Chương 230
“Nàng khiến ta sợ muốn chết a! Ta sợ quá!” Quân Khương Lâm vẻ mặt sợ hãi, vỗ ngực, thanh âm run rẩy, động tác cũng thật khoa trương nói tiếp: “Tim ta đang đập thình thịch đây, đang đập thình thịch đây…”
Đột nhiên sắc mặt hắn chợt biến đổi, nói: “Ngươi nhanh mà đi nói cho lão ta biết, ngàn vạn lần đừng nên chậm trễ, hắc hắc, ngươi có biết, nam nhân ở một phương diện nào đó đều rất dễ xúc động, mấy lão gia đó cũng không phải đại cô nương, chuyện tốt như vậy phải xem, ngươi nhanh lên đi thôi, ta ở chỗ này rất cảm tạ công chúa điện hạ! Ha ha…
Quân Khương Lâm nói không kiêng nể gì nói ra một tràng.
Trong lòng thầm nghĩ, lão tử xin ngươi đi nhanh lên một chút, tốt nhất khiến cho cô nàng Độc Cô Tiểu Nghệ kia bị lão tử nàng vĩnh viễn giam lại, đừng đến tìm lão tử gây phiền toái, ta đây cũng phải cảm kích ngươi rồi.
Dạ Cô Hàn giận xanh mặt, nhẹ nhàng lướt tới trước mặt Quân Khương Lâm, lạnh lùng nói: “Loại rác rưởi như ngươi, ta vốn khinh thường không muốn động thủ, bất quá ngươi thật sự là quá đáng, hôm nay ta sẽ thay Quân lão công gia giáo huấn ngươi một chút! Cũng làm cho ngươi biết không phải ai ngươi cũng có thể trêu vào!” Lão ở một bên nghe, sớm đã không nhịn được nữa, có thể nhịn tới bây giờ mới ra tay, đã được tính là có tâm hàm dưỡng rất thâm hậu rồi.
Quân Khương Lâm bĩu môi, cười lạnh nói: “Phi, nhìn lại ngươi xem trông giống cái thứ gì? Là trọng thần đại biểu cho đế quốc lên tiếng, hay là đế quốc đại công tước? Thật sự là rất buồn cười!” Trong lòng hắn vô cùng khinh bỉ, đối với loại người trước khi ra tay còn muốn nói chính nghĩa, Quân Khương Lâm trong lòng sớm đã định nghĩa loại này thuộc nhóm người ngu ngốc rồi! Hơn nữa còn mang danh là một sát thủ nữa chứ, như vậy càng không thể tha thứ!
Hai mắt Dạ Cô Hàn nhất thời trợn lên, tức giận đến nỗi tròng mắt đều biến thành màu xanh, lão giờ cao tay lên vận chưởng, như muốn mạnh mẽ đánh xuống! Cuối cùng nghĩ lại tâm tình vừa rồi của Linh Mộng công chúa, lại càng muốn ra tay đánh tên tiểu tử này!
“Thiên huyền cao thủ đánh người rồi! Thiên huyền cao thủ Dạ Cô Hàn khi dễ người rồi! Người đâu mau tới a, người đâu mau tới nhìn xem thiên huyền cao thủ đánh bị thương một người tay chân trói gà không chặt này, thật sự là làm người ta ái mộ vạn phần a, cứu mạng a…” Bàn tay Dạ Cô Hàn còn không có hạ xuống, Quân Khương Lâm không muốn bại lộ thực lực của chính mình nhưng cũng không muốn thiệt thòi, căn cứ theo lời nói hảo hán không bao giờ chịu lỗ, hắn liền cao giọng hô to, thanh âm rõ ràng cực kỳ, dùng từ sắc bén đến cùng cực.