Quân Lâm Binh Vương (FULL)

Lục Trưởng Lão hạ thủ lưu tình!

 Quân Vô Ý chau mày buồn bực đáp: 

 - Chưa bao giờ gặp qua; mặt khác, căn bệnh của ta gần đây mới có chuyển biến tốt, tuy thế vẫn không thể hành động tự nhiên, từ nhiều năm trước tới nay, dường như đã quên mất cách đi đứng rồi, lại ít khi đi ra khỏi đại trạch của Quân gia, không biết tại sao Lục trưởng lão lại hỏi như vậy? Vị Tiêu gia công tử kia đại danh là gì? Năm nay bao nhiêu tuổi. Hính dáng ra sao? 

 - A? Ý của Quân tam gia là không có gặp qua sao? 

 Thân hình Lục trưởng lão vẫn như cũ, hai mắt khép hờ, thản hiên nói: 

 - Đứa cháu trai kia của ta hôm nay làm bạn với tiểu công chúa của bản thành tham quan Thiên Hương Thành, lại bị một phỉ nhân dấu mặt lớn mật đả thương, thương thế rất nặng. Lão phu nghĩ mãi không ra tại Thiên Hương Thành này ngoại trừ Quân gia còn có nhà nào có lá gan lớn như vậy. 

 - Theo như như nhận định của Lục trưởng lão thì việc Tiêu gia công tử bị thương là do Quân gia ta gây ra thì phải? Nhưng không biết có chứng cớ gì không? Cái gọi là bắt trộm phải bắt tận tay, Lục trưởng lão là cao nhân đương thời, hẳn là phải có căn cứ vô cùng xác thực chứ nhỉ? 

 Quân Khương Lâm đột nhiên lên tiếng hỏi, trong lòng có chút tức giận, lão già này rõ ràng là muốn tới đây vu oan. 

 - Trưởng bối nói chuyên đâu tới lượt hậu bối lên tiếng; qui củ như thế, quả nhiên là làm trò cười cho người trong thiên hạ, đây là hậu nhân duy nhất đời thứ ba của Quân gia sao? 

 Tam trưởng lão vẫn như cũ nhắm mắt lại, đột nhiên hét lớn: 

 - Cút qua một bên! 

 Huyền khí thần Huyền ngưng tụ, một tiếng quát này giống như sấm rền, mục tiêu hướng tới Quân đại thiểu, trực tiếp tấn công vào trong lỗ tai hắn. 

 Huyền khí của Thần Huyền cao thủ ngưng kết lại cơ hồ đã không còn đường lùi, lấy Quân Vô Ý cùng Mộ Tuyết Đồng gần trong gang tấc, nhưng với thực lực Thiên Huyền cũng chỉ mơ hồ cảm thấy một tia chấn động, nhưng kẻ đứng mũi chịu sào lại là Quân Khương Lâm, giờ khắc này cảm thấy trời long đất lở chắc cũng chỉ tới mức này! 

 - Chí tôn Thần Huyền quả nhiên lợi hại. 

 Nếu như hắn bị trọng thương mà nói những lời này, đó là lời thừa nhận từ đáy lòng. Nhưng hiện nay, lấy tu vi thấp kém của hắn mà có thể ngăn chặn chiêu này của chí tôn Thần Huyền, chỉ bị thương khá nhẹ.Như vậy, những lời này rõ ràng hoàn toàn là lời châm chọc mà! 

 Tuy rằng Lục trưởng lão vừa rồi xuất ra không đến một thành Huyền lực để đối phó hắn. Nhưng dù sao cũng là huyền khí của một Chí Tôn Thần Huyền cao thủ, một Kim phẩm huyền giai nho nhỏ có thể ngăn cản hay sao? Nếu không có Quân đại thiếu nội lực thâm hậu, thế vào huyền lực trong người, cũng không thể chịu đựng tốt như vậy! 

 - Lục Trưởng Lão hạ thủ lưu tình!

Quân Lâm Binh Vương (FULL) - Chương 507 | Đọc truyện chữ