Phàm Tâm

Chương 16

31.

Bên ngoài tháp, một rồng một giao đang cùng Vô Tận Ý tử chiến.

Một người vì thê tử, một người vì mẫu thân.

Ta áp sát vào cửa sổ nhỏ duy nhất, cố gắng nhìn ra ngoài, mong tìm được tia hi vọng chiến thắng.

Nhưng càng nhìn… càng thấy bi thương.

Lần này… không còn ai có thể cứu ta nữa.

Sau lưng vang lên giọng nói lạnh lẽo của Vô Tận Ý:

“Ngươi nếu có thể khiến ta đ*ng t*nh…”

“…có lẽ ta sẽ cân nhắc tha cho Linh Trạch Vương.”

“Cùng với nghiệt chủng của hắn…”

“Ta không thể.”

Ta đáp rất dứt khoát.

Vô Tận Ý có giữ lời hay không còn chưa biết.

Chỉ là, ta không muốn làm tổn thương chính mình.

“Thượng thần… vì sao mãi chấp nhất chuyện này?”

Sau khi Pháp Uyên thành Phật đã nhìn thấu mọi thứ, không còn quay lại tìm thù nữa.

Vậy mà đến lượt hắn…

Lại trở nên so đo từng li từng tí.

“Thượng thần, ngài đã bắt được ta, lại thu phục bọn họ…”

“Cũng coi như công đức viên mãn.”

“Hà tất phải lãng phí thời gian với ta?”

Vô Tận Ý lại một lần nữa im lặng.

Nhưng cũng không có ý định rời đi.

Chỉ đứng đó… lặng lẽ.

“Trước đây có bọ cạp tinh.”

“Nàng ta từng nói với ta… nàng ta đã lừa Pháp Hải thả mình khỏi tháp…”

“…nàng ta đã làm thế nào?”

Ta quay đầu nhìn Vô Tận Ý.

Đúng lúc hắn ngẩng mắt.

Ánh mắt sắc như d a o, lạnh buốt.

Xem ra… ta đã hỏi điều không nên hỏi.

“Năm đó Pháp Hải khoảng chừng mười lăm.”

“Hắn… cũng đ*ng t*nh với nàng ta sao?”

“Bọ cạp tinh nói… Pháp Hải còn từng gọi nàng ta là ‘nương’.”

“Rốt cuộc họ… là quan hệ gì?”

Ta khẽ cười.

Không nhìn Vô Tận Ý nữa.

Tiếp tục ghé mắt qua ô cửa nhỏ nhìn ra ngoài.

“Xem ra… người có thể khiến thượng thần mở con đường sống, đâu chỉ có ta.”

“Hay là thượng thần… tự kiểm điểm bản thân một chút?”

Pháp Hải từng nói ta nhiều ngụy biện, lại còn nói rất có lý.

Nếu để ta chất vấn Phật Tổ…

Có khi Phật Tổ cũng phải hoài nghi nhân sinh.

Vô Tận Ý không có sự bao dung như Pháp Hải.

Hắn thường xuyên bị ta chọc giận.

Ta chỉ muốn… đuổi hắn ra khỏi nơi này.

Thật ra ta đã sớm biết một cách để ra khỏi tháp.

Bọ cạp tinh từng nói, Pháp Hải dạy nàng ta dùng  m á u của mình viết ngược kinh văn, viết đầy bốn bức tường…

Sau đó có thể mở đỉnh tháp mà ra.

Nhưng nguyên thần của Vô Tận Ý dường như đã quyết tâm ở lại đây trông chừng ta.

“Dùng m á u của mình viết kinh văn ngược… tổn hại cực lớn.”

Vô Tận Ý nhìn thấu ý định của ta, cuối cùng cũng lên tiếng.

Giọng nói không còn uy nghiêm như trước.

“Bọ cạp tinh tu hành một nghìn tám trăm năm…”

“Khi ra khỏi tháp cũng đại thương nguyên khí.”

“Ta khuyên ngươi… từ bỏ ý định ấy đi.”

“Bọ cạp tinh có ý trung nhân tên Nam Y Mộng.”

“Nàng ta nhớ nhung hắn và đứa con của họ…”

“Thà chịu phản phệ cũng phải ra khỏi tháp.”

“Còn ngươi?”

“Bên ngoài tòa tháp này…”

“Có điều gì đáng để ngươi lưu luyến đến vậy?”

Không biết có phải ta nghe lầm không.

Trong lời nói của  thượng thần Vô Tận Ý…

Ta lại nghe ra một tia cầu xin.

“Ngươi nói ngươi thích ta.”

“Ta ở ngay đây…”

“Vì sao ngươi ngay cả nhìn ta cũng không muốn?”

Ta quay đầu nhìn hắn.

Là Pháp Hải sao?

Không phải.

Trong mắt ta tràn đầy thất vọng.

Hắn vẫn là Vô Tận Ý.

“Rốt cuộc ngài muốn gì?”

“Ngài muốn ta nhìn ngài…”

“…quyến rũ ngài, thử thách Phật tâm của ngài sao?”

“Hay …”

“Ngài chỉ muốn tình cảm của ta?”

Ta bước xuống khỏi giường đá.

Cười yêu mị, ngón út khẽ móc vào cổ áo đã buông lỏng từ sớm của hắn.

“Nếu là điều thứ nhất…”

“Ta có lẽ có thể thử.”

“Nhưng nếu là điều thứ hai…”

“ E rằng ta không làm được.”

“Rắn mà…”

“Lẳng lơ đa tình, sớm Tần tối Sở.”

“Chẳng phải… ngài từ lâu đã biết rồi sao?”

Một luồng sức mạnh khổng lồ từ trên ập xuống.

Ta bị ép ngã xuống giường.

Ta cười khanh khách, vui không kìm được.

Ngón tay chọc chọc vào ng ự c hắn, nửa từ chối nửa trêu chọc.

“Thượng thần… định làm gì vậy?”

“Chỉ thế thôi… đã không nhịn được rồi sao?”

Vô Tận Ý lại nắm cổ chân ta, kéo ta trở lại dưới thân.

Hơi thở lạnh lẽo trước kia không còn.

Chỉ còn lại phẫn nộ cùng hận ý cuộn trào.

“Đã trêu chọc ta…”

“…Thì không được phép trêu chọc kẻ khác.”