Ông Xã Tiếp Chiêu ĐI Mị Sắc Hoa Viên
Chương 20
Lăng Nhược Tịch cố tình vào một cửa hàng online khác xem thử để tìm xem nguyên nhân vì sao, đột nhiên, bóng đèn trong não sáng lên, thì ra còn phải có danh tiếng nữa.
Thế mà cô lại quên chuyện này, hơn nữa hàng hóa của cửa hàng người ta đều bán rất rẻ, đắt nhất cũng vài trăm tệ, có thể do quần áo và giày dép của cô đều là hàng hiệu cho nên dù có giảm giá thấp nhất đi chăng nữa cũng là quá đắt so với người khác.
Cô nghiêm túc suy nghĩ, quần áo với giày của cô dường như không thích hợp để bán online, trêи cửa hàng online, nếu bán giá cao thì không ai mua, mà bán quá rẻ thì dễ bị nghi ngờ là hàng fake, xem ra cô cần phải nghĩ cách để xử lý đống quần áo và giày dép này mới được.
OK, cô có thể bán cho người quen, bạn thời đại học, hoặc là… Ừm… Nhân viên của Cung Thụy Thần chẳng hạn, cô là phu nhân của tổng giám đốc, sẽ không có ai nghi ngờ đồ của cô là hàng nhái cả.
Đúng, cứ như thế mà làm, Lăng Nhược Tịch tự thấy cách xử lý của mình quá tốt, tâm trạng cũng tốt theo. Đã vậy cô không muốn đưa cơm đến cho anh thì cũng không được, Lăng Nhược Tịch không thể tìm ra lý do để không đi, cho nên cô về phòng thay quần áo rồi ra ngoài.
Cô kéo tủ quần áo ra, nhìn thấy váy ngắn trẻ trung phơi phới cùng các loại tất chân, cô thèm đến mức nuốt nước miếng, nhưng lại nhớ đến cơ thể còn xanh xanh tím tím của mình, cô lập tức mắng thầm, xấu hổ nhìn chỗ khác, tiện tay lấy một cái váy liền thân dài tay màu trắng, trang điểm đơn giản cùng trang sức trang nhã xong, cô đến phòng bếp hí ha hí hửng cầm lấy cơm trưa của cô và Cung Thụy Thần, mang theo ảnh chụp quần áo của mình chạy đến cao ốc Cung thị.
Lăng Nhược Tịch lại một lần nữa đi vào cao ốc Cung thị, lần này được đối đãi hoàn toàn khác trước, hiển nhiên trước đó Cung Thụy Thần đã thông báo xuống, cho nên cô vừa mới vào cửa, cô tiếp tân lập tức nhiệt tình đưa cô đến thang máy riêng của tổng giám đốc, sau đó cô cứ thẳng đường lên đến lầu hai mươi.
Cô vừa mới ra khỏi thang máy thì có một người đẹp cười tươi đứng dậy chào hỏi mình: “Chào phu nhân.”
Lăng Nhược Tịch sửng sốt một chút, sau đó cô mới nhớ đây là thư ký của Cung Thụy Thần, lần trước có gặp qua, ấn tượng cũng không tệ, không phải là một bình hoa. Cô lễ phép cười đáp lại với cô ấy: “Chào cô, tôi đến tìm tổng giám đốc của cô.”
“Thật, thật, thật như vàng 9999…” Thư ký Trần mạnh mẽ gật đầu, ánh mắt vô cùng thành khẩn nhìn trộm tổng tài phía sau phu nhân: Sếp, anh nhất định phải tin tưởng tôi, tôi thật sự không có nói bậy sau lưng anh đâu.
Có thể dáng vẻ hoảng sợ này của cô ấy trong mắt Lăng Nhược Tịch chính là bị người nào đó đàn áp một thời gian dài, giận mà không dám nói, thế nên cô rất hiểu lòng người nói: “Aiz… Cô không cần nói tốt cho anh ấy, tôi còn không hiểu rõ anh ấy hay sao, anh ấy là tên tiểu nhân một trăm phần trăm đấy, rõ ràng mình làm sai mà để người khác chịu tiếng xấu cho mình, còn không dám nhận, cô nói anh ấy có phải là tiểu nhân hay không?” Nhắc đến vấn đề này, cô lại nhớ đến chuyện oan ức sáng nay, tức giận thở phì phò.
Thư ký Trần nhìn thấy sắc mặt khó coi của Boss, không dám tiếp lời, vội vàng nháy mắt ra hiệu cho Lăng Nhược Tịch, có thể do Lăng Nhược Tịch khó có dịp tìm được người nói chuyện phiếm với mình, oán giận trong lòng đã che lấp lý trí của cô, cô hoàn toàn không nhận ra sự khác thường của cô thư ký. Thư kí Trần không trả lời, nhưng đã có người đáp thay cho cô ấy.
“Vậy sao?” Cung Thụy Thần từng bước đến gần cô gái nhỏ đang một bụng oán giận anh, dường như là nghiến răng nghiến lợi hỏi.