế đẩy mạnh vào khung cửa, lảo đảo lưng đập vào tường, lùi vào tận huyền quan của căn phòng. Hai tay phối hợp giơ lên như đầu hàng, mặc cho Trần Kế bịt miệng mình.

Trần Kế như chiếc lá rụng đang giãy giụa trong gió thu, sắp tàn héo thành bùn: “Đàn anh sao anh lại nói năng hồ đồ thế. Em đâu có đắc tội gì anh?”

Anh buông miệng Hàn Thương ra: “Anh mau giải thích đi, hoàn toàn không có chuyện đó. Hai chúng ta mỗi người một phòng, không có ai muốn ngủ với ai cả, thứ anh mua… thứ anh mua em hoàn toàn không biết gì hết, tại sao lại vu khống em! Anh thích mua gì thì mua! Chẳng liên quan gì đến em cả!”

“Ồ…” Hàn Thương chân thành nói, “Tôi và Trần Kế mỗi người một phòng, trong sạch trời đất chứng giám. Tuy tôi có mua bao cao su thật, nhưng chẳng liên quan gì đến cậu ấy. Bạn học Chu ơi, cậu phải tin anh trai cậu và tôi chẳng có quan hệ gì cả, chúng tôi chỉ là đàn anh và đàn em thôi. Hôm nay ra ngoài uống trà sữa, xem phim, ăn đêm thuận tiện đi dạo phố cũng chỉ vì rảnh rỗi không có việc gì làm, tình cờ gặp nhau nên mới đi cùng.”

Trần Kế cuồng nhiệt phụ họa: “Đúng thế!”

Sau đó lại oán trách nói: “Không cần phải nói chi tiết thế đâu.”

Nào biết dáng vẻ này của họ càng thêm phần không trong sạch.

Khai báo ngay tại chỗ, biện minh đến cùng.

Khoảng cách quá gần, cử động thân mật.

Liếc mắt đưa tình —

Chu Bách Hành đứng ngoài hành lang, nhìn hai người đang dính lấy nhau trước cửa căn phòng đối diện, thầm cười lạnh.

Cậu cách Trần Kế khoảng ba mét, chỉ cần bước lên hai bước rồi vươn tay ra là có thể bắt người về, nhưng trong suốt thời gian đó Chu Bách Hành không hề tiến lên nửa bước.

Biểu cảm của cậu thâm sâu khó lường, giọng nói nhẹ nhàng nhưng cực kỳ áp lực: “Anh, em tuyệt đối sẽ không làm hại anh, nhưng mà, anh phải thuộc về em.”

“Bây giờ, qua đây.”

Về phòng khách sạn bị ép thay lại quần áo của mình, cổ tay Trần Kế bị khống chế, lảo đảo bị Chu Bách Hành kéo đi. Chiếc áo len chui đầu màu đỏ rượu nhăn nhúm, cọ vào da hơi ngứa, đặc biệt là lúc nãy khi Chu Bách Hành lột đồ ngủ của anh đã bóp eo, chân… khắp người đều không thoải mái.

Trời đất lúc ba giờ sáng mênh mông vắng lặng, ngoại trừ những sinh vật hoạt động về đêm, bất cứ thứ gì sống đều nên chìm vào giấc ngủ.

Trên đường phố yên tĩnh lạ thường, thỉnh thoảng có một chiếc xe lướt qua rất nhanh. Những tòa nhà cao tầng hai bên đường có một dãy cửa sổ sáng đèn, Trần Kế lướt qua, thầm nghĩ muộn thế này rồi mà còn chưa ngủ.

Cho đến khi đèn gần như tắt cùng lúc anh mới phản ứng lại, đó là đèn cảm ứng ở cầu thang. Lúc nãy không biết tiếng mèo kêu ở đâu ra, ít nhất là hai con, tiếng kêu sắc nhọn đối đáp nhau nghe như tiếng trẻ con khóc, giữa đêm hôm khuya khoắt đặc biệt đáng sợ, khiến đèn cảm ứng cả tòa nhà đều sáng rực lên.

Chiếc Volkswagen Touareg màu hồng vẫn chưa tắt máy, cứ đỗ mãi dưới lầu khách sạn. Phía sau còn có một chiếc xe màu đen, một bóng người đang lo lắng ngẩng đầu.

Nhìn qua không phải đang tập giãn cơ cổ mà là đang nhìn lên tầng trên.

Trời tối không nhìn rõ mặt.

Trần Kế có trực giác, người này đang nhìn căn phòng mà anh và Chu Bách Hành vừa ở lúc nãy.

“Tiểu Hành, em đi chậm một chút.” Xuống cầu thang, đi một đoạn đường, đều không dài, nhưng Trần Kế lại đổ mồ hôi giữa đêm thu se lạnh có gió thổi.

Chân lại một lần nữa lảo đảo, anh gần như bị Chu Bách Hành xách đứng thẳng dậy, than thở: “Đừng giận mà, anh có thể giải thích.”

“— Chậc chậc, tiểu Chu tổng, hóa ra hai người đi ra từ đây à.” Người đàn ông bên cạnh chiếc xe đen nghe thấy tiếng, vội vàng đi tới: “Tiểu Kế chắc không có chuyện gì chứ?”

Trần Kế nhận ra rồi, là giám đốc một bộ phận nào đó của tập đoàn Chu thị.

Lần này chắc chắn là đi công tác.

Cửa chiếc Volkswagen Touareg mở ra, Chu Bách Hành định ấn Trần Kế vào trong, Trần Kế kêu cứu như gặp được cứu tinh: “Chú Trình.”

Chú Trình “ơi” một tiếng, rõ ràng đã đứng dưới lầu rất lâu nhưng lại đưa tay lau mồ hôi trán: “Tiểu Kế, cháu… ây da, thôi đã không có chuyện gì thì hai đứa về đi.”

Chu Bách Hành không tốn chút sức lực nào nhét Trần Kế vào ghế phụ, rướn người vào thắt dây an toàn cho anh: “Chúng ta về nhà cũ.”

Trần Kế run rẩy nói: “Bây giờ?”

“Vâng,” Chu Bách Hành nói khẽ, nhìn vào mắt Trần Kế hỏi: “Anh biết tại sao không? Ở nhà cũ có ông nội, em sẽ không quá càn quấy đâu.”

(*Chứ về căn hộ là chết mọe anh rồi Kế Kế ạ)

Trần Kế im bặt, đến mắt cũng không dám chớp.

Dây an toàn đã được cài xong với tiếng “cạch”, Chu Bách Hành vuốt thẳng đoạn dây bị xoắn, mọi thứ đều ngay ngắn, không có một chút sai lệch nào.

Cậu gần như thì thầm: “Nhưng nếu như hôm nay em đưa anh đi nơi khác… anh, chắc anh sẽ không muốn biết đâu.”

Chú Trình nhìn họ nói vài câu, Chu Bách Hành liền đứng thẳng người dậy “rầm” một cái đóng cửa xe, có một câu chú nghe thấy được.

Chú vội vàng dặn dò: “Trên đường về nhà cũ cẩn thận nhé.”

Chu Bách Hành: “Vâng.”

Chú Trình khuyên: “Tiểu Chu tổng, có gì thì từ từ nói, đừng kích động.”

Chu Bách Hành đóng cửa ghế lái, chiếc Touareg lao đi như gió.

Nhìn chiếc xe màu hồng biến mất ở một góc ngoặt, chú Trình thở dài thườn thượt, mân mê chiếc điện thoại không biết có nên gọi cho chủ tịch Chu hay không.

Chú đến thành phố lân cận công tác, Chu Sóc Mẫn ra lệnh rèn luyện Chu Bách Hành, hai người họ bèn cùng đi đến nhà hàng bàn bạc hợp đồng với đối tác.

Nào ngờ Chu Bách Hành vốn dĩ năng lực nghiệp vụ và tố chất nghiệp vụ cực tốt, hôm nay lại cứ lơ đãng, cứ cách một phút lại nhìn điện thoại một lần. Đối tác thấy Chu Bách Hành 18 tuổi, tuổi còn nhỏ, cứ tưởng cậu chỉ đến nghe xem hợp đồng trên bàn đàm phán như thế nào nên cũng không để ý lắm, cậu xem điện thoại thì cứ xem thôi. Nhưng chú Trình biết điều này không bình thường. Cuộc trò chuyện kéo dài hai tiếng, Chu Bách Hành rời sân sáu lần, nghĩ cũng biết là cậu ra ngoài gọi điện cho Trần Kế rồi. Mỗi lần quay lại, biểu cảm của Chu Bách Hành lại thêm phần lạnh lùng cứng nhắc, chú Trình đoán được ngay, Trần Kế không chỉ không nghe điện thoại mà chắc chắn còn không trả lời tin nhắn của cậu.

Vị tiểu Chu tổng này của bọn họ, tuổi nhỏ nhưng chủ kiến lớn, trong mắt chẳng coi ai ra gì, ngay cả chủ tịch Chu cũng không quản nổi, nhưng lại nghe lời anh trai nhất. Cứ như thể Trần Kế đeo một chiếc vòng cổ vào cổ cậu vậy.

Cả đêm nay, Chu Bách Hành chẳng làm gì cả, chỉ mải miết đi tìm Trần Kế.

Chú Trình thấy cậu dùng rất nhiều thứ, điện thoại, máy tính… chú có tuổi rồi không hiểu được thời đại của giới trẻ, nhìn không hiểu lắm.

Nhưng Chu Bách Hành đã tìm thấy Trần Kế.

Tìm thấy xong là phi thẳng đến khách sạn, chú Trình thuận miệng hỏi cậu đi đâu, Chu Bách Hành nói hai chữ: “Bắt gian.”

Chuyện này nghiêm trọng rồi, chú Trình làm sao yên tâm nổi, vội vàng lái xe bám theo.

Quãng đường một tiếng đồng hồ là một tiếng đồng hồ Trần Kế cảm thấy dày vò nhất nhất nhất. Chu Bách Hành không nói một lời, anh cũng không dám nói một câu.

Thỉnh thoảng định mở lời nói gì đó, Chu Bách Hành liền bảo: “Anh, nếu anh muốn giải thích cho em về chuyện với tên đàn ông kia thì cứ đợi về nhà rồi nói.”

Cậu liếc mắt nhìn Trần Kế: “Bây giờ em đang lái xe, cần sự bình tĩnh để ổn định cảm xúc.”

Gần năm giờ sáng, chiếc Touareg dừng trong gara.

Trần Kế vốn chẳng có chút buồn ngủ nào, nhìn thấy kiến trúc nhà cũ ẩn hiện, đại não anh càng thêm tỉnh táo, cơ thể lạnh run từng đợt từng đợt một.

Chu Bách Hành xuống xe trước, cậu vòng qua đầu xe đến ghế phụ, đột ngột mở cửa xe, có thể coi là lịch thiệp: “Xuống xe thôi, anh.”

Trần Kế vừa luống cuống tháo dây an toàn vừa giả vờ bình tĩnh nói: “Xuống đây.”

Anh hỏi như không có chuyện gì: “Ông nội ngày nào cũng sáu giờ dậy ra vườn tập thể dục buổi sáng, bây giờ là năm giờ, chắc sắp dậy rồi nhỉ.”

Chu Bách Hành nói: “Ông nội không có nhà.”

Tim Trần Kế lập tức vọt lên tận cổ họng, cũng chính lúc này anh mới nhớ ra Chu Sóc Mẫn phái Chu Bách Hành đi công tác chính là để mình đi đánh golf với bạn bè. Cả cuối tuần này đều ở ngoài không về nhà.

Cửa phòng khách bị mở mạnh ra rồi lại đóng mạnh vào, âm thanh đinh tai nhức óc, Trần Kế sợ đến mức run bắn người.

Nói cách khác… giờ đây trong căn biệt thự rộng lớn này chẳng có ai cả, ngoại trừ hai người họ vừa mới quay về.

Cổ tay bỗng nhiên bị siết chặt, Trần Kế lại run lên một cái.

Chân đã vô thức đi theo Chu Bách Hành đang dẫn anh lên lầu, lên được nửa cầu thang, Trần Kế đột nhiên tỉnh ngộ vội vàng ôm lấy tay vịn không chịu đi tiếp nữa.

“Tiểu Hành… Tiểu Hành đợi đã! Có phải em có chuyện muốn nói với anh không, cứ nói ở đây là được rồi, ở đây cũng không có ai khác, chúng ta không cần vào phòng ngủ đâu.”

Con người có thể cảm nhận trước được một chút nguy hiểm chưa biết, đây là chức năng tự né tránh của cơ thể. Trong tiềm thức tuy tò mò, nhưng bản năng cơ thể và vỏ não tê rần đều mách bảo Trần Kế rằng, anh không thể cùng Chu Bách Hành về phòng ngủ. Giọng nói lúc nói chuyện có chút hoảng loạn, âm lượng hơi lớn, lộ ra một chút hoảng hốt khó nhận ra.

Chu Bách Hành không phải người ngoài, cậu nghe ra được Trần Kế đang bất an.

Chu Bách Hành quay đầu lại, nhìn xuống Trần Kế từ trên cao: “Anh đang sợ à?”

Trần Kế: “Anh không…”

Chu Bách Hành ngắt lời anh: “Vậy tại sao lúc anh lừa em anh lại không sợ?”

“Anh không có sợ.” Trần Kế cứng miệng nói, vỗ vỗ tay Chu Bách Hành đang nắm cổ tay mình, nhắc cậu nhẹ tay chút, “Anh chỉ là không biết em làm sao thôi, phải giải thích cho rõ chứ. Anh không trả lời tin nhắn không nghe điện thoại của em, xin lỗi là anh sai, nhưng anh không cố ý đâu, thật đấy, anh không muốn làm em không vui. Sao em lại nổi giận đùng đùng thế, bình tĩnh lại chút được không?”

“Từ khi bắt đầu học đại học, có ngày nào là em không tin tưởng anh vô điều kiện, nhưng anh đối xử với em thế nào? Nói dối! Lừa gạt em! Hết lần này đến lần khác!” Như bị câu nói bình tĩnh kia kích động, Chu Bách Hành đột nhiên bùng phát, không thể bình tĩnh nổi nữa, “Trước đây anh cứ luôn không muốn ở cùng em, không muốn cùng em về nhà ở, cứ luôn không giải thích cho em biết anh đã đi đâu, những chuyện đó em đều có thể tạm thời không so đo với anh! Nhưng tại sao khi anh đi cùng đàn anh của anh! Chủ tịch của anh! Và tên đàn ông kia, anh lại không trả lời tin nhắn không nghe điện thoại của em, còn cùng hắn ra ngoài thuê khách sạn ở — qua đêm không về nhà vui lắm à? Anh nghiện nói dối em rồi đúng không?!”

“Anh không có, anh là…”

“Trần Kế,” Chu Bách Hành mạnh bạo kéo Trần Kế lại gần khiến hai người sát sàn sạt, “Anh đang hẹn hò với hắn à?”

Trần Kế sốt sắng: “Không có chuyện đó.”

“Hắn thích anh, chính miệng hắn đã nói những lời đó với anh rồi đúng không, anh dám không thừa nhận?” Giọng Chu Bách Hành trầm xuống, hỏi: “Anh có thích hắn không?”

“Anh không thích, em đừng nghe anh ta nói bậy, chúng anh chẳng có quan hệ gì cả. Em tin anh ta hay tin anh!” Trần Kế giơ tay bịt miệng Chu Bách Hành, cuối cùng cũng nói được hai câu trọn vẹn.

Chu Bách Hành tóm lấy cổ tay anh, nhưng bàn tay lại không nghe lời mà m*n tr*n đi lên, đan chặt vào những ngón tay của anh, như thể họ là một cặp tình nhân thắm thiết. Cảm giác ấm áp trên môi khiến lý trí quay về không ít, cậu không lên tiếng ngay.

Khi Trần Kế dứt khoát nhìn thẳng qua, cậu hỏi: “Anh, anh thích ai?”

Ngay sau đó, Chu Bách Hành lại mở miệng nói như thể tự sát hủy diệt: “Anh… anh thích em có được không?”

“Em đã nhẫn nhịn ngần ấy năm, giả bộ làm một đứa em trai ngoan ngoãn ngần ấy năm, anh không nghĩ là em thực sự coi anh là anh trai của em đấy chứ? Em đã nói rồi, chúng ta không phải anh em ruột, nhưng cho dù là ruột thịt thì đã sao… Tại sao lại nhìn em như thế, anh thấy chấn động lắm à? Nếu không phải anh ép em — anh, nếu không phải anh ép em, em có thể nhịn thêm một thời gian dài nữa, nhưng anh cứ ép em mãi, em không chịu nổi.”

“Anh, anh đừng thích người khác… em sẽ làm ra những chuyện rất đáng sợ đấy, nếu em phạm pháp thì sao? Nếu em nhốt anh lại, giam cầm anh thì sao? Nếu vậy, sau này anh sẽ không bao giờ có tự do nữa, một ngày cũng không. Từ nay về sau, anh chỉ có thể ở trong phòng ngủ, th*n th* tr*n tr** nằm trên giường của em, ngoài em ra anh chẳng thấy được ai cả, em sẽ không cho anh ra khỏi cửa đâu. À, còn phải có vài sợi dây xích khóa hai tay hai chân anh lại nữa… Đừng run mà anh, đừng sợ, em chỉ nói thế thôi — xin lỗi, câu này là giả đấy.”

“Anh đừng bỏ mặc em… anh, đừng thích người khác, anh thích em đi.”

Trong buổi rạng sáng sắp sửa hửng nắng này, lọt vào tai Trần Kế là từng câu từng câu thổ lộ run rẩy của Chu Bách Hành, cậu đem cái “ác” tận sâu thẳm trong lòng mình ra cho anh xem.

Dường như bất kể tốt xấu, chỉ cần cậu có thể giữ Trần Kế mãi mãi bên cạnh mình là đủ rồi.

Chu Bách Hành siết chặt tay Trần Kế nói: “Hôm nay em còn có thể giữ được lý trí đưa anh về nhà cũ, có ông nội ở đây em sẽ không làm gì quá đáng đâu, nhưng biết đâu được một ngày nào đó ở nhà chỉ có hai người chúng ta thôi.”

“Nếu anh lại bỏ rơi em…” Cậu sờ mặt Trần Kế, không nói tiếp nữa, chỉ lại cầu khẩn: “Anh, đừng thích người khác, anh thích em đi.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Sau Đêm Không Về Nhà Cùng Trai Lạ - Chương 23 | Đọc truyện chữ