Quân Lâm Binh Vương (FULL)

Thật đáng buồn, đáng buồn!

 Ánh mắt rét lạnh lập lòe như điện của hắc y bịt mặt chăm chú nhìn bốn người, bước chân di động, từng bước một tiến tới, không ngờ lại phát ra thanh âm rất nhỏ. 

 Nhưng tiếng bước chân rất nhỏ này so với vô thanh vô tức càng làm tam trưởng lão giật mình! 

 Với tu vi của người này, hẳn là đã sớm tới trình độ vô thượng cảnh giới, trôi nổi như bèo trên nước, đạp tuyết vô ngân, thế nhưng giờ phút này lại phát ra tiếng bước chân, có thể thấy được tình trạng tức giận khó có thể kiềm chế được! 

 Xem ra hôm nay bốn người có muốn sống rời khỏi nơi này chỉ sợ là một chuyện khó hơn lên trời a. 

 - Các ngươi đều là người của Phong Tuyết ngân thành? 

 Hắc y bịt mặt chắp hai tay sau lưng, ngửa mặt lên nhìn trời, bộ dạng giống như đang hồi ức lại chuyện gì đó, giọng nói sang sảng không chút nào mang vẻ khói lửa nhân gian. 

 - Đúng vậy, xin hỏi tiền bối là? 

 Tam trưởng lão cố gắng đứng thẳng lên. Cung kính đứng trang nghiêm chắp tay nói. 

 Đối mặt với cường giả như thế, bất luận là ai hẳn là đều phải cung kính, đó là lý thường nên làm, mọi người cũng không trách. Lúc này cung kính hơn một chút cũng không có chỗ thiệt gì. 

 Hắc y bịt mặt này thở dài một tiếng, không nghe ra hỉ nộ trong đó, thật lâu giống như từ trong mộng tỉnh lại, nói: 

 - Nhớ ngày đó, lão phu đã từng cùng Ngân Thành mấy đời thành chủ có giao tiếp qua, cùng Hàn Phong Tuyết có duyên gặp mặt một lần, thời gian nháy mắt đã qua vài chục năm rồi, ài, không thể tưởng được Phong Tuyết ngân thành hôm nay lại xuống dốc đến tình trạng như vậy! Là tạo hóa trêu người, hay là như lời nói phú quý chỉ duy trì trong ba đời?  

 Hắn lắc đầu giống như rất là tiếc hận than thở nói: 

 - Là như thế sao? Nếu như chỉ là như vậy, bản tôn cũng không để ở trong lòng, thể nhưng các ngươi trên danh nghĩa vẫn là muốn truy tra bản tôn, thế cho nên đến Quân gia diễu võ dương oai! Nếu như Quân gia vì vậy mà bị các ngươi lăng nhục, chẳng phải là lăng nhục bản tôn sao? Đường đường là Chí Tôn Thần Huyền, lại xuất thủ với một tiểu bối! Các ngươi còn có da mặt không? 

 Hắc y bịt mặt tức giận đằng đằng, nhìn Lục trường lão ở gần, nói: 

 - Tốt lắm, Thần Huyền cao nhân có thể đả thương một tên hài tử! Quả nhiên là uy phong! Hảo sát khí! 

 - Vị tiền bối này, chuyện đó chỉ sợ là quá mức võ đoán rồi, Quân gia cùng Phong Tuyết ngân thành ta đã sớm có dây dưa sâu xa rồi, nội tình trong đó trong chốc lát khó có thể nói hết được. Tiền bối không biết căn nguyên trong đó, lại tùy tiện chất vấn, không khỏi có chút mất phong phạm của bậc cao nhân tiền bối.

Quân Lâm Binh Vương (FULL) - Chương 518 | Đọc truyện chữ