6.
Phùng bà tử nhét túi tiền vào lòng bàn tay Phan Thuận Nhi, sau đó ngồi lại ghế mây. Mi mắt rũ xuống, chỉ nhìn cánh hoa trong lòng bàn tay:
"Thuận Nhi, con ra khỏi cửa đi về phía nam, xa xa có thể thấy tháp chuông. Con cứ đi theo đường lớn về phía tháp chuông là đến chợ rồi."
Thấy Phan Thuận Nhi ngẩn người tại chỗ, Phùng bà tử bĩu môi mắng:
"Liêu bà tử bán đường kia xảo quyệt lắm, cân xong đường cố ý bốc một miếng bỏ lại sạp, con phải lanh lợi vào! Nếu làm ăn lỗ vốn, cẩn thận da thịt của con!"
Phan Thuận Nhi liền vội vàng xách giỏ đi ra cửa, tới chợ mua đường.
Đời trước, lần duy nhất nàng bước ra khỏi viện của Phùng bà tử là bị trói tay trói chân, nhét vào trong kiệu hoa giống hệt như ném vào trong quan tài, trở thành làm kế thất cho Vương viên ngoại.
Đời này, nàng không ngờ nàng có thể tự do tự tại đi ra ngoài như vậy. Sợ là Phùng bà tử cố ý thử, phái Triệu Nhị điếc theo dõi nàng, trên đường đi, Phan Thuận Nhi cứ bước ba bước lại quay đầu nhìn một lần nhưng lại không thấy một bóng người nào khác.
Đến chợ, nàng ngoan ngoãn đi mua đường đỏ, nhờ có Phùng ba tử nhắc nhở, quả nhiên bắt được Liêu bà tử cân thiếu, lý luận một hồi, còn lấy thêm được một nắm đường vụn. Liêu bà tử tức đến nghiến răng, giữa chợ người đến người đi, lớn tiếng mắng:
"Nha đầu ngu xuẩn đầu óc bị lừa đá! Mặt sẹo! Tiết kiệm tiền cho bọn buôn người, cẩn thận gả cho người ta rồi sinh con chết yểu!"
Sinh con chết yểu, cũng không phải Phan Thuận Nhi chưa từng trải qua. Không thì cũng nào bị cha mẹ ném xuống lòng sông lạnh giá.
Có thể thấy Liêu bà tử kia vẫn còn mềm mỏng, không thể tưởng tượng được trên đời này lại có những chuyện còn độc ác hơn.
Phan Thuận Nhi coi như không nghe thấy, cứ thế bước về phía trước. Một tiểu nha đầu không quen biết bỗng nhảy ra bênh vực Phan Thuận Nhi: "Rõ ràng là Liêu bà bà gian lận, còn mắng người ta thậm tệ như vậy làm gì?"
Phan Thuận Nhi quay đầu nhìn lại, thấy một tiểu nha đầu tết tóc đuôi sam đang cõng một cái giỏ trúc sau lưng, trong giỏ là một bé gái còn nhỏ hơn cả tiểu nha đầu. Nàng tưởng là ăn mày vì muốn xin tiền nên mới nói giúp mình đôi câu, bèn đưa mấy đồng tiền còn lại cho tiểu nha đầu.
Nào ngờ, tiểu nha đầu lắc đầu, trả lại tiền cho nàng: "Ta chỉ nói phải trái, không cần tiền của tỷ tỷ."
Một người bán rau bên cạnh cười nhạo Phan Thuận Nhi: "Đồ ngốc! Ngươi còn đi bố thí cho thiên kim tiểu thư!"
Tiểu nha đầu cõng đứa bé nhỏ quay đầu bỏ đi, Phan Thuận Nhi tò mò đi theo, mãi đến cuối chợ, thấy mấy tên đầy tớ tiến lên nghênh đón rồi đưa hai người bọn họ lên xe ngựa sang trọng.
Phan Thuận Nhi quay lại chỗ người bán rau, nắm chặt mấy đồng tiền, đứng chọn hành tiện thể hỏi thăm chuyện của hai tiểu nha đầu. Người bán rau nói, hai nha đầu kia là cháu gái của Đào viên ngoại giàu có nhất vùng.
Người nói giúp Phan Thuận Nhi tên là "Đào Tiểu Cốc", người mà nàng cõng trong giỏ là muội muội ruột của nàng, tên là "Đào Tiểu Mạch".
"Hai nha đầu con của vợ lẽ, mẹ ruột mất sớm, từ nhỏ đã được nuôi ở thôn trang bên ngoài. Hai tháng trước, cha ruột của chúng cũng qua đời, Đào viên ngoại người đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh, thấy trong phủ lạnh lẽo, bèn đón hai đứa bé về."
Đào Tiểu Mạch giống như Nguyên Bảo nhà Tống Diêu thị, vừa sinh ra đã mang bệnh tật. Chỉ là bệnh của nàng còn nghiêm trọng hơn, chân tay teo rút không thể đi lại, đi đứng đều phải nhờ Đào Tiểu Cốc cõng.
Người bán rau thở dài: "Nghe nói bệnh của muội muội nàng, nếu sớm có đủ tiền để chữa trị, có lẽ đã không bị liệt. Chỉ là ngoài nàng ra, cũng chẳng ai quan tâm đến muội muội, thời buổi này chết một nha đầu ba bốn tuổi, có là chuyện gì lớn lao đâu?"
Nói trắng ra, chẳng phải giống như Phan Thuận Nhi hay sao, tình cảm với cha mẹ nhạt nhoà nhưng tình tỷ muội lại đậm sâu.
Sống mũi cay xè, Phan Thuận Nhi lẩm bẩm: "Đào Tiểu Cốc đã được mười tuổi chưa? Tuổi còn nhỏ mà đã hiểu biết như vậy, thật giống, giống..."
Giống như Tam tỷ của nàng.
Năm Phan Thuận Nhi năm tuổi, mùa đông ra ngoài gánh nước, đi trên băng trơn trượt, trượt ngã đến mức trẹo chân không đi được nữa. Vì thùng nước không gánh về được mà cha mẹ mắng nàng suốt cả đêm. Còn Tam tỷ lặng lẽ cõng nàng, đặt nàng lên bếp, cho nàng ăn cháo bột.
Khi đó, cha còn lạnh lùng châm chọc: "Lão Tam, ngươi cứ chiều nó đi! Xem ngươi có chiều nó được cả đời không!"
Khi ấy, Tam tỷ lớn hơn Phan Thuận Nhi hai tuổi, giống như Đào Tiểu Cốc bây giờ, cũng chỉ là một đứa trẻ. Lư Uyển Hiền lại trầm ổn như một người mẹ, vừa cho Tứ muội ăn cơm, vừa nói:
"Chỉ cần ta làm được, ta sẽ luôn chiều theo Uyển Anh. Cha mẹ không thương con bé, ta là tỷ tỷ thì phải thương!"
Người ta thường nói “Nói lời ngay thẳng chẳng sợ mất lòng”, nhưng lời của Tam tỷ, một chút cũng không hề giả dối. Kiếp trước, trước khi mọi chuyện không thể cứu vãn, Tam tỷ là người đầu tiên đứng ra giúp nàng.
Tam tỷ nhất định đã cực lực phản đối cha mẹ mang Uyển Anh đi tế Thần Sông nên mới bị trói vào trong ngăn tủ. Phan Thuận Nhi nhớ Tam tỷ, rất nhớ rất nhớ.
Thế là nàng âm thầm quyết định: Đợi khi ổn định chỗ ở, tự mình kiếm được tiền thì sẽ dành dụm đủ lộ phí, lặng lẽ quay về thăm Tam tỷ. Lần này trở về chỉ thăm Tam tỷ, tuyệt đối không để cha mẹ phát hiện ra nàng. Cũng tuyệt đối không thể để người kia phát hiện ra.
Trong đầu hiện lên một bóng dáng an tĩnh, Phan Thuận Nhi mặt ủ mày chau một nỗi chua xót mơ hồ khó tả tràn ngập khắp cõi lòng. Phương tiểu lang quân một lòng muốn ở lại quê nhà, một lòng giữ lấy một mẫu ba sào đất của mình. Nếu nàng xuất hiện, chắc chắn hắn lại muốn làm cái đuôi của nàng.
Nhưng đời này của nàng không muốn ở lại nơi đau thương, quê nhà và cô nương, hắn chỉ có thể chọn một, nhất định lại khiến hắn khó xử. Kiếp trước nàng đã cứu hắn khỏi tay những kẻ buôn người, đến cuối cùng hắn cũng liều mạng nhảy xuống sông cứu nàng lên. Coi như khôgn ai nợ ai, đừng tới làm khó hắn thêm nữa.
Trong lúc miên man suy nghĩ, lại nghe người bán rau nói: "Muội muội của nàng thích náo nhiệt, thích đến những nơi đông người phơi nắng nên ngày nào nàng cũng cõng muội muội đến chợ. Nhìn nàng như kẻ ăn mày thế thôi, thật ra Đào Viên ngoại cho đủ tiền, nàng không thiếu thốn gì đâu."
Đào Viên ngoại có đủ tiền, đủ để hai tỷ muội họ hiện tại sống không lo đến cái ăn cái mặc. Lẽ ra ông ta có thể cho tiền sớm hơn, có thể chữa khỏi bệnh cho Đào Tiểu Mạch. Vì vậy, có rất nhiều người xì xào sau lưng, nói Đào Viên ngoại chu cấp tiền quá muộn, giờ muốn có cháu bế cũng chỉ là nằm mơ.
Phan Thuận Nhi thở dài mấy hơi, nắm chặt mấy củ hành rồi đứng dậy, trong lòng thầm nghĩ:
"Lúc đứa bé cần thì không thấy họ đâu, giờ không cần nữa lại đến hỏi han ân cần, còn trách cứ đứa bé không thân thiết, thử hỏi dựa vào cái gì chứ?"
Một đường nghĩ đến Tam tỷ, Đào Tiểu Cốc cùng Đào Tiểu Mạch, Phan Thuận Nhi thất thần, trở về viện của Phùng bà tử. Phùng bà tử vẫn mang bộ dạng trước khi Phan Thuận Nhi ra ngoài:
Thân thể già yếu vô lực lún sâu trong ghế bành, tẩu thuốc trên bệ cửa sổ bốc khói đen, hai mắt nhìn chằm chằm vào lòng bàn tay. Đột nhiên nghe thấy tiếng cửa lớn mở ra, Phùng bà tử quay đầu, kinh ngạc nhìn chằm chằm Phan Thuận Nhi.
Phan Thuận Nhi đi đến gần, trước tiên cho Phùng bà tử xem đường đỏ mình mua, lại nhìn xem trong lòng bàn tay Phùng bà tử có gì: "Mẹ, chỉ là mấy cánh hoa hòe thôi, sao đáng để người nhìn lâu như vậy?"
Ai ngờ, Phùng bà tử cầm lấy tẩu thuốc, đập mạnh ba cái vào trán nàng. Nếu Phan Thuận Nhi không vì đau mà nhảy ra, chỉ sợ Phùng bà tử phải đập đến chảy máu mới chịu dừng tay.
Hoa hòe rơi xuống, trong nháy mắt nhuộm màu bụi bặm. Phùng bà tử tức giận nhảy dựng lên, lại hung hăng dẫm mấy cái lên đám hoa rơi, cho đến khi chúng hoà vào cùng bùn đất.
"Phan Thuận Nhi, có phải đầu óc con thật sự có bệnh không hả!"
Không trói tay chân nàng, cũng không phái người theo dõi, sao nàng không chạy đi, ngược lại còn quay về làm gì?
Chỉ vì cha mẹ thiên vị con trai, nàng liền không muốn về nhà như vậy sao? Nàng thật sự muốn tự mình nuôi một bà lão? Trên đời thật sự có chuyện nhận giặc làm mẹ sao?
Phùng bà tử làm chuyện ác mười mấy năm, chỉ để lòng tốt xuất hiện một lần, thế mà đối phương lại còn không thèm để ý. Bà ta thật sự không hiểu vì lý do gì mà Phan Thuận Nhi lại quyết định như vậy.
Phan Thuận Nhi đầy vẻ mờ mịt, cũng hoàn toàn không hiểu Phùng bà tử đang tức giận chuyện gì. Nàng ngoan ngoãn đi mua đường đỏ, không chỉ không bị Liêu bà tử lừa gạt mà còn thuận tay lấy về một nắm hành củ, có thể làm sai chuyện gì?
"Mẹ à, con nghe lời người đi mua đồ về, cũng không hề trốn đi, sao người lại nổi giận đùng đùng thế này? Thuận Nhi thật sự không hiểu."
Phan Thuận Nhi xoa xoa trán, nhìn Phùng bà tử giận đến chân run rẩy, cuối cùng bị bà ta đẩy mạnh một cái, bắt đi làm bánh hoa hòe. Bánh hoa hòe làm rất ngọt, rất ngọt, nhưng cả hai người ăn vào đều cảm thấy đắng, thực sự rất đắng.
Lúc ăn bánh, Phùng bà tử bỗng dưng nói với Phan Thuận Nhi:
"Ngày tháng là những ngưỡng nối tiếp nhau, vừa mới vượt qua một cái, cái tiếp theo đã đợi sẵn ở phía trước.”
"Vượt qua cho đến tận cùng, hai chân bước vào quan tài mới có thể kết thúc."
Một miếng bánh ngọt nghẹn ở cổ họng, Phan Thuận Nhi nhỏ giọng lẩm bẩm: "Chẳng phải là vì không nỡ chết sao? Chẳng phải là vì muốn sống cho ra hình người sao."
Nàng muốn sống thật tốt một lần này.
Cho dù lúc này đây cũng là một đường trắc trở.
7.
Từ khi mua đường đỏ về, Phùng bà tử càng ngày càng không thích nhìn Phan Thuận Nhi. Trừ những lúc ăn cơm, hai người mỗi người ngồi một phòng, thường hai ngày cũng không nói với nhau câu nào. Phùng bà tử dần dần suy nghĩ cẩn thận, Phan Thuận Nhi tính toán điều gì đó.
Mấy năm nay bà ta mua bán những bé gái, trong tay vẫn luôn có tiền. Hơn nữa chỗ viện này của bà có vị trí tốt, sân rộng, trồng mấy cây ăn quả, phía trước lẫn phía sau có không ít đất trống, quanh năm suốt tháng trồng rau cũng đủ cho hai ba người ăn.
Phan Thuận Nhi không muốn về nhà, trông cũng không có vẻ gì là muốn gả đi, nếu muốn sau này có chỗ dựa, ở đây đợi Phùng bà tử chết đi rồi tiếp quản, như thế thì nhẹ nhàng rồi. Như vậy cũng tốt. Người vì lợi mà hợp lại một chỗ, ngược lại bà ta chỉ sợ Phan Thuận Nhi không màng đến tiền tài mà thôi.
Có nắm giữ thì không cần lo Phan Thuận Nhi sẽ bỏ đi.
Thời gian dài, Phùng bà tử thấy Phan Thuận Nhi rất biết cách giao thiệp với hàng xóm, đổi đồ có chút bản lĩnh, bèn đưa nhiều tiền hơn cho nàng, bảo nàng đi mở một cửa hàng, buôn bán mấy thứ đồ chơi nhỏ cũng không tồi.
Việc này thế mà lại trúng ý Phan Thuận Nhi, tết đến thức đêm đóng đế giày, mùa xuân đến thì có giày vải để bán; mùa hè cắt rau tươi cùng các loại bánh trái hoa quả, từ nhỏ nàng đã thích nghiên cứu những món ăn này, tay nghề cực kì tốt, thường chưa kịp đi ra bày bán, thì đã được người ta đến mua hết rồi.
Đợi đến mùa thu quả chín sẽ làm nước lê, ủ rượu trái cây, đến sau núi hái chút quả hồng về phơi khô thành bánh hồng, để đến mùa đông cũng có thể dùng đến.
Chẳng bao lâu, nàng đã dành dụm đủ tiền, mua cho Phùng bà tử một bộ tẩu thuốc mới như đã hứa.
Phùng bà tử cũng nói thẳng: "Tốt, nếu con đã giữ chữ tín, vậy lão bà tử này cũng không ngại đồng ý với con, đợi ta chết rồi, viện này chính là của con, ta tuyệt đối không nói với người khác nhà con ở đâu, ta chỉ nói là ta đã quên rồi."
Như vậy là tốt nhất.
Trấn Chiết Liễu có rất nhiều người miệng lưỡi cay nghiệt, nhưng sâu thẳm trong lòng cũng không thiếu những tấm lòng vị tha. Nếu để cho người như Tống Diêu thị biết nhà Phan Thuận Nhi ở đâu, nhất định sẽ tìm mọi cách đưa nàng về gặp cha mẹ.
Vì thế mà Phan Thuận Nhi cảm thấy an tâm, càng ngày càng làm cho việc buôn bán nhỏ của mình trở nên phát đạt, có tiền dư thì mang đi giúp đỡ Tống Diêu thị.
Trong viện nhà họ Tống, người già trẻ con đều dùng thuốc thang cầm cự, Phan Thuận Nhi bèn mua thuốc đến thăm hỏi.
Thường xuyên qua lại, người trấn Chiết Liễu không còn mắng nàng nữa. Dù có ngốc nhưng tâm thiện là thật, phàm là ăn xin đến trước cửa viện của Phùng bà tử, Phan Thuận Nhi nhất định sẽ múc cho một bát đồ ăn.
Một cô nương bị bọn buôn người giam cầm, bị nhốt trong trấn nhỏ lại không hề tự ti, ngày ngày buôn bán phát đạt, đương nhiên trở thành chuyện lạ hiếm có.
Một đồn mười, mười đồn trăm, đến cả trấn lân cận cũng có người đặc biệt đến mua hàng chỉ để xem rốt cuộc Phan Thuận Nhi là người như thế nào.
Phan Thuận Nhi chưa từng che giấu vết bỏng trên gương mặt, cho nên đập vào mắt những người mới đến đều là vết sẹo đỏ đáng sợ trên mặt nàng. Sau đó mới nhìn thấy đôi mắt trong veo như nước mùa thu, lúc nào cũng chứa chan ý cười, tuyệt đối không vì quá khứ mà rơi lệ.
Nhìn toàn diện thì là răng trắng môi anh đào, ngũ quan đoan chính, ai nhìn cũng thấy tiếc thay, nói cô nương đẹp như vậy, sao lại bị phá tướng.
Tống Diêu thị đứng bên cạnh thêm dầu vào lửa: "Nếu nàng không bị phá tướng thì đã bị bọn buôn người bán đi làm heo mẹ rồi, cả đời bị nhốt trong viện, sinh con đến chết!"
Lời nói tuy th* t*c nhưng ý lại không thô, ai nghe cũng phải thở dài. Người truyền tai nhau càng ngày càng nhiều, đã kinh động đến vị lý chính trẻ tuổi vừa nhậm chức - Tiết Sâm.
Thấy chuyện bất bình chẳng tha cũng là trách nhiệm, hắn dẫn nha sai đến tận cửa, muốn chủ trì công đạo thay Phan Thuận Nhi.
Chức Lý chính chuyên quản nhân khẩu, Tiết Sâm vốn là người bản địa, cũng từng nghe qua tin đồn Phùng bà tử mua bán bé gái. Dưới gốc cây hòe, Tiết Sâm mặc quan phục màu xanh khói, sống lưng thẳng tắp, đi qua rồi đi lại. Khí chất thanh cao đoan chính khiến Phan Thuận Nhi lập tức nhớ đến Phương Phùng Ý.
Phương Phùng Ý da trắng như tuyết, nếu mặc cùng màu xanh lục, hẳn là càng thêm tuấn tú. Tính ra, kiếp này Phan Thuận Nhi bị bắt cóc cũng đã hơn hai năm rồi. Không biết tiểu tử bám đuôi kia có còn lấy việc bắt cá làm kế sinh nhai không.
Có phải cũng giống như những tên nhóc nhà Trương, Vương, Triệu, Lý, trong mắt đã có những cô nương khác rồi hay không.
Tiết Sâm mở lời, hỏi có phải Phan Thuận Nhi bị Phùng bà tử bắt cóc tới đây hay không. Phùng bà tử bị nha sai bắt giữ ở dưới hành lang, cùng dầm mưa dưới gốc cây hòe. Phan Thuận Nhi nhìn về phía Phùng bà tử, gật đầu.
Lo hậu sự sau này thì vẫn phải lo, nhưng thật sự có người đến chủ trì công đạo, nàng cũng không định nói một lời nào giúp bọn buôn người. Cũng không phải cô nương nào bị bắt cóc cũng có hoàn cảnh giống nàng, coi người như vật phẩm mua bán vốn đã đáng chết vạn lần.
Tiết Sâm lại hỏi, có phải Phùng bà tử giam cầm nàng không cho nàng về nhà hay không. Phan Thuận Nhi suy nghĩ thật lâu rồi mới đáp:
"Là ta không nhớ nhà ở đâu, chỉ có thể ở lại bên cạnh Phùng bà tử. Ta và bà ta đã hứa hẹn, bà ta không bán ta đi, ta sẽ lo liệu việc dưỡng lão và an táng khi bà ra đi."
Tiết Sâm ngẩn người, nắm chặt ống tay áo, suy nghĩ hồi lâu.
"Vốn ta nên khuyên ngươi vài câu, chỉ là chưa từng trải qua nỗi khổ của người khác, cũng không có tư cách khuyên người khác làm điều thiện."
Phan Thuận Nhi cảm kích, đưa ra một kiến nghị cho Tiết Sâm: "Phùng bà tử bắt cóc người là thật, ta muốn ở lại trấn Chiết Liễu cũng không phải là giả. Lý chính đại nhân nên phân rõ phải trái, việc nào ra việc đó mà xử lý thôi."
Thế là Tiết Sâm khóa Phùng bà tử đến nha môn, để Phan Thuận Nhi vẫn sinh sống ở trong trấn. Lúc chia tay, trong lòng bàn tay Phùng bà tử lại nắm mấy cánh hoa hòe, cố ý hỏi: "Thuận Nhi, ngươi thật sự không nhớ đường về nhà sao?"
Phan Thuận Nhi khom người, cung tiễn Phùng bà tử: "Mẹ, con không chỉ không nhớ nhà ở đâu, con còn quên cả cha mẹ ruột của mình."
Người xưa có câu, người chết sau khi uống canh Mạnh Bà quên hết chuyện cũ thì mới có thể tái sinh, chuyển kiếp làm người mới. Nàng được sống lại một lần, cũng nên giống như đã uống canh Mạnh Bà, quên hết việc xưa người cũ. Nàng nói vậy, cũng là nhắc nhở Phùng bà tử đã từng hứa với nàng, tuyệt đối không để người khác biết nhà nàng ở đâu.
Lúc hoa hòe sắp tàn, Tống Diêu thị mang tin tức đến, nói sau khi bị giam cầm Phùng bà tử đã thú nhận hoàn toàn, bị xử treo cổ. Bao gồm cả mấy tên Tào đầu trọc giúp bà ta cũng bị bắt đi chờ lưu đày.
"Dựa theo lời khai của Phùng bà tử, đã cứu được không ít cô nương bị bà ta bán đi. Chỉ là bà ta nói không nhớ đã bắt cóc ngươi từ đâu, trước mắt ngươi vẫn phải ở lại trấn Chiết Liễu của chúng ta cáiđã."
Phan Thuận Nhi nhào bột làm bánh hoa hòe, trong hũ bên cạnh chứa đầy đường đỏ.
Lông mi khẽ run, nàng hỏi Tống Diêu thị: "Diêu tỷ tỷ, mấy ngày nữa sẽ hành hình?"
Tống Diêu thị lấy một miếng đường đỏ bỏ vào miệng, rất vui thay cho Phan Thuận Nhi: "Ba ngày sau, ở đầu phố chợ Nam. Phùng bà tử này tội ác tày trời, treo cổ cũng quá dễ dàng cho bà ta rồi."
Phan Thuận Nhi "ừ" một tiếng, không nói gì nữa, một lòng làm bánh ngọt trên tay.
Tống Diêu thị nhìn ra ngoài một vòng, "Hai ngày nữa chờ ta rảnh rỗi sẽ giúp muội đem đồ của Phùng bà tử vứt hết đi, muội ở cũng thoải mái hơn."
Phan Thuận Nhi đồng ý, hấp xong bánh hoa hòe, gói ba miếng lớn, bảo Tống Diêu thị mang về cho mẹ chồng và con của nàng ăn. Lúc Tống Diêu thị ra tới cửa cũng đúng lúc mưa phùn lất phất, bèn lấy cái bát không đựng bột ngô lúc đến, úp lên đầu, muốn chạy ù về nhà.
Phan Thuận Nhi kéo nàng lại, lấy chiếc nón của mình, đội lên đầu cho Tống Diêu thị.
"Tiết trời này mưa còn mang theo khí lạnh, nếu ho thì trăm ngày cũng không khỏi, mùa hè nóng nực đã khổ sở lắm rồi. Vì một già một trẻ trong nhà tỷ, tỷ cũng nên quý trọng bản thân mới phải."
Tống Diêu thị cười ha hả, "Cũng phải, Nguyên Bảo nhà ta ngủ không sâu, ta mà ho thì lại làm ồn đến con bé."
Nàng chuyển đề tài, hỏi ngược lại Phan Thuận Nhi: "Vậy còn muội? Bây giờ muội quý trọng bản thân là vì ai?"
Trong đầu lại hiện lên rất nhiều gương mặt quen thuộc. Không biết trên đời có loại thuốc nào có thể khiến người ta quên hết đi những khổ đau, chỉ nhớ đến những vui vẻ hay không?
Vui vẻ thật giống đường đỏ giả của Liêu bà tử, bỏ ra mười phần nhận lại được tám phần, vào miệng ngọt ngào một khắc, sau đó vĩnh viễn không nắm bắt được, cũng không nhìn thấy được.
Phan Thuận Nhi chỉ đành lắc đầu: "Ta không vì ai cả, chỉ vì chính mình thôi."